Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 78: Cùng Đi Cung Tiêu Xã
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:33
Tiểu Nhiên đã có một chiếc áo bông màu đỏ rồi, của Thạch Đầu thì không phải, bé trai mặc màu đỏ chắc cũng rất đẹp.
Chúc An An vừa dứt lời, ngoài cổng sân truyền đến giọng nói mềm mại của Tiểu Thạch Đầu: “May gì cho em thế chị ơi?”
Hai đứa trẻ dẫn theo một con ch.ó, từ bên ngoài chạy như bay về.
Hôm qua Chúc An An nhốt hai đứa ở nhà một ngày, cuồng chân muốn c.h.ế.t, hôm nay sáng sớm đã chạy ra ngoài rồi, cũng không biết đi chơi ở nhà ai.
Chúc An An: “Đang nói may quần áo cho em đấy.”
Tiểu Thạch Đầu đôi chân ngắn cũn chạy lạch bạch tới: “Em có quần áo rồi, may cho chị đi.”
Sự chú ý của Chúc Nhiên Nhiên lại không nằm ở chuyện này, nhìn quần áo trong lòng Chúc An An, khuôn mặt tò mò: “Chị, đây là quần áo mới của chị à? Sao em chưa thấy loại này bao giờ?”
Chúc An An mở ra cho bọn trẻ xem: “Là áo khoác.”
Tiểu Thạch Đầu rất biết nịnh: “Oa! Chị mặc vào chắc chắn giống như tiên nữ vậy.”
Chúc An An nhéo má cậu bé, đứa trẻ này được cô nuôi mấy tháng, rõ ràng đã có thêm chút thịt, nhéo lên cảm giác tay quả thực không thể tốt hơn.
Chúc Nhiên Nhiên tay cũng chưa rửa, sáp lại gần không chịu đi: “Chị mặc thử xem đi mà.”
Chúc An An quả thực vẫn chưa thử, trong bếp Tần Áo đang bận rộn, Chúc An An liền đứng dậy đi vào trong phòng, cởi chiếc áo khoác màu xám xịt trên người ra.
Mặc lên người hơi nặng, xứng đáng với chất liệu vải dày dặn của nó.
Lần đầu tiên thấy chị gái mình mặc loại quần áo này, hai đứa nhỏ đều vây quanh ngửa đầu lên nhìn.
Mắt Chúc Nhiên Nhiên sáng lấp lánh: “Đẹp thật đấy!!”
Tiểu Thạch Đầu hùa theo ngay sát: “Chị đẹp quá~”
Hai đứa vừa nói xong, phía sau liền đổ xuống một bóng râm, Tần Áo không biết đã đi tới từ lúc nào, dựa vào tường nhìn cô cũng không nói gì, ánh mắt nóng rực.
Ánh mắt chạm nhau, Chúc An An tự nhiên có cảm giác như mặc váy cưới lần đầu tiên gặp bạn trai vậy.
Mặc dù ở đây không có váy cưới, nhưng tính chất cũng tương tự, đều là mặc vào ngày kết hôn mà.
Ánh mắt Tần Áo quá mãnh liệt, hai đứa nhỏ thấp bé không nhìn thấy, nhưng Chúc An An lại cảm nhận được một cách chân thực.
Cuối cùng cũng không biết là bị màu sắc của quần áo tôn lên, hay là bị ảnh hưởng bởi ánh mắt mãnh liệt đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của Chúc An An ửng đỏ: “Khá vừa vặn, em thay ra trước đây, kẻo làm bẩn mất.”
Nói xong liền quay người đi vào phòng, Tần Áo cũng tiếp tục đi nấu cơm, để lại hai đứa nhỏ vẫn đứng tại chỗ.
Chúc Nhiên Nhiên xì xào bàn tán với Tiểu Thạch Đầu: “Đẹp thì đẹp thật, nhưng cảm giác không ấm lắm, chị mới mặc thử một lúc mà mặt đã lạnh cóng đến đỏ ửng rồi.”
Vẫn là áo bông thiết thực hơn, phồng phồng xốp xốp, giống như một cái chăn nhỏ, ấm áp cực kỳ.
Tiểu Thạch Đầu gật đầu ra vẻ hiểu biết: “Đến lúc đó bảo chị mặc nhiều một chút.”
Chúc An An vừa bước ra đã nghe thấy lời của hai đứa nhỏ.
Chúc An An: “…………”
---
Tần Áo ăn xong bữa trưa thì rời đi, trước khi đi hai người hẹn nhau sáng mai đi cung tiêu xã.
Dù sao ngày mốt cũng là ngày chính thức định hôn rồi, quy trình nên có, đồ đạc nên mua vẫn phải có.
Thực ra từ lúc xác định ngày cưới đến giờ, bọn họ đều chưa từng thảo luận về vấn đề sính lễ của hồi môn, vấn đề này đặt ở nhà người khác chắc chắn phải bàn bạc ổn thỏa từ trước.
