Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 326

Cập nhật lúc: 26/04/2026 18:26

“Cô Hứa, chúng em đi ăn cơm trước đây ạ.”

Các sinh viên nhìn thấy đôi gò má có chút đỏ lên của Tiểu Viên cũng cảm thấy hơi ngại ngùng.

Cặp má phúng phính này cảm giác sờ vào thực sự rất thích, bọn họ nhất thời không kìm chế được.

“Đi đi, đi đi.”

Hứa Thanh Lạc buồn cười nhìn đám sinh viên.

Đợi người vừa đi, Tiểu Viên đã cười híp mắt nhét đống đồ ăn vặt trên bàn vào chiếc cặp sách nhỏ của mình.

“Má có đau không con?”

Hứa Thanh Lạc có chút xót xa nhìn Tiểu Viên, Tiểu Viên nghe thấy lời mẹ nói thì chớp chớp mắt.

Sau đó cậu bé lắc đầu, giọng điệu hớn hở.

“Không đau ạ, đều là người tốt cả mà!”

Hứa Thanh Lạc:

“.......”

Mình đúng là không nên hỏi thừa.

Sau khi ăn cơm xong, Hứa Thanh Lạc dẫn Tiểu Viên đến phòng thông tin gọi một cuộc điện thoại về nhà để hỏi thăm tình hình của Tiểu Mãn.

“Tiểu Mãn không còn sốt nữa rồi, cũng đã ăn được chút đồ.”

“Tinh thần cũng tốt hơn buổi sáng nhiều.”

“Thanh Lạc, con yên tâm đi.”

Hứa Thanh Lạc nghe thấy lời của mẹ Chu thì thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần con trẻ có thể ăn được ngủ được là cô cũng yên tâm rồi.

“Vâng, vất vả cho mẹ quá.”

“Không vất vả, con mới là người vất vả nhất.”

Hai mẹ con dâu nói chuyện đơn giản vài câu, Tiểu Viên ở bên cạnh vểnh tai lên nghe nội dung trong điện thoại.

Hứa Thanh Lạc cúp điện thoại, ngồi xổm xuống nhìn Tiểu Viên, Tiểu Viên đầy vẻ mong đợi nhìn cô.

“Được rồi, anh trai không sốt nữa.”

“Dưỡng sức vài ngày là anh trai có thể cùng con đi nhà trẻ rồi.”

“Thật ạ?”

“Thật mà.”

Tiểu Viên nhận được câu trả lời khẳng định, vui sướng dậm chân, miệng la hét muốn về nhà chơi cùng anh trai.

“Đợi mẹ tan làm rồi sẽ đưa con về.”

“Dạ vâng ạ!”

Tiểu Viên vui vẻ sà vào lòng cô, Hứa Thanh Lạc cười bế cậu bé quay lại văn phòng nghỉ trưa.

Tiểu Viên nằm trên chiếc giường xếp, dang chân ra là ngủ ngay.

Hứa Thanh Lạc nằm gục xuống bàn nghỉ tạm, không ngờ cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Buổi chiều cũng có hai tiết học, Hứa Thanh Lạc dạy xong là dẫn Tiểu Viên lái xe thẳng về nhà.

“Anh trai, anh trai!”

Tiểu Viên vừa xuống xe đã la hét, Tiểu Mãn đang có chút uể oải nằm bò trên ghế sofa nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng gọi của em trai thì ngẩng đầu lên.

“Gì thế?”

“Anh trai anh trai, anh khỏi chưa?”

“Khỏi một chút xíu rồi.”

Tiểu Viên nghe thấy lời của anh trai thì lập tức lôi từ trong cặp sách ra đống đồ ăn vặt có được hôm nay.

Tiểu Mãn nhìn thấy nhiều đồ ăn vặt như vậy, ngay lập tức ngồi bật dậy khỏi ghế sofa.

“Ở đâu ra thế?”

“Các anh chị ở trường cho em đó.”

“Em đúng là em trai tốt của anh!”

Tiểu Mãn vỗ vỗ vai Tiểu Viên, Tiểu Viên lập tức gật đầu, kiêu ngạo nhìn anh trai mình.

“Đương nhiên rồi, em là em trai tốt của anh mà.”

“Nhà người ta không có người em trai tốt như em đâu.”

Hai đứa trẻ vui vẻ chia nhau đồ ăn vặt, Hứa Thanh Lạc đi vào, nụ cười rạng rỡ thu hết toàn bộ đồ ăn vặt lại.

“Đang ốm đấy, không được ăn bậy.”

“Đợi bao giờ khỏi ốm mẹ sẽ trả lại cho hai con.”

Tiểu Mãn và Tiểu Viên trợn tròn mắt nhìn mẹ mình, bao nhiêu đồ ăn vặt thế này mà bị thu hết sạch sành sanh sao?

