Quân Hôn Thập Niên 70: Nữ Phụ Được Phó Đoàn Trưởng Cưng Chiều Như Báu Vật - Chương 197: Tiễn Bước Người Thương Và Trở Lại Trạm Y Tế
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:46
Thời gian vé tàu là buổi trưa, Tần Áo và Tào Anh Nghị sáng nay đều xin nghỉ để đi tiễn.
Ăn sáng xong, kiểm tra lại hành lý 1 lượt là có thể xuất phát.
Lúc đón người Chúc An An không đi, lúc tiễn người cô cũng không đi được.
Ngoài việc phải trông Tiểu Thuyền ra, nguyên nhân chính là vì căn bản không ngồi vừa xe, cô đâu thể chen chúc đẩy anh Tào xuống được, thế thì kỳ lắm.
Nghe nói người này suýt chút nữa đã muốn xin nghỉ phép dài hạn để cùng Tần Song đi về, cuối cùng vẫn cân nhắc đến việc nếu bây giờ xin nghỉ dài hạn, đợi đến lúc kết hôn e là khó xin nghỉ nên mới từ bỏ.
Trước cổng sân, Thổ Đản, Đậu T.ử cùng Thạch Đầu, Tiểu Nhiên tụ tập lại líu lo trò chuyện, Chúc An An cũng dặn dò Tần Song vài câu chú ý an toàn, cẩn thận tiền phiếu kẻo bị móc túi các loại.
Tần Song khoác tay Chúc An An, cười híp mắt: “Thổ Đản, Đậu T.ử đều lớn như người lớn rồi, trộm có muốn móc túi chắc cũng không dám nhắm vào bọn em đâu.”
Chúc An An nương theo lời nói, ánh mắt rơi vào trên người Thổ Đản và Đậu Tử.
Đúng là như vậy, Thổ Đản và Đậu T.ử kỳ nghỉ hè này cũng không biết là đến tuổi trổ giò, hay là do Tần Áo cứ rảnh rỗi là lại mang ra huấn luyện.
Chỉ trong vòng 2 tháng ngắn ngủi, đã cao lên không ít.
2 thiếu niên sắp 11 tuổi, bây giờ đã cao hơn cả các đồng chí nữ trong nhà, chiều cao xấp xỉ 1m7.
Khu vực Nghi Hồng này thuộc miền Nam, chiều cao phổ biến hơi thấp, nam đồng chí cao 1m7 mấy đã được coi là cao rồi, người cao 1m6 mấy thì nhan nhản.
Ở khu tập thể này còn chưa rõ ràng lắm vì mọi người đến từ khắp mọi miền đất nước, nhưng khi lên thành phố thì có thể cảm nhận rõ rệt.
Thổ Đản và Đậu T.ử đứng sừng sững ở đó, nếu không nhìn mặt không nghe giọng nói, thì đúng là dáng vẻ của người lớn rồi.
Thạch Đầu luôn đi theo huấn luyện cũng cao lên không ít, nhưng không khoa trương như Thổ Đản và Đậu Tử, chỉ vừa vặn cao bằng Tiểu Nhiên.
Con bé Tiểu Nhiên vì chuyện này mà buồn bực mất một thời gian dài, ngoài Tiểu Thuyền ra, con bé sắp trở thành người lùn nhất nhà rồi, cảm thấy thân phận làm chị của mình đang bị đe dọa.
Lúc này, Chúc An An vẫn đang đứng sát cạnh Tần Song, dặn dò nhau phải viết thư nhiều hơn, Nguyễn Tân Yến bế Tiểu Thuyền trêu đùa 1 lúc, khuôn mặt tràn đầy vẻ lưu luyến.
Cháu đích tôn, con trai út là cục cưng của các bà cụ, câu này quả không sai chút nào, Tiểu Thuyền là đứa cháu đầu tiên, tình cảm chắc chắn là khác biệt.
Bịn rịn hồi lâu, cuối cùng chiếc xe cũng canh đúng giờ mà phóng đi.
Trong nhà bỗng chốc vắng đi 4 người, trống trải đi không ít.
Chiếc giường thừa ra trong phòng Tiểu Nhiên, Chúc An An cũng không dọn đi, cứ để sát tường ở trong góc, bình thường có thể để chút đồ lặt vặt.
Sau này biết đâu có thể cho Tiểu Thuyền ngủ, mặc dù xác suất lớn là không dùng đến.
Bây giờ là năm 74, đợi đến sau năm 77, Tiểu Thuyền cũng mới 3 tuổi, chưa đến tuổi có thể ra ngủ riêng.
Huống hồ sau năm 77, bọn họ còn ở đây hay không cũng là 1 vấn đề.
Tất nhiên bây giờ nói những chuyện này vẫn còn quá sớm.
Sau khi nhóm Tần Song trở về, cuộc sống của Chúc An An cũng quay lại quỹ đạo, cô lại chuẩn bị đi làm ở trạm y tế.
Tiểu Thuyền đương nhiên không thể cứ để Thạch Đầu và Tiểu Nhiên trông mãi được, trông 1 lúc thì được, chứ trông nửa ngày cô vẫn hơi không yên tâm, huống hồ 2 đứa cũng sắp khai giảng rồi.
