Quân Hôn: Sống Trong Truyện Niên Đại, Nhiều Phúc Nhiều Con Lại Sống Thọ - Chương 102: Nũng Nịu

Cập nhật lúc: 13/04/2026 05:07

Diệp Bình An vóc dáng cao lớn, tướng mạo tuấn tú. Chu Nam tuy ăn vận đồ vải thô kệch nhưng dung nhược và khí chất lại toát lên vẻ xuất chúng không thể nhầm lẫn.

Lúc này, họ cùng nhau xuyên qua dòng người tấp nập. Diệp Bình An ân cần che chở cô bên cạnh, hai người sát rạt vào nhau.

Người qua đường cứ chốc chốc lại vô tình liếc nhìn đôi nam thanh nữ tú này vài bận.

Khóe mắt Chu Nam liếc nhìn sườn mặt Diệp Bình An, thấy khóe môi anh hơi trễ xuống, đôi mắt sâu thẳm không nhìn thấu cảm xúc, nhưng quả thực góc nghiêng này đẹp đến nao lòng.

Diệp Bình An kéo Chu Nam vào một ngõ cụt vắng vẻ, nơi đó đỗ sẵn một chiếc xe Jeep.

Anh mở cửa xe, nhét cô vào băng ghế sau, rồi chính mình cũng chui tọt vào theo.

"Có biết bản thân vừa làm trò gì không?"

Trong không gian chật hẹp, áp suất dường như giảm mạnh. Diệp Bình An cuối cùng vẫn không kìm được cất lời trách móc.

Chu Nam ngước lên, bắt gặp ánh mắt sắc lẹm, uy áp bức người của anh.

Khi cô chớp mắt nhìn lại, Diệp Bình An lạnh lùng quay mặt đi chỗ khác. Chu Nam bỗng cảm thấy tủi thân, cõi lòng dâng lên chút vô vị chán chường.

"Bọn chúng là mẹ mìn mà!" Chu Nam nhịn không được lên tiếng thanh minh.

Sắc mặt Diệp Bình An càng thêm đen kịt. Khóe mắt liếc thấy b.í.m tóc cô hơi rối, bàn tay anh bất giác đưa ra định vuốt lại cho ngay ngắn.

Chu Nam khẽ ngoảnh đầu đi, quay mặt ra cửa sổ, để lại cho anh một cái gáy lạnh nhạt.

Chỉ một hành động nhỏ nhoi ấy thôi, bao nhiêu khí thế bức người của Diệp Bình An lập tức tan biến.

Vẻ nghiêm nghị nhường chỗ cho sự bất lực, những ngón tay hụt hẫng cọ xát vào nhau một cách vô thức.

Chu Nam cúi gầm mặt nhìn chằm chằm vào mũi giày, cái miệng nhỏ thường ngày ríu rít nay cạy mãi cũng chẳng thèm hé răng nửa lời.

Một lúc lâu sau, Diệp Bình An mới đưa tay nâng nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên: "Còn cúi đầu nữa, sàn xe sắp bị em nhìn thủng lỗ chỗ rồi kìa."

Chu Nam không thèm nhìn anh, nhưng đôi mắt đã ngấn lệ vòng quanh hốc mắt, chỉ chực trào rơi.

Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức tái nhợt, cả người run lên bần bật hệt như con mèo nhỏ đang ôm một bụng oan ức.

Thôi xong, chọc khóc cô nha đầu nhỏ rồi. Lòng Diệp Bình An chua xót khôn tả, vội vàng đưa tay lau nước mắt cho cô.

Nào ngờ, nước mắt cứ như những hạt trân châu đứt dây, tuôn rơi lả chả không ngừng.

Hết cách, Diệp Bình An đành kéo cô ôm trọn vào lòng, vươn cánh tay dài kéo rèm che kín hai bên cửa sổ xe lại.

Đôi môi anh đậu nhẹ lên hốc mắt đẫm lệ của Chu Nam, cảm nhận hàng mi ướt át của cô khẽ quét qua đôi môi mình.

Bao nhiêu nỗi sợ hãi và hoảng loạn lúc nãy, nay bay biến theo gió.

Vốn định nghiêm mặt răn đe cho cô nhóc không biết trời cao đất dày này một bài học, ai ngờ cô chẳng nói chẳng rằng, tự khóc lóc ỉ ôi khiến anh đ.á.n.h mất luôn cả sĩ diện.

Giờ anh mới thấu hiểu câu nói của tên Tú tài chua năm xưa: "Chẳng đ.á.n.h mà giặc tự hàng là có ý gì."

Chu Nam trợn tròn đôi mắt nhìn khuôn mặt anh kề sát sạt, đôi má trắng nõn đỏ bừng lên. Cô há miệng c.ắ.n nhẹ vào vật thể lạ đang làm càn.

Diệp Bình An chẳng thèm nhíu mày lấy một cái, đưa tay che lấy đôi mắt đỏ hoe như vừa rửa qua nước của cô.

Nhân lúc cô không nhìn thấy gì, ánh mắt anh chợt tối lại tựa mãnh thú, đột ngột áp sát thân thể đè xuống, làm càn một cách vụng về.

Bàn tay anh mơn trớn ở những điểm nhạy cảm đầy tính thăm dò. Chu Nam bị ép vào cửa xe, đầu óc quay cuồng, vừa đau vừa tức n.g.ự.c.

