Quân Hôn: Sống Trong Truyện Niên Đại, Nhiều Phúc Nhiều Con Lại Sống Thọ - Chương 86: Tôi Có Làm Đâu!
Cập nhật lúc: 13/04/2026 02:07
Đám dân làng đứng xem cũng há hốc mồm kinh ngạc. Người nhà quê vốn dĩ luôn kính sợ quỷ thần, nhất là những người từng trải qua bao kiếp nạn, cơ cực. Vào thời cuối nhà Thanh, các giáo phái dị đoan mọc lên như nấm sau mưa, lôi kéo đông đảo tầng lớp bần nông cuồng tín tham gia. Thời Dân Quốc, những câu chuyện về các bậc thầy bói toán, trừ tà diệt ma được truyền miệng khắp hang cùng ngõ hẻm. Bởi thế, những con người sống trong khốn khó càng gửi gắm niềm tin vào thế giới tâm linh một cách thuần khiết, thành kính, hay nói đúng hơn là mù quáng, u mê.
Nhìn thấy cảnh tượng ngang trái này, Tứ Thúc Công phẫn nộ giương cao chiếc gậy ba toong, chuẩn bị giáng xuống đầu gã đạo sĩ. "Không thể để cho con người ta bị chà đạp, nh.ụ.c m.ạ như thế này được!"
Gã đạo sĩ vẫn đứng trơ như phỗng, trong cổ họng phát ra những âm thanh khò khè, quái gở. Khi chiếc gậy của Tứ Thúc Công một lần nữa vung lên, gã bất ngờ cất tiếng:
"Yêu nghiệt, ngươi rốt cuộc là kẻ nào, mau cút khỏi thân xác chắt gái ta!"
Những người đến từ Bắc Bình đồng loạt biến sắc. Giọng nói này, rành rành là giọng của lão thái thái. Dù không giống y đúc, nhưng cũng phải giống đến bảy, tám phần.
Đôi mắt gã đạo sĩ trợn ngược trắng dã, thanh kiếm trên tay run bần bật, giọng nói the thé, gấp gáp:
"Yêu nghiệt! Mau đền mạng đi!"
Nói xong câu đó, gã đổ rầm xuống đất như một thân cây bị đốn hạ, ngất xỉu ngay tức khắc. Cả thanh kiếm và gã đạo sĩ ngã xuống tạo nên một tiếng "loảng xoảng" ch.ói tai, kéo những người đang trong cơn hoảng loạn trở về với thực tại. Họ lén lút ném những ánh nhìn ái ngại về phía Chu Nam.
Chu Nam dĩ nhiên cảm nhận được điều đó, trong lòng thầm mắng: "Thật trùng hợp làm sao! Lại còn bày trò cướp mất ý tưởng của bà đây nữa chứ."
Đám đông bắt đầu xôn xao bàn tán, ồn ào như ong vỡ tổ. Người thì hoảng hốt kêu lên, kẻ thì đưa tay che miệng kinh hãi. Ngay cả những kẻ có học thức như Chu Thanh Phong và Chu Học Văn cũng không theo kịp diễn biến câu chuyện.
"Mẹ cha ơi, đúng là giọng của Chu lão thái thái rồi."
"Thật thế sao, bà nói xem?"
"Phủi phui cái miệng, đừng có nói bậy bạ. Nam Nam người tốt thế kia, sao có thể là yêu ma được."
"Tôi thấy cái ả kia mới giống yêu ma..." Giọng thím Quế Hoa vang rền, tay chỉ thẳng vào Chương Giai Chi đang đứng ngây ra với khuôn mặt trát đầy màu vẽ sặc sỡ.
Bác gái Hai, vốn luôn cùng phe với thím Quế Hoa, hùa theo: "Đúng thế, một kẻ trộm cắp vặt, lời nói ra liệu có đáng tin?"
Nghe vậy, những người khác cũng thấy bùi tai, có lý.
Bà Đổng - kẻ luôn chực chờ cơ hội để bợ đỡ sui gia tương lai - lại cao giọng hơn cả:
"Cho dù có yêu ma thật, thì cũng chẳng phải là Nam Nam nhà ta. Mấy con hồ ly tinh lẳng lơ kia mới đích thị là yêu ma hiện hình!"
Dân làng nghe thế là hiểu ngay bà ta đang móc mỉa chuyện gì, lập tức chuyển đề tài sang màn đ.á.n.h ghen ầm ĩ hồi nãy. Câu chuyện càng lúc càng hấp dẫn, những tình tiết ly kỳ được thêu dệt, phóng đại khiến ông Bác Hai phải quát lớn: "Còn có mặt trẻ con ở đây đấy, trước mặt các vị tổ tiên mà các người ăn nói hàm hồ thế à, tém tém cái miệng lại đi."
