Quân Tẩu Vừa Yêu Kiều Vừa Dũng Cảm, Chồng Sĩ Quan Dùng Mạng Để Sủng - Chương 423: Tôi Có Bầu Đấy Nhé
Cập nhật lúc: 28/04/2026 15:14
Chuyện này tạm thời cứ như vậy đã, quay lại lớp học ít nhiều cũng bị các bạn trong lớp an ủi và hỏi thăm một phen.
Thấy Khương Linh không sao, mọi người mới yên tâm.
Chỉ có Hà Cầm và Điêu Văn Nguyệt, nhìn Khương Linh với ánh mắt đầy vẻ kỳ quái.
Khương Linh nhìn thấy ánh mắt của họ, liền thẳng thắn hỏi: "Hà Cầm, Điêu Văn Nguyệt, hai người cứ nhìn tôi chằm chằm làm gì, hai người làm thế sẽ khiến tôi hiểu lầm là hai người có ý đồ xấu đấy."
Cô vừa nói xong, Điêu Văn Nguyệt liền nhảy dựng lên: "Cô nói hươu nói vượn cái gì đấy, chúng tôi là loại người đó sao."
Nhìn bộ dạng trừng mắt của họ, Khương Linh chỉ cười khẩy: "Xin lỗi nhé, có một số người mặt người dạ thú, nhìn thì giống người, nhưng thực tế là người hay quỷ thì khó nói lắm."
Cô thở dài nói: "Nghĩ lại hồi đó Chung Minh Huy kia còn là cán bộ đấy, nhìn cũng ra dáng con người, ai mà chẳng khen vài câu, nhưng ai biết sau lưng lại chẳng làm chuyện của con người chứ, cho nên con người ấy à, là loại người gì thì đúng là khó nói."
Điêu Văn Nguyệt hừ nói: "Chuyện đó thì liên quan gì đến chúng tôi."
"Tôi biết chứ." Khương Linh vẻ mặt chân thành, "Tôi cũng sẵn lòng tin các cô là người tốt, nhưng ánh mắt các cô nhìn tôi ghê quá, tôi là một bà bầu nhìn thấy chẳng phải nơm nớp lo sợ sao."
Lúc này các bạn trong lớp thật sự chưa biết chuyện Khương Linh vừa đ.ấ.m gãy răng Chung Minh Huy, nên cũng thật sự có chút sợ hãi và lo lắng, trong bụng người ta đang mang hai đứa trẻ, lại còn là con cháu của sĩ quan quân đội đấy.
Điêu Văn Nguyệt còn muốn nói nữa, bị Hà Cầm kéo lại, Hà Cầm cười nói: "Khương Linh, cậu cẩn thận một chút là chuyện tốt, nhưng chúng ta không giống thế, đây là Thanh Đại, đều là người có học thức, chúng tôi biết tốt xấu, cậu cứ yên tâm đi."
Khương Linh kích động nói: "Hà Cầm, có câu này của cậu là tôi yên tâm hơn nhiều rồi. Cậu đúng là người tốt thật đấy."
Bị phát thẻ người tốt một cách khó hiểu, sắc mặt Hà Cầm trở nên không đúng, cô ta cười gượng một tiếng, kéo Điêu Văn Nguyệt quay đầu đi.
Tan học, Khương Linh chuẩn bị về nhà.
Ngày mai là Quốc tế Lao động 1/5, trường cho nghỉ một ngày, các nhà máy xí nghiệp lớn ở Thủ đô cũng sẽ tổ chức hoạt động, người chắc chắn không ít, cô bụng to thế này tốt nhất là cứ ngoan ngoãn ngồi nhà thì hơn.
Nhưng còn chưa xuống lầu, Tào Quế Lan vậy mà đã đến rồi.
Khương Linh dặn dò Thiệu Tuyết Trân và mọi người: "Đừng nói với mẹ chồng mình nhé."
Không ngờ lời dặn dò này hoàn toàn vô dụng, cô vẫn đ.á.n.h giá thấp khả năng ngoại giao của đồng chí Tào Quế Lan, bà cụ này quen cả ông bác bảo vệ ở cổng, ông bác đó nhiệt tình hết sức, kể lại sinh động chuyện Khương Linh đã đ.ấ.m gãy răng tên cặn bã kia như thế nào, coi đó là chiến tích quang vinh.
Tào Quế Lan hỏi thăm mới biết, chuyện này đã nổi tiếng khắp trường rồi.
Lúc nhìn thấy Khương Linh, Tào Quế Lan có lòng muốn giáo huấn cô vài câu, nhưng nhìn bộ dạng cười híp mắt của Khương Linh, Tào Quế Lan lại không mắng nổi.
Bà thở dài nói: "Không sao là tốt rồi, đi thôi."
Khương Linh chào tạm biệt bạn cùng phòng rồi đi theo bà ra ngoài.
Tào Quế Lan nói: "Sau này mẹ sẽ đưa đón con đi học."
Khương Linh dở khóc dở cười: "Không cần đâu, thật sự không cần đâu ạ, con linh hoạt lắm, cỡ như Chung Minh Huy có đến hai tên cũng không phải đối thủ của con."
Câu nói này trực tiếp chọc vào tổ ong vò vẽ, bà cụ trừng mắt nói: "Con đang mang hai đứa nhỏ đấy, lỡ xảy ra vấn đề gì thì hối không kịp. Con cứ tưởng mình lợi hại lắm, nhưng m.a.n.g t.h.a.i nó khác, trước đây không phải chưa từng có người m.a.n.g t.h.a.i mà một xác hai mạng đâu."