Cô thì thầm cất giọng yếu ớt, mềm nhũn: "Khó chịu quá~"

Người đàn ông bật cười khẽ, lần mò dọc theo đường cong xuống dưới: "Sẽ hết khó chịu ngay thôi."

Đến lúc tình cảm thăng hoa, Chu Nam luồn tay vào mái tóc cắt ngắn của anh, dẩu môi nhắc nhở như mèo con cào cấu:

"Bọn... buôn... người~"

Cơ thể Diệp Bình An khẽ khựng lại, anh hơi lùi người ra, ánh mắt thâm trầm nhìn cô gái đang há miệng thở dốc.

Anh từ tốn cài lại khuy áo xộc xệch trên cổ cô cho ngay ngắn, đưa ngón cái quệt nhẹ đôi môi ướt át:

"Hình như lại lớn thêm một chút rồi."

Tay anh dừng lại đo đạc ở một vị trí nào đó. Mặt Chu Nam đỏ bừng như quả gấc, trong đầu cô lúc này chỉ có suy nghĩ tên này đang giở trò lưu manh.

"Em bảo là, ba kẻ đó là bọn buôn người đấy!" Mèo con lập tức biến thành sư t.ử cái nổi giận, khóe mắt vương ý cười khiến người ta ngắm nhìn lòng dạ cũng ngứa ngáy theo.

Diệp Bình An vươn tay, uể oải tóm lấy b.í.m tóc đã tơi tả của cô nghịch ngợm.

Thấy cô nổi giận thật rồi, anh mới cất lời: "Tiểu Ngũ và mọi người đã tóm cổ bọn chúng đi từ lâu rồi."

Nghe đến Tiểu Ngũ, Chu Nam nhăn trán cố nhớ xem là ai, hóa ra là cậu lính cảnh vệ hôm nọ tông xe vào gốc cây.

Sắc mặt cô giãn ra đôi chút. Cô vốn không phải tuýp người thù dai, vừa nãy thấy uất ức mới rơi nước mắt, chính bản thân cô cũng thấy ngượng ngùng vô cùng.

Về mặt tình cảm, nguyên chủ chỉ để lại cho cô những bản năng phụ thuộc, yêu thương dựa dẫm vào bà nội và bà giúp việc già.

Còn ở tinh kỷ nguyên nơi cô sống, tình cảm con người bị coi là xiềng xích trói buộc, là thứ bị cố tình làm cho mờ nhạt đi.

Vì thế, dù mang thân phận một người lớn mười bảy tuổi, nhận thức về tình cảm của cô vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh, đa phần đều dựa vào bản năng hành động.

Nghĩ lại bản thân lớn thế này rồi mà còn mít ướt, cô chợt thấy xấu hổ vô cùng, cả người uốn éo như chiếc kẹo kéo, trông càng thêm vẻ ngượng ngùng lúng túng.

Thấy cảm xúc cô đã ổn định lại, Diệp Bình An mới kéo cô ôm vào lòng, tì cằm lên đỉnh đầu cô, khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Anh biết không? Ba kẻ đó trúng bột ngứa của em rồi, ít nhất phải gãi suốt hai tiếng đồng hồ mới khỏi. Giờ đem ra tra khảo, kiểu gì cũng khai ra sào huyệt của bọn chúng ở đâu."

Diệp Bình An nựng nựng cặp má bánh bao mềm xèo của cô, nắm lấy bàn tay cô hôn một cái, rồi mới buông giọng khen ngợi pha chút bất lực:

"Nam Nha nhà ta quả là thông minh dũng cảm, lại vô cùng tháo vát."

Chu Nam nghe vậy liền cười tít cả mắt, cọ tới cọ lui trong vòng tay anh, hiển nhiên tâm trạng đang cực kỳ vui vẻ.

"C.h.ế.t dở, ông Ba và mọi người chắc chắn đang lo sốt vó lên rồi." Khuôn mặt cô lại nhăn nhó như chiếc bánh bao thịt.

Cô luôn có cảm giác từ lúc theo anh đi ra, bản thân lại trở nên ngốc nghếch vô dụng làm sao.

"Có Tiểu Ngũ lo liệu rồi, em không phải lo đâu."

Diệp Bình An dùng ngón trỏ vuốt phẳng hàng lông mày đang cau c.h.ặ.t của cô, tiện tay vẽ dọc theo đường nét mi thanh mục tú tuyệt đẹp ấy.

Lòng Chu Nam chợt ấm áp, chớp chớp đôi mắt mang theo sự sùng bái ngước nhìn Diệp Bình An.

Bị cô dùng ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, trong lòng Diệp Bình An thầm c.h.ử.i thề một tiếng.

Nhưng anh vẫn nhẫn nại, ngoan ngoãn cài lại cúc áo, chỉnh đốn trang phục cho cô nhóc.

Đã vậy còn nằng nặc đòi tết lại b.í.m tóc bị rối cho cô.

"Diệp Bình An, anh nhẹ tay chút đi, kéo đau cả da đầu em rồi này." Chu Nam oán trách.

"Biết rồi, cái đồ nũng nịu!" Diệp Bình An trêu chọc.

Chu Nam cãi lại: "Chị dâu Quế Hoa tết tóc chẳng bao giờ làm em đau cả!"

Diệp Bình An: "..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.