Quân Tẩu Vừa Yêu Kiều Vừa Dũng Cảm, Chồng Sĩ Quan Dùng Mạng Để Sủng - Chương 71: Linh Tuyền Sắp Phun Nước, Sĩ Quan Cực Phẩm Mang Thương Trở Về
Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:01
Trước đó sau khi cứu Tạ Cảnh Lê và Hồng Hà, đất ở chỗ linh tuyền đã hơi ẩm ướt rồi.
Nhưng hiện tại, phần đất đó ẩm ướt càng rõ ràng hơn, cứ theo tốc độ này, cảm giác không bao lâu nữa linh tuyền có thể phun nước rồi.
Vấn đề là, dạo này cô đâu có tìm được cơ hội làm người tốt việc tốt nào đâu?
Lẽ nào còn có cơ hội khác?
Nghĩ nát óc cũng không ra, dứt khoát không thèm nghĩ nữa.
Để ăn mừng sự thay đổi của linh tuyền, Khương Linh nhân lúc không có ai, từ trên kệ để đồ ăn chín trong không gian, tìm ra một khay thỏ xào cay để nguội.
Thứ này không sợ bay mùi ra ngoài, múc một bát lớn thịt thỏ, lại thêm một phần oden (chả cá hầm), bữa ăn phụ ngon lành cành đào, ăn no căng cả bụng.
Ăn no uống say rồi ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy thì những người khác cũng đã về.
Để hòa nhập với số đông, Khương Linh vẫn phải tiếp tục làm bữa tối.
Nhưng bụng không đói lắm, Khương Linh liền tiếp tục nấu mì, nấu mì vừa đơn giản vừa tiện lợi, chần một nắm rau xanh, lại múc thêm một muỗng lớn sốt thịt băm, cứ thế trộn đều lên, thơm ngon muốn nuốt luôn cả lưỡi.
Ăn cơm xong, Cao Mỹ Lan liền nói: “Cứ cái kiểu ăn này của em, gia đình thế nào mới nuôi nổi cơ chứ.”
Khương Linh hoàn toàn không lo lắng, cười nói: “Không sao đâu, sắp đầu tháng rồi, cậu ruột em chắc chắn sẽ gửi tiền cho em.”
Thấy cô tự tin như vậy, Cao Mỹ Lan cũng ngại nói thêm gì nữa, ngay cả Tô Lệnh Nghi cũng khuyên cô ấy: “Người ta chính là chưa đụng tường nam chưa quay đầu, chị có nói nhiều hơn nữa em ấy cũng không nghe đâu, hơn nữa cơ thể em ấy bồi bổ một chút cũng rất tốt, chị không phát hiện ra bây giờ em ấy đã mập lên một chút rồi sao?”
Qua lời nhắc nhở của Tô Lệnh Nghi, Cao Mỹ Lan lúc này mới cẩn thận đ.á.n.h giá Khương Linh, Khương Linh không hiểu ra sao: “Làm gì thế, thấy em xinh đẹp quá mức à?”
“Không phải.” Cao Mỹ Lan đưa tay nhéo nhéo má cô, “Thấy em hình như mập lên một chút rồi. Một ngày hai quả trứng gà đúng là không ăn uổng phí.”
Hai mắt Khương Linh sáng rực: “Thật sao?”
Đừng nói chứ, chính cô cũng không chú ý tới thật.
Nhưng xuống nông thôn cũng sắp được một tháng rồi, mỗi ngày đều ăn ngon uống say, lại không phải làm việc, không tăng cân thì cũng có lỗi với những món ngon mà cô lén lút ăn.
Khương Linh xoa xoa cằm, đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Trong không gian của cô vẫn còn rất nhiều thực phẩm dinh dưỡng, bây giờ không ăn thì còn đợi đến bao giờ.
Thế là, lúc ăn mì, Khương Linh cố ý lấy từ trong không gian ra một con hải sâm ăn liền bỏ vào trong bát mì.
Đợi đến tối lúc đi ngủ lại uống thêm một cốc bột protein.
Đúng rồi, cô còn có rất nhiều sữa tươi nguyên chất, buổi tối cô có thể lấy sữa tươi đắp mặt nạ, kiểu gì cũng có thể khiến da dẻ cô đẹp lên một chút chứ nhỉ?
Các thanh niên trí thức không biết kế hoạch lén lút của Khương Linh, qua hai ngày, các cô bé trong đội cắt cỏ lợn đã phát hiện ra sự thay đổi: “Chị Khương Linh, nhìn chị có vẻ trắng hơn lúc mới đến một chút rồi đấy. Không phải đều nói trên thành phố mới nuôi dưỡng con người sao, sao chị về nông thôn rồi lại trắng ra thế?”
Các cô bé không ai là không thích làm đẹp, sau khi Táo Hoa phát hiện ra sự thay đổi này, những cô bé khác cũng nhao nhao nhìn về phía Khương Linh.
Khương Linh nhớ tới hộp kem nẻ Hữu Nghị mua trước khi xuống nông thôn, nảy ra một ý: “Lại đây, chị bôi kem nẻ cho các em.”
Mượn túi áo che chắn lấy kem nẻ ra, bôi lần lượt cho từng cô bé, các cô bé vô cùng phấn khích, thi nhau ngửi mặt đối phương, cười khanh khách: “Thơm quá đi.”
Khương Linh liền khích lệ bọn trẻ: “Vậy các em phải học nhận mặt chữ cho đàng hoàng, đợi trước lần cắt cỏ lợn cuối cùng chị sẽ cho các em làm một bài kiểm tra, ai có thể nhận biết được toàn bộ chữ chị sẽ tặng một hộp kem nẻ Hữu Nghị.”
Các cô bé lập tức phấn khích hẳn lên: “Thật ạ?”
