Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 235
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:44
Sau khi quay lại phòng bệnh, Diệp Oanh nhanh nhẹn múc một bát cháo nóng từ chiếc phích giữ nhiệt mượn được từ ông chủ quán ăn đem đến bên giường bệnh của Kỷ Liên Tề:
“Đến uống chút cháo đi, để tôi đút cho anh nhé?"
Kỷ Liên Tề hơi nhíu mày, mím môi nói:
“Không cần, để tôi tự làm."
“Anh tự làm thực sự không vấn đề gì chứ?"
“Diệp Oanh."
Thần thái của Kỷ Liên Tề hiếm khi nghiêm túc:
“Tôi chỉ là bị thương thôi, tôi không phải là phế nhân.
Chuyện ăn uống như thế này tôi vẫn có thể tự mình làm được."
“Vậy được thôi, anh tự làm thì tự làm."
Diệp Oanh biết Kỷ Liên Tề đang nghĩ gì, cũng không ép buộc, liền đưa bát cháo trong tay cho anh.
Chiếc phích giữ nhiệt và bát nhỏ đều được mượn từ ông chủ quán ăn.
Ông chủ rất nhiệt tình, sau khi biết Diệp Oanh không mang hộp cơm theo, đã rất hào phóng cho cô mượn đồ, chỉ cần ngày mai mang trả là được.
Kỷ Liên Tề dưới ánh mắt tha thiết của Diệp Oanh đón lấy bát cháo đó.
Tuy nhiên, bát cháo cứ thế bị đổ, tràn ra cả trên chăn.
“Ái chà!
Mau lau đi, nếu không tối nay anh không ngủ được đâu!"
Diệp Oanh khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng nhặt cái bát rơi trên chăn lên, sau đó tìm một miếng vải, nhanh ch.óng lau sạch cháo trên chăn.
Mặc dù vậy, tấm chăn này cũng không thể đắp được nữa, cần phải thay một tấm mới.
Cô dứt khoát giật tấm chăn Kỷ Liên Tề đang đắp ra, sau đó thay tấm chăn trên giường phụ cho anh.
Lặng lẽ nhìn Diệp Oanh bận rộn ra ra vào vào, Kỷ Liên Tề tựa trên giường bệnh, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.
Bây giờ anh đã trở thành một phế vật rồi sao?
Đến nỗi cầm một bát cháo cũng không cầm nổi!
Nghĩ đến đây, trong lòng anh tràn đầy cảm giác thất bại, lại liên tục thở dài không thành tiếng.
Sau khi mọi thứ đã được dọn dẹp ổn thỏa, Diệp Oanh lại múc một bát cháo nữa mang tới.
“Đến đây, lần này để tôi đút cho anh."
Lần này, Diệp Oanh không cho Kỷ Liên Tề chút cơ hội cân nhắc hay khước từ nào, thuận tay dùng thìa múc một miếng cháo, thổi vài cái rồi đưa đến bên miệng anh.
Cảm nhận được một luồng hơi ấm bên môi, Kỷ Liên Tề sững lại, ngoan ngoãn há miệng để Diệp Oanh đút.
Kỷ Liên Tề chịu phối hợp với mình, Diệp Oanh rất vui, cười khen một câu:
“Thế mới đúng chứ!
Há miệng sớm để tôi bón cho thì đã không xảy ra cái chuyện rắc rối lúc nãy rồi."
Kỷ Liên Tề:
“....."
Cháo này luôn được để trong phích giữ nhiệt, cho nên mỗi miếng Diệp Oanh đút đều phải thổi qua trước để đảm bảo không làm anh bị bỏng.
Kỷ Liên Tề nuốt miếng cháo trong cổ họng xuống, ngước mắt thầm quan sát Diệp Oanh đang giúp mình 'thổi nguội' cháo, trong khoảnh khắc đó, một luồng hơi ấm lướt qua tim anh.
“Diệp Oanh."
Anh thấp giọng gọi một tiếng.
“Hửm?"
Diệp Oanh bất chợt ngẩng đầu lên, lại thấy Kỷ Liên Tề đang nhìn mình sâu sắc.
Lại là ánh mắt này.....
Ch-ết tiệt!
Làm gì mà nhìn cô như vậy?
Đây không phải lần đầu tiên, mà là mấy lần rồi!
Trước kia sau khi anh bị phát hiện, còn biết thu liễm một chút, gần đây sao hình như càng ngày càng không kiêng nể gì thế?