Bà lão sún răng Môn Xuyên, người có vai vế ngang hàng với Tứ Thúc Công nhưng sức khỏe vẫn còn rất dẻo dai, thích nhất là trò ỷ lão bán lão, hay nói kháy người khác. Bà ta nhếch mép, để lộ mấy chiếc răng cửa sứt mẻ:
"Ông Hai à, biết đâu các cụ nhà ta dưới kia cũng đang vểnh tai lên nghe hóng hớt đấy, ông đừng có phá đám. Cẩn thận đêm nay cha ông hiện hồn về quất cho ông mấy roi bây giờ!"
Trưởng thôn - ông Bác Hai: "..."
Chu gia hai ông bà già nhìn nhau đầy bối rối, cả hai đều khẳng định mình hoàn toàn không biết gì về màn kịch này. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Chương Giai Chi, kẻ đang nở một nụ cười nham hiểm trên môi. Cô con gái Chu Thanh Đại lần này xem chừng đã khôn ngoan hơn, chỉ biết siết c.h.ặ.t hai tay vào nhau, cúi gằm mặt xuống để giấu đi biểu cảm.
"Ông nội, bà nội, cháu đã nói từ đầu là Nam Nam có gì đó không ổn mà. Hóa ra là bị yêu quái nhập hồn."
Chu Học Văn đỏ mặt tía tai, lớn tiếng quát: "Cô ăn nói xằng bậy gì thế!"
Mặc cho trong lòng nghĩ gì, Chương Giai Chi vẫn cố nặn ra bộ dạng yếu đuối, đáng thương:
"A Văn, ông thử nghĩ kỹ lại xem, Nam Nam ngày trước là người thế nào."
Chu Học Văn làm sao mà nhớ nổi. Trước kia, mỗi lần ông về làng Chu Gia, bà nội có bao giờ cho ông đến gần Nam Nam đâu. Ông chỉ dám đứng từ xa, lặng lẽ ngắm nhìn cô bé ngồi thơ thẩn một mình dưới gốc đào cổ thụ.
Bà đầu bếp già đi ngang qua, buông tiếng thở dài thườn thượt: "Con bé Nam Nam ngoan ngoãn, xinh xắn lắm, dung mạo y hệt cô Ý Hoan ngày xưa."
Ông đau khổ quay đi, ruột gan cồn cào vì hổ thẹn. Làm sao ông còn mặt mũi nào mà đối diện với Nam Nam nữa.
"Lão gia t.ử, lão phu nhân, hai người nghĩ xem cháu nói có đúng không?"
"Con đã cất công đi dò hỏi khắp nơi, ai cũng bảo Nam Nam là một đứa ngốc. Sao tự nhiên lại trở nên thông minh đột xuất thế này? Hồi con lên đón nó về Bắc Bình, nó nhút nhát, sợ sệt như con rùa rụt cổ, đến một câu nói cũng chẳng nên hồn..."
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Chương Giai Chi. Trong đầu mỗi người lại có một suy tính khác nhau. Hai ông bà già nhà họ Chu giờ phút này mới vỡ lẽ mình đã bị Chương Giai Chi lừa gạt một vố đau điếng. Ả đàn bà này bày mưu tính kế đủ trò, mục đích cuối cùng chỉ là để đổ vấy tội danh cho một con nhóc tỳ. Cứ nghĩ đến việc bao công sức lặn lội đường xa về đây đều xôi hỏng bỏng không, cái cơ ngơi khổng lồ mà nhà họ Chương hứa hẹn cũng chỉ là bánh vẽ, họ không khỏi tức lộn ruột.
Chu Thanh Phong khẽ nhắm mắt, cố gắng kìm nén sự cuồng nộ đang dâng trào trong lòng. Khi mở mắt ra, anh nở một nụ cười gượng gạo, bước tới đỡ lấy Chương Giai Chi, nhẹ giọng an ủi:
"Mẹ, đừng làm loạn nữa."
Chương Giai Chi không ngờ mọi người lại có phản ứng lạnh nhạt như vậy, Chu Thanh Đại cũng thế.
"Thanh Phong, đến cả con cũng không tin mẹ sao? Con cứ hỏi Thanh Đại xem, lần đầu tiên gặp con bé Nam Nam, nó có bộ dạng thế nào. Chỉ mới cách nhau một ngày mà như biến thành một người hoàn toàn khác."