Kem nẻ đó nha, đây là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết của bọn trẻ, trong thôn cô gái lớn nào mà có được một hộp kem nẻ thì đó là chuyện vô cùng ghê gớm rồi.
Khương Linh hất cằm lên thật cao: “Đó là đương nhiên.”
“Chị Khương Linh, chị thật tốt.”
Bọn trẻ con không hiểu được nỗi lo lắng của những người như Cao Mỹ Lan, chỉ biết Khương Linh rất hào phóng với chúng, là một người cực kỳ cực kỳ tốt.
Trùng hợp là Khương Linh lại rất thích bộ dạng này, sướng rơn cả người, vung tay lên: “Đều là chuyện nhỏ.”
Nói xong những lời này, ai làm việc nấy, Khương Linh mò ra một cuốn sách giáo khoa toán cấp ba, bắt đầu đọc.
Đây là sách giáo khoa toán mà nguyên chủ từng dùng, cho dù sức khỏe nguyên chủ không tốt, nhưng lúc học tập cũng vô cùng nghiêm túc, ghi chép bài vở rất cẩn thận. Đáng tiếc là mấy năm nguyên chủ đi học lại đúng vào mấy năm Cách mạng, rất nhiều giáo viên cũng không có tài năng thực sự, hoặc là có tài năng thực sự cũng không dám giảng quá sâu. Điều này dẫn đến những điểm kiến thức ghi chép trên sách giáo khoa của nguyên chủ đều có chỗ sai sót.
Kiếp trước trước khi mạt thế ập đến, cấp ba Khương Linh chọn khối tự nhiên, nhưng lại đi theo con đường chuyên ngành mỹ thuật, đại học học trường 211, học thiết kế thời trang. Các môn văn hóa tuy tương đối kém hơn một chút, nhưng kiến thức cơ bản học cũng rất vững, nếu không cũng không thể thi đỗ vào trường đại học tốt được.
Nhìn sách giáo khoa cấp ba hiện nay, Khương Linh không biết nên nói gì cho phải, độ khó thì không bằng đời sau, nhưng cũng có những chỗ khác biệt, muốn học thấu hiểu thấu cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Hơn nữa còn có một vấn đề, kiếp trước cô từng nghe nói đến chuyện thi đại học năm 77, sau khi thông báo khôi phục kỳ thi đại học được phát ra, rất nhiều người đều đổ xô đến nhà sách tranh mua, một số bộ sách toán lý hóa xuất bản từ những năm trước liền trở thành món hàng hot.
Vậy thì, cô phải làm thế nào để có được bộ sách này đây.
Muốn tìm, ở nông thôn ước chừng hơi khó, theo như cô biết thì mười năm trước trong thôn không có học sinh cấp ba nào.
Vẫn phải lên huyện thôi.
Trong không gian vẫn còn một số quần áo mà Lưu Ái Linh và An Chí Hoành từng mặc, cô cũng phải xử lý luôn, nhìn thấy là thấy gợn gợn buồn nôn.
Nghĩ đến đây, Khương Linh liền nghiêm túc đọc sách.
Nhưng mà, cắt cỏ xong rồi, phải lên lớp thôi.
Lấy cuốn vở của cô ra, bắt đầu một ngày học nhận chữ mới.
Lên kế hoạch chưa được mấy ngày, cuối cùng cũng đến đầu tháng chín, trường học khai giảng.
Tiểu sư phụ Tạ Cảnh Lê của cô cũng phải đi học rồi.
Đám trẻ con học cấp hai trên công xã cũng đã đến trường.
Khương Linh lấy lý do đi rút tiền để xin nghỉ phép lên huyện.
Kể từ khi biết Khương Linh tuy sức khỏe không tốt lắm, nhưng sức lực lại rất lớn, Cao Mỹ Lan đã không còn lo lắng cho cô nữa, thậm chí lúc Tô Lệnh Nghi lo lắng cô ấy còn khuyên vài câu.
Tô Lệnh Nghi cảm thấy khó hiểu, Cao Mỹ Lan liền nói nhỏ chuyện ngày hôm đó.
Tô Lệnh Nghi chấn động: “Cho nên, lời đồn bên ngoài là thật sao? Diệp Quốc Hồng nói cũng là sự thật à?”
Cao Mỹ Lan gật gật đầu: “Không sai, là thật đấy.”
Được rồi, hai người yên tâm rồi.
Khương Linh đi nhờ xe lừa chở học sinh lên công xã để bắt xe buýt, lên xe buýt lại đi thẳng đến huyện.
Vừa đến bến xe bước xuống, liền nhìn thấy một chiếc xe jeep quân dụng phóng vụt qua.
Bà thím bên cạnh chép miệng nói: “Đây chắc phải là cán bộ lớn nhỉ? Nghe nói phải là cán bộ từ cấp đoàn trở lên mới được đi xe hơi con đấy.”
“Chỗ chúng ta mà cũng có nhân vật lớn như vậy sao?”
“Sao lại không có, nhà họ Tạ ở đại đội Du Thụ chẳng phải có một người đó sao.”
“Đúng đúng, nghe nói là một sĩ quan quân đội, rất lợi hại, vẫn chưa có vợ đâu, cô con gái út nhà bà chẳng phải đã tốt nghiệp cấp hai rồi sao, có thể đi hỏi thử xem...”
Tiếng nói chuyện ngày càng xa, Khương Linh nhịn không được bật cười.
Cái tên đàn ông cực phẩm kia, nghe nói sắp về thăm người thân, không lẽ là sắp về thật rồi?
Chỉ là cô không ngờ tới, người thì về rồi, nhưng lại mang theo vết thương mà về.
Thôn Du Thụ nổ tung chảo rồi.