Thấy bà cụ sắp nổi đóa, Khương Linh vội thỏa hiệp: "Được được được, con đồng ý, con đồng ý là được chứ gì, con nghe lời mẹ."
"Thế còn tạm được." Tào Quế Lan liếc xéo cô, "Con nói xem con cũng to gan thật. Loại người như thế đến tìm con, con không nên đi xuống, cứ gọi thẳng bảo vệ đuổi người đi mới đúng."
Bà nói gì Khương Linh cũng vâng dạ: "Vâng vâng, con nhớ rồi ạ."
Đi suốt cả quãng đường, Tào Quế Lan lải nhải suốt cả quãng đường.
Về đến nhà thì Tạ Cảnh Lê cũng đã về, đang chơi với Đàm Tú Tú trong sân, thấy Khương Linh về, hai đứa cũng không chơi nữa, vây quanh nói: "Chị Khương Linh, bọn em cũng được nghỉ một ngày đấy."
Khương Linh cười nói: "Ngày mai nhiều người biểu diễn văn nghệ lắm, hai đứa đừng vì ham chơi mà chạy lung tung, muốn xem náo nhiệt thì đi cùng mẹ ra ngoài, biết chưa?"
Cả hai đều ngoan ngoãn gật đầu.
Tào Quế Lan rót nước cho cô, nói: "Uống chút nước trước đi, mẹ đi nấu cơm."
Khương Linh gọi bà lại: "Mẹ, hay là để con nấu..."
Tào Quế Lan hừ một tiếng: "Chê cơm mẹ nấu khó ăn hả?"
Khương Linh cười hì hì.
Nói thật, tay nghề nấu nướng của Tào Quế Lan cô thật sự không dám khen tặng.
Nếu không phải bây giờ chưa nghe nói có ai thuê bảo mẫu, cô đã muốn thuê một người về chuyên nấu cơm rồi.
Ngày ba bữa ăn cơm Tào Quế Lan nấu, đúng là hơi làm khó người ta.
Tào Quế Lan lại hứng chí đi nấu cơm, Khương Linh ngồi trong sân cùng Tạ Cảnh Lê thở ngắn than dài.
Khương Linh thật sự rất nhớ Miêu Tú Lan, đều có chữ "Lan", sao tay nghề lại khác nhau một trời một vực thế nhỉ?
Hôm sau là ngày Quốc tế Lao động, Khương Linh ngủ nướng ở nhà, Tào Quế Lan dẫn Tạ Cảnh Lê và Đàm Tú Tú chạy sang từ sớm đi chơi.
Trước khi đi Tào Quế Lan dặn đi dặn lại: "Bên ngoài đông người, lộn xộn lắm, con tuyệt đối không được ra ngoài."
Khương Linh gật đầu: "Mẹ yên tâm, con đảm bảo không ra khỏi cửa."
Người vừa đi, Khương Linh vội vàng đóng cửa về phòng làm món ngon.
Lấy gì giải sầu? Chỉ có lẩu thôi.
May mà đồ dự trữ trong không gian của cô dùng không nhiều, hơi sắp xếp lại là có ngay một bữa ra trò.
Đủ loại viên thả lẩu, thịt bò thịt cừu cuộn, còn có rau củ tươi ngon, váng đậu các thứ, mỗi thứ một ít.
Dựng cái bếp lò nhỏ lên, nhóm than, giờ điện áp không ổn định nên không dùng được, cứ ăn lẩu than cho lành.
Nước sôi sùng sục, Khương Linh bắt đầu nhúng đồ ăn.
Chỉ hai chữ: Ngon tuyệt.
Ăn lẩu là một niềm hạnh phúc lớn của đời người, Khương Linh chuẩn bị không ít đồ, thong thả ăn hơn một tiếng đồng hồ, hết sạch.
Ăn xong cũng không dám nằm ườn ra, dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc, lúc này mới đi đi lại lại trong sân.
Đang đi dạo thì có tiếng gõ cửa.
Khương Linh lên tiếng hỏi là ai, nhưng không ai trả lời, tiếng gõ cửa vẫn không ngừng.
Khương Linh ra cổng nhìn qua khe cửa, cũng không thấy ai.
Hây dà, lại còn cố tình trốn trốn tránh tránh.
Khương Linh nói: "Không nói là ai thì tôi không mở cửa đâu đấy."
Lúc này ngoài cửa mới từ từ lòi ra một người.
Khá lắm, lại là người quen.
Bảo sao An Nam và Chung Minh Huy là vợ chồng, mạch não hai người này y hệt nhau, đều hận không thể làm Khương Linh ghê tởm c.h.ế.t mới thôi.
Khương Linh bây giờ chỉ có một suy nghĩ: Phui!
An Nam cầu xin: "Khương Linh, cầu xin cô cứu Minh Huy với, anh ấy bị nhốt trong đồn công an không ra được."
Khương Linh cười ha hả: "Tôi biết chứ, chính tôi gọi bảo vệ đưa người đến đồn công an mà."
An Nam ngoài cửa sững sờ: "Thật sự là cô?"
Lúc Chung Minh Huy nói với cô ta, cô ta còn có chút không dám tin, không ngờ đúng là Khương Linh thật.
An Nam lập tức hận đến ngứa răng, kích động nói: "Tại sao cô lại làm như vậy, tại sao cô lại làm như vậy."
An Nam khóc: "Cô cứu anh ấy đi, nếu anh ấy về Đông Bắc, tôi biết làm thế nào đây."
"Tôi có bầu rồi đấy nhé."
