Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 324

Cập nhật lúc: 26/04/2026 18:21

“Tiểu Mãn tủi thân khóc thành tiếng, Hứa Thanh Lạc bế cậu bé rời khỏi phòng, đưa xuống lầu, nhẹ giọng dỗ dành.”

“Bất kể xảy ra chuyện gì, cũng phải nói cho ba mẹ biết đầu tiên.”

“Tiểu Mãn, hôm nay là chịu ấm ức rồi, đúng không?”

Tiểu Mãn nghe thấy lời của mẹ thì tủi thân thút thít khóc thầm, bàn tay nhỏ siết c.h.ặ.t lấy quần áo trước ng-ực cô, khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt.

“Hu hu hu hu hu.........”

“Thím nói mẹ không cần chúng con nữa.”

“Mẹ ơi, mẹ sẽ không cần chúng con sao?”

Hứa Thanh Lạc nghe thấy lời của đứa trẻ thì trong khoảnh khắc đỏ hoe mắt, cánh tay siết c.h.ặ.t, ôm c.h.ặ.t Tiểu Mãn vào lòng, giọng điệu vô cùng kiên định.

“Sẽ không.”

“Bất kể gặp phải chuyện gì, mẹ cũng sẽ không vứt bỏ con và em trai.”

“Ba mẹ yêu các con nhất.”

Tiểu Mãn nghe thấy lời của mẹ nhà mình thì òa khóc nức nở, vừa khóc vừa mắng.

“Thím xấu xa!

Hu hu hu hu hu........”

“Đồ xấu xa!”

Hứa Thanh Lạc lau khô nước mắt cho Tiểu Mãn, đợi cậu bé phát tiết xong rồi.

Mới tỉ mỉ hỏi han chuyện xảy ra ở nhà Chu ông nội Chu bà nội hôm nay.

“Ông cố mắng bác họ lớn và thím.”

“Con đi vệ sinh, gặp phải, gặp phải thím.”

“Thím nói, ba ch-ết ngắc rồi.”

“Mẹ muốn tái giá không cần chúng con nữa.”

Tiểu Mãn vừa khóc vừa đem chuyện hôm nay kể ra.

Hứa Thanh Lạc nghe Tiểu Mãn nói vài câu ngắn ngủi, bèn đại khái đoán được chuyện tối nay rồi.

Lần trước lời Trần Hương Yến và Chu Duật Trạch nói ở phòng bệnh, Hứa Thanh Lạc là kể lại từ đầu đến cuối cho Chu ông nội và Chu bà nội nghe rồi.

Hôm nay Chu Duật Trạch và Trần Hương Yến đến đại viện, Chu ông nội Chu bà nội bèn mắng cho hai người một trận.

Trần Hương Yến bị mắng trong lòng có oán khí, gặp phải Tiểu Mãn đang định đi vệ sinh, bèn nói những lời này trước mặt Tiểu Mãn.

Tiểu Mãn bình thường cho dù có thông minh bá đạo thế nào đi nữa, nhưng đó cũng là đứa trẻ ba tuổi.

Nghe thấy ba mẹ đều không cần mình nữa, đứa trẻ nhỏ bé trong khoảnh khắc bèn sợ hãi rồi.

Cậu bé không dám mách lẻo trước mặt Chu ông nội Chu bà nội, cậu bé chỉ sợ mẹ thật sự không cần mình nữa.

Cậu bé nếu như mách lẻo, ông cố bà cố cũng sẽ không cần cậu bé và em trai nữa.

Hứa Thanh Lạc luôn cho rằng chuyện của người lớn đừng có làm lụy đến trẻ con.

Nhưng cô không làm lụy đến con cái người khác, người khác lại không làm như vậy.

“Tiểu Mãn, là mẹ không tốt.”

“Mẹ dạo này bận rộn công việc, bận rộn chăm sóc ba các con.”

“Đã lơ là các con rồi.”

Tiểu Mãn đỏ hoe mắt nhìn mẹ nhà mình, thím nói ba ch-ết ngắc rồi.