“Mẹ ơi, là anh trai ốm mà.”

Anh trai không được ăn, cậu bé có thể ăn mà!

Sao lại tịch thu luôn cả phần của cậu bé thế này?

“Tiểu Viên, hôm nay con đã ăn vụng rất nhiều rồi.”

“Mẹ đều nhìn thấy hết đấy nhé.”

Tiểu Viên lập tức chột dạ cúi đầu, hóa ra....... hóa ra mẹ đều biết cả rồi.

“Mẹ cất đi trước.”

“Sau này mỗi ngày hai con sẽ được thêm một viên kẹo.”

Còn khoảng hai tháng nữa là hai đứa trẻ tròn bốn tuổi, đồ ăn vặt mỗi ngày có thể tăng thêm.

“Dạ vâng ạ!”

Tiểu Mãn và Tiểu Viên hoàn toàn không biết mình đã rơi vào bẫy.

Nghe thấy sau này mỗi ngày được thêm một viên kẹo, cả hai vui mừng vỗ tay tại chỗ.

Hứa Thanh Lạc:

“......”

Nắm thóp được ngay.

“Thanh Lạc, con ăn cơm xong thì mau đi nghỉ ngơi đi.”

“Tối nay Tiểu Mãn và Tiểu Viên cứ ngủ với mẹ.”

Mẹ Chu nhìn thấy quầng thâm dưới mắt cô mà xót xa không thôi, trong nhà lúc này vốn dĩ đã nhiều việc.

Nếu con dâu cũng gục ngã thì cái nhà này thực sự tan nát mất.

“Vâng ạ.”

Hứa Thanh Lạc cũng không cố chấp, ăn cơm xong giúp hai cậu con trai tắm rửa, sau đó đi ngủ sớm.

Tiểu Mãn vốn dĩ đang ốm, đi ngủ không cần phải dỗ dành.

Tiểu Viên hôm nay cũng đi học ở Đại học Kinh thành cả ngày, hai đứa nhỏ nằm trên chiếc giường nhỏ là chìm vào giấc ngủ say.

Được nghỉ ngơi đầy đủ, sáng sớm hôm sau dù là Hứa Thanh Lạc hay Tiểu Mãn đang ốm cũng đều tràn đầy tinh thần.

Hứa Thanh Lạc đi làm vẫn mang theo Tiểu Viên.

Cô lo lắng mẹ Chu ở nhà một mình chăm sóc hai đứa trẻ sẽ không xuể.

Hơn nữa trên người Tiểu Mãn vẫn còn mầm bệnh, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt, tốt nhất là nên tách hai đứa trẻ ra trước.

“Mẹ, Tiểu Viên cứ đi theo con đến trường đi ạ.”

“Được rồi.”

Mẹ Chu cũng không miễn cưỡng, bình thường một mình bà cũng không theo kịp sức lực của hai đứa cháu trai.

Huống chi bây giờ Tiểu Mãn còn đang ốm.

Hai mẹ con dâu phân công hợp tác, còn về phía Chu Duật Hành, chỉ có thể tạm thời làm phiền ba Chu vất vả hơn rồi.

Hứa Thanh Lạc vừa đi, mẹ Chu đã đưa Tiểu Mãn ra sân sau tắm nắng bổ sung canxi.

Tiểu Mãn chớp chớp mắt nhìn bà nội mình.

“Con đang tính toán cái gì thế?”

“Con muốn đi tìm ông cố bà cố.”

“Con vẫn đang ốm mà.”

“Khỏi bệnh rồi mới không thèm đi.......”

Tiểu Mãn lẩm bẩm một câu, mẹ Chu nghe thấy lời của cháu trai lớn thì sững người.

Ánh mắt nhìn cậu bé mang theo vài phần dò xét.

“Con muốn đi mách lẻo à?”

“Đúng ạ!

Bây giờ không mách thì đợi đến bao giờ ạ?”

Tiểu Mãn vốn không phải kiểu người chịu thiệt thòi.

Cậu bé bị ốm, ông nội bà nội và mẹ đều rất vất vả, ngay cả em trai cũng lo lắng cho cậu bé.

Hơn nữa cậu bé còn không được ăn thịt, không được ăn đồ ăn vặt, những thứ ngon lành đều không được động vào.

Việc cậu bé bị ốm là do thím họ gây ra.

Ông bà nội và mẹ của cậu bé vất vả như thế, biết đâu thím họ đang được ăn thịt miếng lớn cũng nên!

Cậu bé phải trả thù!

Mẹ Chu nuốt nước bọt, thực ra trong lòng bà cũng không thoải mái.

Chỉ là cháu trai lớn bệnh chưa khỏi, bà mới tạm gác chuyện này sang một bên.

Nhưng bây giờ cháu trai lớn lại muốn vác bộ dạng ốm yếu đi mách lẻo.