Chu Thanh Phong kiên nhẫn dỗ dành: "Mẹ, con biết rồi, con sẽ điều tra rõ ràng chuyện này. Nhưng bây giờ chúng ta đang làm lễ cầu siêu cho cụ nội, xin mẹ đừng gây thêm rắc rối nữa được không?"
Chương Giai Chi phẫn nộ hất mạnh tay con trai ra, chỉ thẳng vào mặt anh ta mắng xối xả: "Đến cả con cũng không tin ta đúng không? Vậy đám đạo sĩ này giải thích thế nào đây! Chính ông nội con sai người mời họ đến cơ mà."
Đúng lúc này, mấy gã hòa thượng nãy giờ vẫn đang lầm rầm tụng kinh bỗng nhiên đồng loạt quây lấy Chu Nam, vừa đi vòng quanh vừa lẩm bẩm những câu thần chú khó hiểu. Tiếng tụng kinh râm ran, ồn ào đến mức khiến người ta nhức đầu, ong tai.
Bốn gã hòa thượng trao nhau ánh mắt ngầm. Một gã trong số đó bất thình lình rút từ trong áo ra một vật gì đó sắc nhọn, lao nhanh như chớp định đ.â.m thẳng vào người Chu Nam.
Nhưng chưa kịp ra tay, gã đã hét lên t.h.ả.m thiết, ôm c.h.ặ.t lấy cổ tay đầy đau đớn. Ba gã còn lại thấy vậy, c.ắ.n răng đồng loạt lao vào tấn công.
Nhưng kết cục, cả bốn gã đều nằm sõng soài trên mặt đất. Trên cành cây cao, Diệp Bình An mặt lạnh tanh, tay lăm lăm chiếc s.ú.n.g cao su được nạp sẵn những viên sỏi sắc nhọn, tư thế sẵn sàng chờ lệnh.
Chu Nam nhìn đám người đang ôm tay rên la dưới đất, cảm thấy chán nản. Diệp Bình An qua đêm nay lại phải rời đi rồi. Nàng không muốn lãng phí thời gian quý báu bên anh cho những kẻ vô bổ này.
"Ông Hai, ông xem mấy gã hòa thượng này định dùng thứ gì đ.â.m cháu đây."
Tứ Thúc Công và ông Bác Hai vội vàng bước tới, ông Bác Ba cũng lật đật theo sau.
Trên mặt đất, rõ ràng rành rành bốn chiếc ống tiêm, mọi chuyện đã quá rõ ràng.
"Đè cổ chúng nó xuống!" Ông Bác Hai ra lệnh. Mấy thanh niên trai tráng trong làng lập tức xông lên, khống chế bốn gã hòa thượng đang đau đớn quằn quại.
Chu Thắng Lợi tức điên người, lao tới giáng một cú tát như trời giáng vào cái đầu trọc lốc của một gã. Ai ngờ bàn tay thằng bé dính đầy một lớp phấn xám xịt, những chấm nhang trên đầu gã trọc cũng bay biến đâu mất.
"Hòa thượng rởm!" Mọi người kinh hãi thốt lên.
Đám thanh niên lập tức chà xát mạnh lên đầu những gã còn lại, quả nhiên, những chấm nhang giả tạo đều trôi sạch. Bọn chúng đều là bọn lừa bịp đội lốt tu hành.
Ông Bác Ba cầm chiếc ống tiêm lên quan sát tỉ mỉ, sắc mặt trở nên u ám: "Nước pha cao Phù Dung (thuốc phiện)!"
"Ông Ba, bất kể là cao Phù Dung hay cao hoa sen gì đi chăng nữa, thứ mà bọn chúng định tiêm vào người Nam Nam chắc chắn chẳng phải là thứ tốt đẹp gì. Cứ tiêm trả lại cho chúng nó là xong chuyện." Một thanh niên nông nổi trong làng lên tiếng đề nghị.
Những người khác lập tức hùa theo. Cả trăm năm nay, làng Chu Gia chưa từng có kẻ nào dám ngang nhiên vác mặt đến tận nơi để bắt nạt người của làng. Nếu lùi lại một năm trước, đám người này có bị đ.á.n.h c.h.ế.t, quan phủ cũng chẳng thèm ngó ngàng tới.
"Đừng... đừng mà ~~" Bốn gã hòa thượng giả mạo hoảng hốt tột độ. Việc tiêm thẳng t.h.u.ố.c phiện vào tĩnh mạch, nhẹ thì hóa điên, nặng thì mất mạng ngay tức khắc.
"Chu phu nhân ơi, cứu mạng chúng tôi với, chúng tôi chỉ làm theo sự sai bảo của bà thôi mà."
Chương Giai Chi c.h.ế.t sững. "Tôi có làm đâu!"
