Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 200: Quá Khứ Của Nam Xuân Và Bức Tranh Của Tiểu Ngư
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:46
Những triệu chứng này kết hợp với việc Tiểu Ngư mang họ mẹ, thực ra không khó để đoán ra Chương Nam Xuân đã gặp phải chuyện gì.
Lâm Hữu Dao có ý muốn để cháu gái làm quen với nhiều người hơn, ra ngoài đi dạo nhiều hơn, nên lúc trò chuyện rảnh rỗi cũng tiết lộ 1 chút với Chúc An An.
Tóm lại chính là lấy nhầm chồng.
Chương Nam Xuân và chồng cũ là bạn học tiểu học, đến tuổi kết hôn, qua người giới thiệu thì thuận lợi lấy nhau.
Lúc đầu thì vẫn tốt đẹp, nhưng từ khi cô sinh con gái bị tổn thương cơ thể không thể sinh thêm được nữa, người nhà chồng cũ liền thay đổi thái độ.
Ngoài sáng trong tối đủ kiểu mắng mỏ, lúc ở cữ càng không có ai chăm sóc.
Trước đây vì nể tình con gái còn nhỏ, cô luôn nhẫn nhịn đủ điều, nhưng đổi lại chỉ là sự được đằng chân lân đằng đầu.
Dạo trước anh trai và em trai cô dẫn người đến làm ầm ĩ ở nhà chồng cũ rồi ly hôn, người nhà chồng cũ ước gì được ly hôn, muốn cưới người khác, thậm chí đã bắt đầu tiếp xúc với các nữ đồng chí khác rồi.
Hai anh em Chương Nam Xuân nắm lấy nhược điểm này, ngược lại cũng đòi được không ít tiền bồi thường.
Nhưng anh trai và em trai cô đều đã có gia đình, sau khi chị gái Lâm Hữu Dao qua đời, anh rể lại tìm 1 người bạn già khác.
Chương Nam Xuân ly hôn trở về nhà đẻ giống như đi ở nhờ vậy, cộng thêm hàng xóm xung quanh chỉ trỏ bàn tán, vốn dĩ sức khỏe đã yếu, tâm trạng không tốt, tình hình lại càng tồi tệ hơn.
Cách xa quá, mấy năm mới gặp mặt 1 lần, trước đây Lâm Hữu Dao đều không biết, lúc biết chuyện thực sự là vừa tức giận vừa sốt ruột, mua vé tàu đi đón người về luôn.
Khu tập thể không có nhiều chuyện lộn xộn như vậy, cũng không có ai chỉ trỏ bàn tán.
---
Sáng ngày 10 tháng 9, chị dâu Lâm lại dẫn Chương Nam Xuân đến trạm y tế.
Vì cần phải châm cứu, nên cứ cách vài ngày lại phải đến 1 lần.
Chúc An An đứng bên cạnh học hỏi thủ pháp của bác sĩ Hầu, ở trạm y tế những lúc cần bác sĩ Hầu châm cứu không nhiều, bình thường cơ bản đều là bốc t.h.u.ố.c uống là xong.
Hai năm nay cô cũng không bỏ bê việc luyện tập, không có ai cho cô châm, cô liền châm lên mô hình, có lần Hổ Đầu đến tìm Thạch Đầu chơi, còn làm thằng bé sợ c.h.ế.t khiếp.
Xem được 1 nửa, Tiểu Thuyền tỉnh giấc.
Chúc An An đành phải chăm lo cho nhóc con trước, b.ú xong Tiểu Thuyền vẫn còn rất tỉnh táo, cái miệng nhỏ cứ hừ hừ mãi.
Chúc An An chọc chọc vào cái mũi nhỏ: “Lúc con mới sinh, nói con là 1 chú heo con, bố con còn không vui, rõ ràng chính là 1 chú heo con mà.”
Tiểu Thuyền: “Hừ~”
Chúc An An đáp lại 2 tiếng ‘hừ’.
Cái miệng nhỏ của Tiểu Thuyền bĩu ra, dáng vẻ như sắp quấy khóc.
Con trai mình Chúc An An vẫn rất hiểu, trạng thái này nhìn là biết muốn ra ngoài rồi.
Có lẽ là do ngày nào cô cũng bế đi bế về, làm cho nhóc con quen thói rồi, mới tí tuổi đầu đã không muốn ở trong nhà.
Chúc An An hết cách, đành phải bế ra ngoài đi dạo, quả nhiên vừa ra ngoài cái miệng nhỏ đã không bĩu ra nữa.
Chúc An An bực mình chọc chọc vào phần thịt non nớt trên má con: “Đồ nhóc tì!”
Tiểu Thuyền nghe không hiểu, chỉ rất vui vẻ vung vẩy hai cánh tay nhỏ.
Sáng sớm thế này, phơi nắng là không thể nào phơi được, Chúc An An bê 1 chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi dưới bóng cây.
Tiểu Ngư cũng đang ngồi xổm ở đó cầm 1 cành cây vẽ vời, đứa trẻ này phần lớn thời gian đều thích 1 mình ngồi xổm trên mặt đất xem kiến hoặc xem hoa cỏ.
