Quyền Khuynh Thiên Hạ Vương Phi Rất Tuyệt Sắc - Chương 398: Đột Phát Tâm Quý
Cập nhật lúc: 10/05/2026 06:06
Bốn bề không người, Tề Mục Lỗi đè nén cảm xúc kinh ngạc, cưỡng ép bình tĩnh lại.
“Dao nhi, chuyện này không phải là nói đùa đâu, muội, muội chắc chắn chứ?”
“Nếu muội có mười phần chắc chắn, thì đã không nhờ đại ca huynh đi tra rồi.” Tề Vũ Dao vò góc áo, trong mắt ngậm một tia tinh minh.
Tề Mục Lỗi bắt đầu thấp thỏm bất an, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, “Vậy muội… muội chưa nói với người khác chứ?”
Tề Vũ Dao khẽ lắc đầu, “Tự nhiên là chưa. Chuyện này không phải chuyện nhỏ, liên quan đến Thừa Tướng phủ và Nhiếp Chính Vương phủ, thậm chí, còn có An Viễn Hầu phủ, bốn chữ cẩn ngôn thận hành này, muội luôn ghi nhớ trong lòng.”
Tề Mục Lỗi nghĩ đến những sự dính líu này, hoàn toàn không muốn xen vào.
Sắc mặt hắn khó xử, uyển chuyển khuyên nhủ: “Chuyện này hệ trọng, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, hay là chúng ta…”
“Đại ca, nếu Hề tỷ tỷ thật sự bị người ta tu hú chiếm tổ chim khách, muội không thể nhắm mắt làm ngơ, bởi vì điều đó đại biểu cho việc, Hề tỷ tỷ chân chính dữ nhiều lành ít.”
Thấy có người đi tới, Tề Mục Lỗi lập tức nhắc nhở, “Suỵt! Dao nhi, đừng nói nữa.”
Tề Vũ Dao phản ứng rất nhanh, vuốt lại nếp nhăn trên ống tay áo, giả vờ đang nói chuyện nhà với Tề Mục Lỗi.
Tề Mục Lỗi phối hợp với ả, có một câu không một câu mà đáp lại.
Tỳ nữ đi ngang qua bọn họ, dừng bước hành lễ.
“Nô tỳ bái kiến Trắc phi nương nương, Tề thiếu tướng quân.”
Trên mặt Tề Vũ Dao mang theo nụ cười ôn uyển, “Miễn lễ đi.”
“Tạ Trắc phi.” Tỳ nữ bình thân, ánh mắt nhìn Tề Vũ Dao xen lẫn sự đồng tình.
Trắc phi nương nương cũng là một người đáng thương thân bất do kỷ.
Hôm qua đột nhiên vì một đạo thánh chỉ mà vào vương phủ, hôm nay Vương gia trở về, không nói hai lời liền muốn hưu ả.
Bây giờ e rằng đang than khổ với ca ca nhà mẹ đẻ đây.
“Trắc phi nương nương, nô tỳ cáo lui.”
“Ừm, đi đi.” Tề Vũ Dao ý cười dịu dàng.
Đợi tỳ nữ đi xa, ả nhìn mây trôi nơi chân trời, thấp giọng mở miệng.
“Đại ca, huynh về phủ trước đi, đi đường cẩn thận.”
Tề Mục Lỗi rất lấy làm lạ, “Vậy còn muội? Vương gia không chứa nổi muội, muội còn có thể tiếp tục ở lại vương phủ sao?”
“Bên phía Vương gia, tự có Vương phi đi thuyết phục. Dù sao, tối mai còn có vở kịch để hát, trước lúc đó, muội khẳng định phải ở lại đây. Không cần lo lắng cho muội, đại ca, huynh cứ về đi. Thay muội vấn an phụ thân, nói với người, muội rất tốt.”
Nghĩ đến chuyện tối mai Dao nhi muốn làm, trong mắt Tề Mục Lỗi xẹt qua ý thương xót.
Nhưng, nhiều hơn là sự bất đắc dĩ.
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng cứng rắn cõi lòng, hướng về phía Tề Vũ Dao chắp tay hành lễ.
“Trắc phi nương nương, thần, cáo lui.”