Cô dự định sau này ngày nào cũng bế con đi làm, trẻ sơ sinh tầm tuổi này cả ngày đều ngủ, không làm lỡ việc của cô.
Hơn nữa Tiểu Thuyền coi như là đứa trẻ rất dễ nuôi, chỉ cần không đói, không tè hay không có chỗ nào khó chịu, thì những lúc khác rất ít khi khóc.
Hôm nay là thứ Hai, Thạch Đầu và Tiểu Nhiên sắp khai giảng, trước khi ra khỏi nhà Chúc An An đã giao nhiệm vụ cho 2 đứa, cặp sách cần phải mang ra giặt sạch sẽ.
Kỳ nghỉ hè này vì có Thổ Đản và Đậu T.ử ở đây, 4 đứa tụ tập lại chơi đùa điên cuồng, bài tập nghỉ hè của 2 đứa vẫn còn thừa lại 1 chút chưa làm xong.
Chúc An An 1 tay xách đồ dùng của Tiểu Thuyền, 1 tay bế con, vừa ra khỏi cổng sân thì gặp đám trẻ con của Hổ Đầu.
Hổ Đầu người cũng như tên, càng lớn càng có vẻ hổ đầu hổ não, sáp lại ngẩng cái đầu lên hỏi Chúc An An: “Dì An An, anh Thạch Đầu đâu rồi ạ? Sao anh ấy không ra ngoài chơi?”
Chúc An An dừng bước: “Đang ở nhà làm bài tập rồi, cháu có phải cũng sắp đi học rồi không, có muốn đi tìm anh ấy tập viết chữ không?”
Hổ Đầu lộ ra vẻ mặt kinh hoàng: “Không ạ không ạ, anh ấy không chơi thì bọn cháu đi tìm người khác chơi.”
Nói xong liền bỏ chạy, cứ như Chúc An An là thú dữ vậy, chạy bay biến, chớp mắt đã không thấy tăm hơi.
Đường Tiểu Hạ đang đi dạo bên ngoài nhìn thấy vậy liền từ góc rẽ đi tới, vẻ mặt kỳ lạ: “Cô nói gì với cái thằng ranh con đó thế? Chạy nhanh thế.”
Chúc An An cười nói: “Chỉ hỏi chúng nó có muốn đi tìm Thạch Đầu tập viết chữ không thôi, chị không nhìn thấy vẻ mặt đó đâu, làm như em sắp tóm lấy nó đ.á.n.h cho 2 bạt tai vậy.”
Đường Tiểu Hạ dùng giọng điệu hận sắt không rèn thành thép: “Chị thấy nó đi học chắc lại mang điểm ch.ót về cho chị xem.”
Dứt lời, có lẽ cảm thấy nhắc đến mấy đứa nhóc tì này là lại đau đầu.
Đường Tiểu Hạ chuyển chủ đề: “Cô cứ ngày nào cũng bế thằng nhóc này đến trạm y tế à? Nếu không có ai trông thì cô để chỗ chị đi, dù sao chị trông 1 đứa cũng là trông, trông 2 đứa cũng là trông.”
Lời khách sáo Chúc An An sao có thể thuận nước đẩy thuyền được: “Thằng bé ngày nào cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, không phiền phức gì đâu.”
Thời buổi này nuôi trẻ con không tinh tế như vậy, có không ít nhà để cho đứa lớn trông đứa bé.
Cũng có nhà thực sự không có ai trông, thì cứ đặt đứa trẻ ở đầu bờ ruộng, hoặc tìm cái địu địu con trên lưng rồi làm việc.
Dù sao thì chủ yếu là còn thở là được.
Chúc An An hơi không thích ứng được, ngoài người nhà ra, những lúc khác con phải ở trong tầm mắt thì cô mới an tâm.
Đường Tiểu Hạ cũng không ép buộc, nói thêm vài câu rồi 2 người tách ra.
---
Tiểu Thuyền nhỏ xíu như vậy, bế cũng không mệt, Chúc An An rất nhanh đã đến trạm y tế.
Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy bố của Tào Anh Nghị đang tựa lưng vào ghế đọc báo, bác Hầu đi đâu rồi thì tạm thời cô chưa thấy.
Tào Hoành Bác nghe thấy tiếng động còn lên tiếng chào hỏi: “Tiểu An đến rồi à.”
Chúc An An ‘vâng’ 1 tiếng: “Bác đến sớm thế ạ.”
Nhân viên biên chế ngoài còn đến sớm hơn cả người đi làm chính thức như cô, từ đó có thể thấy trong khu tập thể, các ông cụ thực sự rất ít, đến mức bác Tào sáng sớm đã chạy sang bên này.
Tào Hoành Bác lật mặt tờ báo trong tay: “Có tuổi rồi ít ngủ, tỉnh dậy sớm, ở trong nhà cũng không có việc gì làm.”
Nói rồi ánh mắt rơi vào trên người Tiểu Thuyền: “Sao lại bế cả thằng nhóc này ra đây rồi? Kẻo lại trúng gió, để mai chú bảo mẹ tiểu Nghị trông giúp cháu.”