Thời buổi này người mới kết hôn, của hồi môn sính lễ hầu như đều đưa cho hai bên gia đình, không liên quan gì đến đôi vợ chồng trẻ, suy cho cùng cả một đại gia đình cơ mà, tách ra sống riêng vẫn là số ít.
Đặc biệt là bên gả con gái, một số cha mẹ trọng nam khinh nữ thì trắng trợn đòi một hai trăm tệ gì đó, đòi về là để cưới vợ cho con trai trong nhà.
Một số người thương con gái, có thể sẽ để người ta mang toàn bộ sính lễ đi, hoặc mang đi một phần.
Nhưng hoàn cảnh của bọn họ không giống lắm, nhà Chúc An An không có phụ huynh, nhà Tần Áo bên trên cũng chỉ có một phụ huynh là Nguyễn Tân Yến.
Thành viên gia đình đơn giản, một số vấn đề xử lý cũng không cần phức tạp như vậy.
Trước đó Nguyễn Tân Yến cùng Tần Áo đến lần đó đã nói rồi, để hai đứa tự bàn bạc với nhau, ba bánh một vang còn có đồ nội thất khác gì đó, thiếu gì thì bảo Tần Áo lo liệu.
Cho nên đối với bọn họ mà nói, thay vì nói là đang đi theo quy trình kết hôn, chi bằng nói là đang từng chút từng chút trang trí cho tổ ấm nhỏ tương lai của mình.
Đương nhiên Chúc An An cũng không thiếu tiền, tự nhiên không thể để Tần Áo mua hết được.
---
Ngày hôm sau, buổi sáng.
Chúc An An cất kỹ chiếc ví nhỏ ngồi lên yên sau xe đạp của đối tượng mình, đi thẳng một mạch về phía cung tiêu xã.
Từ lúc quen nhau đến giờ, số lần cô ngồi yên sau xe đạp của Tần Áo thực ra không nhiều, nên dọc đường gặp khá nhiều thím trêu chọc.
Đương nhiên nói những gì Chúc An An không nghe thấy, chỉ nhìn thấy sau khi bọn họ đi ngang qua, các thím vốn dĩ đang đi bình thường bỗng nhiên chụm đầu lại với nhau, giống như trên đầu đối tượng có gắn nam châm vậy.
Xì xào bàn tán những gì, thực ra đoán cũng đoán được.
Chúc An An quay đầu lại, dời sự chú ý khỏi các thím đang xì xào bàn tán, trong lòng tính toán những đồ cần mua, nghĩ ngợi một lúc chẳng mấy chốc đã đến nơi.
Lúc Tần Áo đỗ xe, Chúc An An tiến lên xem trước, lúc này người đông hơn lúc cô đến vào buổi chiều hôm kia, các loại hàng hóa hình như cũng nhiều hơn một chút.
Chỗ bày kẹo đã nhiều hơn rất nhiều, những thứ khác cũng vậy, xem ra không chỉ vì bọn họ đến sớm, mà có thể cũng vừa hay bắt kịp lúc nhân viên thu mua trở về.
Thật đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc, vừa hay bắt kịp, Chúc An An dứt khoát mua luôn, kẹo nhiều loại một chút, làm kẹo hỉ cũng đẹp mắt mà.
Dù sao bây giờ thời tiết lạnh, thứ này cũng không chảy được.
Chúc An An cân kẹo xong, phát hiện Tần Áo không qua đây, cô thò cái đầu nhỏ ra nhìn, mới phát hiện người đang ở phía bên kia.
Chúc An An xách kẹo qua đó, phát hiện người đang xem đồng hồ, cô vừa đến gần đã nghe thấy nhân viên bán hàng nói: “Bây giờ chỉ còn loại tám mươi và một trăm rưỡi này thôi, nếu anh đến cách đây hai hôm, thì còn một mẫu một trăm hai nữa.”
Nhân viên bán hàng dứt lời, Chúc An An cũng nhìn rõ rồi, Tần Áo đang xem loại của nữ.
Cô vừa nãy còn đang nghĩ, Tần Áo chẳng phải có đồng hồ rồi sao, sao còn xem đồng hồ nữa.
Tần Áo trưa hôm qua mới về, lúc đó trong đầu cô bị chiếc áo khoác đối phương mang về chiếm cứ, nên quên mất nói là cô tự mua rồi.
Bây giờ thời tiết lạnh, áo khoác mặc che khuất cổ tay, Tần Áo ước chừng cũng luôn không nhìn thấy.
Chúc An An sáp lại gần một chút lên tiếng: “Mua cho em à? Em có rồi.”
Vừa nói còn vừa xắn tay áo lên một chút, ra hiệu cho anh xem.