Tuyệt đối đừng nói với cô rằng, cái anh chàng này đã thích cô rồi nhé!
Nghĩ đến khả năng này, Diệp Oanh hơi nhếch môi, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Kỷ Liên Tề:
“Kỷ Liên Tề, anh có lời gì muốn nói với tôi sao?"
“Có."
Kỷ Liên Tề gật đầu, dưới ánh nhìn tha thiết của Diệp Oanh, chậm rãi mở lời:
“Tôi muốn... nói, cảm ơn cô."
Tuyệt vời, giỏi lắm!
Hu hu, hình như bị phát thẻ người tốt rồi kìa!
Phát hiện ra mình nghĩ nhiều, Diệp Oanh vừa cảm thấy lúng túng, lại vừa thấy da mặt mình dày!
Nhưng, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Không phải như cô nghĩ là tốt rồi, không phải là tốt rồi.
Như một người phụ nữ mạnh mẽ như chim ưng như cô, định sẵn là phải tỏa sáng rực rỡ ở những năm tám mươi này!
Cô vẫn nên đặt việc kiếm tiền lên hàng đầu đi.
“Khụ!"
Kỷ Liên Tề há miệng há hồi lâu, nhưng mãi không thấy Diệp Oanh đút cháo vào miệng, hơn nữa, trông cô có vẻ như đang thả hồn treo ngược cành cây.
“Ồ ồ ồ, đến ngay đây!"
Phát hiện ra mình lại thẫn thờ khi đang đút cơm cho người ta, Diệp Oanh lập tức muốn tự tát mình một cái.
“Ưm!"
Thìa trong tay Diệp Oanh lúng túng đưa vào miệng, khiến hàm trên của anh có chút đau, Kỷ Liên Tề hơi khó chịu nhíu mày:
“Diệp Oanh, cô có thể đút cho hẳn hoi được không?"
“Xin lỗi... vừa nãy nghĩ việc nên thẫn thờ chút."
Thấy Kỷ Liên Tề nhíu c.h.ặ.t mày, Diệp Oanh biết mình đã làm anh khó chịu, vội vàng thu lại tâm trí đang bay bổng, toàn tâm toàn ý nghiêm túc đút nốt nửa bát cháo còn lại.
“Nữa không?"
Diệp Oanh nhìn cái bát đã trống không, hỏi.
“Không cần nữa."
Kỷ Liên Tề quay mặt đi:
“Cô cũng chưa ăn, cô đi ăn một ít đi."
Diệp Oanh gật đầu, lại múc một bát nữa để sang một bên, còn mình thì ăn luôn từ trong phích giữ nhiệt.
“Anh ăn ít quá.
Tôi cứ để sẵn một bát cho anh.
Nếu anh đói thì ăn nhé."
Cô giải thích.
Chương 200 Đợi anh khỏe hẳn rồi mới đi
Kỷ Liên Tề gật đầu:
“Vậy, khi nào cô đi?"
Anh nhớ không nhầm thì cô từng nói, cô còn phải đi Thâm Quyến nữa.
Chỉ là không biết khi nào sẽ khởi hành.....
Lúc chờ cô trả lời, tim anh đ-ập hơi nhanh, đồng thời lại mang theo một tia mong đợi.
Diệp Oanh đặt thìa xuống, quay đầu nhìn anh:
“Đợi anh khỏe hẳn đã.
Kiểu gì cũng phải sau nửa tháng nữa nhỉ?"
Nghe thấy câu trả lời vào khoảnh khắc đó, trong lòng Kỷ Liên Tề thực sự rất vui, nhưng ngoài mặt không biểu hiện ra một mảy may nào.
Chỉ hơi lạnh nhạt “Ừm" một tiếng, rồi không nói gì nữa.
Diệp Oanh chỉ thầm cảm thán một câu “người quái dị" rồi tiếp tục húp cháo.
Đợi đến khi cô đã lấp đầy bụng, quay đầu nhìn lại, anh đã ngủ thiếp đi rồi.
Cô thu dọn đồ đạc, bắt đầu lo lắng tối nay mình ngủ thế nào.
Hai ngày nay cô vẫn luôn ngủ ở chiếc giường phụ trong phòng bệnh, nhưng chăn đã bẩn rồi, mà hiện tại lại đang là mùa đông.
Cứ thế mà ngủ thì cô sẽ ch-ết cóng mất thôi!
Tầm này rồi, không biết nhân viên y tế trực ca đã nghỉ ngơi chưa?