Sau khi đưa mắt nhìn Tề Mục Lỗi rời đi, Tề Vũ Dao cũng muốn về chỗ ở của mình.
Trên đường đi, ả đ.á.n.h giá từng ngóc ngách của vương phủ, nội tâm một trận bi lương.
Hoàng thượng muốn tính kế Nhiếp Chính Vương, liền coi Tề gia bọn họ như quả hồng mềm mà nắn bóp.
Nếu không, trong thành có bao nhiêu tiểu thư chưa xuất các, tại sao lại cứ chọn trúng ả chứ.
Nhớ lại ngày hôm qua, ả mặc hỉ phục, không có tân lang, không có đèn l.ồ.ng đỏ lớn, trong vương phủ lạnh lẽo quạnh hiu, ả chính là một trò cười.
Mà nay, ả không thể trở thành khí phụ.
Tuyệt cảnh có thể phùng sinh.
Vì Tề gia, tối mai, ả bắt buộc phải đắc thủ.
Một bên khác.
Thư phòng.
Tiêu Dập Diễm đã viết xong Hưu thư, đang định sai người đem Hưu thư đưa cho Tề Vũ Dao, Mộc Chỉ Hề đã tới.
“Phu quân, đây là Hưu thư?” Nàng nhìn thấy đồ vật trong tay hắn.
Tiêu Dập Diễm vô cùng thản nhiên đáp một tiếng, “Ừm.”
Trên khuôn mặt lạnh lùng, không có bất kỳ sự hối hận và do dự nào.
Mộc Chỉ Hề khẽ nhướng mày, biết rõ còn cố hỏi, “Cho ai vậy?”
“Nàng nói xem, còn có thể cho ai?” Tâm trạng Tiêu Dập Diễm có chút phiền não.
Mạc danh kỳ diệu bị nhét một nữ nhân vào, trong lòng ai có thể dễ chịu được.
Mộc Chỉ Hề đi đến trước mặt hắn, giơ tay, giúp hắn vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai lông mày.
“Giữ ả lại hai ngày trước đã, Hưu thư này, tối mai đưa cũng không muộn.”
Nghe vậy, Tiêu Dập Diễm nắm lấy cổ tay nàng, ánh mắt trầm xuống, “Tại sao lại giữ ả lại, cho ta một lý do.”
Sắc mặt Mộc Chỉ Hề hiện lên một tia nghiêm túc, “Gậy ông đập lưng ông.”
Nàng giãy khỏi cổ tay, lấy phong Hưu thư kia của hắn xuống.
“Cây to đón gió, công cao lấn chủ.
“Hiện nay chàng binh quyền trong tay, đã sớm khiến Hoàng đế bất mãn.
“Lão vốn dĩ đã muốn kiềm chế thế lực của chàng, căn bản không thể nào để chàng có được Tề gia.
“Lần này hao tâm tổn trí lén lút đưa Tề Vũ Dao vào, là chắc chắn chàng sẽ không chấp nhận ả.
“Bởi vậy, nếu chân trước chàng hưu Tề Vũ Dao, chân sau Hoàng đế liền có thể trị tội chàng, trị chàng một tội vi kháng thánh chỉ, miệt thị hoàng uy, đến lúc đó, tước quyền hay tước đoạt vương vị, đều phải xem tâm trạng của lão.”
Tiêu Dập Diễm nhìn nàng đặt Hưu thư lên án thư, nhàn nhạt nói một câu.
“Ta biết. Lão già kia muốn tước quyền của ta, cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai.
“Cho dù như vậy, Tề Vũ Dao này, vẫn không thể giữ lại.
“Nữ nhân kia… không đơn giản.”
Ánh mắt hắn sâu thẳm, xen lẫn ý vị khiến người ta không nhìn thấu.
“Không đơn giản thế nào?” Nghĩ đến lúc ở đình hóng mát, sự nghi ngờ của Tề Vũ Dao đối với mình, Mộc Chỉ Hề liền có chút tâm thần không yên.
“Phụ t.ử Tề gia hữu dũng vô mưu, luôn là Tề Vũ Dao ở phía sau bày mưu tính kế…”
Ngực đột nhiên truyền đến một trận đau nhói, Mộc Chỉ Hề theo bản năng túm lấy vạt áo.