Ông cụ bà cụ mà nhìn thấy chắc sẽ xót ch-ết mất?

“Bà nội ơi~”

“Được rồi, được rồi,”

“Nhưng cơ thể con chưa kh-ỏi h-ẳn, không được làm bừa đâu đấy.”

“Tiểu Mãn biết rồi ạ!

Bà nội cứ yên tâm đi!”

Mẹ Chu:

“.......”

Chính vì là con nên bà mới không yên tâm đấy.......

Mẹ Chu khoác thêm cho cậu bé một chiếc áo khoác, sau đó đưa cậu bé đến nhà ông nội Chu bà nội Chu.

Ông bà Chu nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ốm yếu của cậu bé quả nhiên xót xa vô cùng.

Ông bà Chu biết cậu bé bị ốm, nhưng lại không biết tại sao cậu bé lại ốm.

Hai vị trưởng bối vẫn luôn nghĩ là do Tiểu Mãn sắp lớn thêm nên mới bị phát sốt cảm lạnh.

Nhưng lúc này Tiểu Mãn lại trưng bộ dạng ốm yếu, ấm ức khóc lóc kể lại chuyện Trần Lị Lâm hù dọa cậu bé.

Tim gan của ông bà Chu giận đến mức run rẩy cả lên.

“Tốt lắm!

Thật là tốt quá mà!”

“Cái đồ trời đ.á.n.h!

Dám bắt nạt một đứa trẻ như vậy.”

Ông nội Chu tức giận ném tách trà trên tay xuống đất, tách trà vỡ tan tành, Tiểu Mãn sợ hãi run rẩy cả người.

“Ông cố bà cố ơi, ba thật sự sẽ ch-ết queo ạ?”

“Oa oa oa oa........”

“Thím họ nói ba ch-ết queo rồi, mẹ sẽ không cần tụi con nữa.”

“Con hỏi mẹ, mẹ nói mẹ yêu tụi con nhất.”

“Oa oa oa oa.......

Con sợ lắm, sợ lắm.”

Tiểu Mãn khóc không thành tiếng.

Bà nội Chu xót xa ôm cậu bé vào lòng dỗ dành, nhưng cả trái tim lại chìm xuống đáy vực.

Bị Trần Lị Lâm náo loạn một trận như vậy, quan hệ giữa nhà cả và nhà thứ hai e rằng sẽ thật sự rạn nứt rồi.

“Không sợ, không sợ nhé.”

“Thím họ con nói bậy đấy!”

“Bà cố sẽ dạy cho cô ta một bài học ngay!”

“Oa oa oa oa........

Thím họ xấu lắm!”

“Bắt nạt trẻ con!”

“Con và em trai là những đứa trẻ không có ai thương!”

“Con và em trai muốn theo mẹ về nhà ông ngoại bà ngoại ở.”

“Nhà ông ngoại bà ngoại không có ai bắt nạt con và em trai hết!”

Ông nội Chu và bà nội Chu nghe thấy lời này của cậu bé thì ngay lập tức đỏ hoe mắt.

Một đứa trẻ mà có thể nói ra những lời như vậy, chứng tỏ nó đã phải chịu uất ức lớn đến nhường nào!

“Ngoan nào, ông cố bà cố thương các con.”

“Ông cố bà cố sẽ đòi lại công bằng cho các con ngay.”

Ông bà Chu sợ nhất là chuyện Tiểu Mãn và Tiểu Viên khóc đòi đi, không muốn ở lại nhà nữa.

Hai đứa trẻ này lớn lên ngay dưới mắt hai vị trưởng bối, bình thường miệng lưỡi ngọt ngào lại hiếu thảo.

Có cái gì ngon hay đồ chơi gì hay đều mang đến cho hai vị trưởng bối đầu tiên.

Mặc dù nói lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt.

Nhưng thời gian dài trôi qua, hai vị trưởng bối khó tránh khỏi sẽ thiên vị.

Thực sự là vì hai đứa trẻ quá mức hiếu thảo.

Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành hễ có đồ gì tốt cũng đều nghĩ đến hai ông bà già này trước.

Trái tim ai cũng làm bằng thịt cả, họ muốn không thiên vị cũng không được!

Đứa trẻ vốn là cục cưng bị bắt nạt đến mức không dám ở lại nhà nữa.

Đây chẳng phải là muốn lấy mạng già của hai ông bà sao?

“Oa oa oa.......”

“Ông cố bà cố ơi, con sợ thím lắm.”

Tiểu Mãn nép sâu vào lòng bà nội Chu.

Ông nội Chu nhìn thấy cậu bé bị dọa thành bộ dạng này, sắc mặt càng thêm đen kịt vài phần.

“Sợ cái gì?”

“Có ông ở đây, ai dám bắt nạt con?”

Ông nội Chu đặt cây gậy chống xuống, trực tiếp gọi điện thoại cho chú hai Chu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.