Nếu có người lạ đến, cô bé sẽ chạy bay biến đến bên cạnh mẹ mình.
Gặp Chúc An An nhiều lần, bây giờ cô bé cũng không còn rụt rè khi nhìn người nữa, chỉ quay đầu nhìn 1 cái rồi lại tiếp tục vẽ vời.
Chúc An An cũng không đi làm phiền cô bé, cầm 1 chiếc lá cây trêu đùa Tiểu Thuyền, nhìn bàn tay nhỏ xíu của con đưa ra muốn bắt mà không bắt được.
Trêu đến mức nhóc con hơi sốt ruột, bà mẹ vô lương tâm mới từ bi cho con chơi 1 lát.
Tiểu Thuyền vung vẩy chiếc lá cây kêu ‘a a’, cũng không biết là đang nói cái gì.
Sự chú ý của Chúc An An đều dồn vào con trai, Tiểu Ngư đi đến bên cạnh cô từ lúc nào cô cũng không nhìn thấy.
Tiểu Ngư tò mò nhìn Tiểu Thuyền đang chơi lá cây, nói nhỏ: “Không ngủ, ngủ.”
Chúc An An phản ứng mất 2 giây, rồi mới nhìn cô bé hỏi: “Cháu đang hỏi tại sao em ấy không ngủ à?”
Tiểu Ngư gật đầu.
Chúc An An cười nói: “Chắc phải vài phút nữa em ấy mới ngủ được.”
Cô bé này không chỉ thích ở 1 mình, mà còn thích nói chuyện cứ từng 2 chữ 1 bật ra, cực kỳ ngắn gọn.
Chúc An An cũng phải qua mấy ngày mới phát hiện ra vấn đề này, cô từng hỏi chị dâu Lâm, người ta nói cô bé không có bệnh tật gì, có lẽ là bị ảnh hưởng bởi bầu không khí gia đình trước đây.
Chúc An An cũng từng quan sát, lúc đầu cô còn tưởng cô bé này bị tự kỷ.
Sau này mới phát hiện không phải như vậy, cô bé cũng không hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, với những người quen thuộc vẫn có giao tiếp.
Chỉ đơn thuần là nhút nhát, chắc là trước đây ở nhà nói chuyện đều phải cẩn thận từng li từng tí.
Mỗi lần nhìn thấy 1 dáng vẻ nhỏ bé như vậy nép vào bên cạnh mẹ mình, Chúc An An đều không nhịn được mà c.h.ử.i rủa chồng cũ của Chương Nam Xuân 1 trận trong lòng.
Trong nhà cũng không biết là có bao nhiêu gia sản, mà cứ nhất quyết phải có con trai để thừa kế.
Loại người này đáng đời lúc già không nơi nương tựa, c.h.ế.t không ai nhặt xác.
Lúc này, Chúc An An vẫn chưa biết mình thực sự đã nói trúng phóc, hiện tại cô bé vẫn đang tò mò nhìn Tiểu Thuyền không chịu ngủ.
Nhìn 1 lúc, tư duy lại rất nhảy vọt chỉ vào con cá khô đang phơi trên phiến đá bên cạnh.
“Cá nhỏ (Tiểu Ngư).”
Chúc An An gật đầu: “Đúng, cá nhỏ.”
Đây đều là do một số bà con mang tặng, mùa hè là thời điểm tốt để bắt cá, những người không có tiền trả phí khám bệnh, cơ bản đều sẽ mang những thứ này đến thay thế.
Tiểu Ngư lại chỉ vào chính mình: “Tiểu Ngư.”
Dáng vẻ đứng đắn của đứa trẻ nhỏ, thực sự khiến người ta mềm lòng.
Chúc An An khẽ cười 1 tiếng: “Đúng, cháu cũng là Tiểu Ngư.”
Có lẽ vì câu nào cũng được đáp lại, cô bé lại vui vẻ chỉ xuống đất: “Cá lớn.”
Chúc An An nhìn theo, sau đó liền phát hiện trên mặt đất chỗ cô bé vừa vẽ vời, quả thực đã được vẽ ra hình dáng của 1 con cá lớn, hơn nữa vẽ rất giống.
Trong mắt Chúc An An lóe lên sự kinh ngạc: “Giỏi quá, mẹ dạy cháu à?”
Cô bé 3 tuổi cầm cành cây vẽ được như vậy, thực sự là có chút thiên phú trong người.
Hồi cô học tiểu học, vẽ cá trên báo tường cũng chỉ biết vẽ 1 hình số 8.
Sau đó chấm 1 chấm vào vòng tròn phía trước, coi như là mắt của con cá nhỏ, nước sông thì là mấy đường lượn sóng, chẳng có chút tế bào nghệ thuật nào.
Tiểu Ngư gật gật cái đầu nhỏ, lộ ra một biểu cảm vừa xấu hổ vừa vui vẻ: “Vâng, lợi hại.”