Tiêu Dập Diễm đang nói chuyện, phát hiện sắc mặt nàng không đúng, lập tức nắm lấy bả vai nàng.
“Không thoải mái sao?”
Trận đau đớn đó chỉ kéo dài một lát, Mộc Chỉ Hề không hề để trong lòng, ngẩng đầu nhìn hắn, cười lắc đầu, “Không sao, chàng nói tiếp đi.”
Tiêu Dập Diễm không thể cứ thế mà an tâm, trầm giọng truy vấn, “Thật sự không sao? Ta thấy nàng vừa rồi… vẫn là nên để đại phu xem thử.”
Hắn không nói hai lời, trực tiếp bế bổng nàng lên, trở về chủ ốc.
Huyên Nhi đang luyện chữ trong chủ ốc, thấy tình cảnh này, trong lòng kinh hãi, lập tức đứng dậy đón lấy.
“Phụ vương, mẫu hậu làm sao vậy!”
Bị Tiêu Dập Diễm đặt lên nhuyễn tháp, Mộc Chỉ Hề bất đắc dĩ cười cười, “Mẫu hậu không sao, là phụ vương con chuyện bé xé ra to thôi.”
Tiêu Dập Diễm không cho là đúng, kiếm my nhíu lại, “Vừa rồi đều đau thành như vậy rồi, nàng bảo ta làm sao yên tâm.”
Nghe vậy, Huyên Nhi vô cùng căng thẳng, vươn bàn tay nhỏ sờ trán nàng.
“Mẫu hậu, người đau ở đâu?”
Mộc Chỉ Hề đỡ trán thở dài, “Hắn dọa con đấy, căn bản không đau đến thế, bây giờ đã không sao rồi, còn cứ đòi tìm đại phu tới. Nếu thật sự có vấn đề gì, bản thân ta còn có thể không nhận ra sao.”
Huyên Nhi tuổi tuy nhỏ, lại hiểu rất nhiều.
Cậu bé nghiêm trang nói: “Mẫu hậu, con cảm thấy phụ vương làm đúng. Y giả không thể tự y, bắt buộc phải mời đại phu. Bất kỳ bệnh nhỏ đau nhẹ nào, đều có khả năng biến thành chứng bệnh nan y…”
“Nói chuyện đàng hoàng.” Tiêu Dập Diễm sầm mặt cảnh cáo.
Tiểu t.ử này, ăn nói không kiêng dè.
Cái gì mà chứng bệnh nan y, có thể nói chút lời dễ nghe không?
Rất nhanh, đại phu đã tới.
Sau một phen chẩn đoán, không phát hiện ra điều gì bất thường.
“Khởi bẩm Vương gia, mạch tượng của Vương phi bình ổn, khí sắc rất tốt, thân thể không có gì đáng ngại.”
“Vậy tại sao nàng lại êm đẹp mà đau tim?” Sắc mặt Tiêu Dập Diễm âm trầm, cảm thấy đại phu này không đáng tin cậy.
“Vương phi có lẽ là đi đường mệt mỏi, thời gian dài không được nghỉ ngơi t.ử tế, mới có thể đột phát tâm quý.”
Mộc Chỉ Hề nhướng mày với Tiêu Dập Diễm, cười tinh nghịch, “Đại phu đều nói không sao rồi, chàng có thể yên tâm rồi chứ.”
“Không sao là tốt rồi.” Tiêu Dập Diễm đặt tay lên đỉnh đầu nàng, thầm may mắn chỉ là sợ bóng sợ gió một trận.
Nàng ôm lấy cánh tay hắn, giọng mềm mại hỏi, “Vậy chuyện của Tề Vũ Dao, chàng đồng ý rồi chứ?”
“Chuyện gì?” Hắn nhất thời không phản ứng kịp.
“Giữ ả lại hai ngày a.”
“Vậy thì làm theo ý nàng đi.” Tiêu Dập Diễm sảng khoái nhận lời.
Nghe vậy, Huyên Nhi thì vẻ mặt khiếp sợ, chẳng lẽ không phải nên mau ch.óng đuổi người ra ngoài sao?