Ch-ết ngắc chính là đi lên thiên đường rồi, chuyện này là thật sao?

“Ba thật sự ch-ết ngắc rồi sao?”

“Không có!

Nói bậy!”

“Hu hu hu........

Thím xấu xa!

Đồ xấu xa!

“Lừa con!

Lừa con!”

Tiểu Mãn khóc dữ dội, cậu bé tưởng ba thật sự ch-ết ngắc rồi.

Kết quả là thím lừa cậu bé!

“Ba chỉ là bị bệnh thôi.”

“Bị bệnh thì phải đi khám bác sĩ, đúng không nào?”

“Đợi ba khỏi bệnh rồi là về thôi.”

Hứa Thanh Lạc nhẹ giọng trấn an Tiểu Mãn, Tiểu Mãn giây trước còn vui mừng vì ba mình không có ch-ết ngắc.

Giây sau nghe thấy tin ba mình bị bệnh, lại òa khóc nức nở lần nữa.

“Ba của con!

Hu hu hu hu........”

“Bị bệnh phải đi khám bác sĩ, khám bác sĩ mau mau khỏi.”

“Đúng vậy.”

“Ba cần tĩnh dưỡng, đợi cơ thể khỏe rồi là về thôi.”

“Chuyện này là bí mật của con và mẹ.”

“Không được nói ra ngoài được không?”

Tiểu Mãn khóc thút thít gật đầu, đưa ngón tay ra làm móc ngoéo ước định với mẹ nhà mình.

Vỗ vỗ vào l.ồ.ng ng-ực nhỏ đảm bảo với cô, tuyệt đối không nói ra bí mật giữa cậu bé và mẹ.

“Tiểu Mãn không nói, Tiểu Mãn là đứa trẻ ngoan.”

Hứa Thanh Lạc an ủi xoa xoa đầu Tiểu Mãn, Tiểu Mãn cả đêm đều dính c.h.ặ.t lấy người cô để tìm kiếm cảm giác an toàn.

Hứa Thanh Lạc nửa đêm không dám ngủ quá sâu.

Cô lo lắng Tiểu Mãn hôm nay bị lời nói của Trần Hương Yến dọa cho sợ hãi, nửa đêm sẽ bị kinh sợ mà phát sốt.

Quả nhiên, nửa đêm Tiểu Mãn bắt đầu phát sốt.

Trán nóng hầm hập, nóng đến mức cả trái tim Hứa Thanh Lạc đều run rẩy.

Hứa Thanh Lạc sờ trán cậu bé, cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên trán cậu bé thì vội vàng chạy đi gọi tỉnh Chu mẫu.

“Mẹ!”

Chu mẫu nghe thấy tiếng của cô bèn giật mình tỉnh giấc, xuống giường mang giày làm một lèo, nhanh ch.óng mở cửa phòng ra.

“Sao vậy sao vậy?”

“Tiểu Mãn phát sốt rồi ạ.”

Chu mẫu vừa nghe Tiểu Mãn phát sốt, vội vàng lo lắng chạy vào phòng họ xem xét tình hình của Tiểu Mãn.

Hai đứa cháu nội của bà từ lúc sinh ra đến giờ là chưa từng phát sốt đâu.

Thế này sao lại đột nhiên phát sốt chứ?

“Sao đột nhiên lại phát sốt thế nhỉ?”

Hứa Thanh Lạc vội vàng tìm ra nhiệt kế trong nhà, đem chuyện Trần Hương Yến hôm nay nói bậy bạ trước mặt Tiểu Mãn nói cho Chu mẫu biết.

Chu mẫu nghe thấy Trần Hương Yến cố ý hù dọa Tiểu Mãn, tức đến mức cả người run cầm cập.

“Trần Hương Yến giỏi thật đấy!”

“Cô ta là một người ba mươi tuổi rồi, thế mà lại đi bắt nạt một đứa trẻ ba tuổi!”

“Còn cần mặt mũi nữa không hả!”

Chu mẫu vừa mắng vừa hạ nhiệt vật lý cho Tiểu Mãn.

Bình thường bà và Hứa Thanh Lạc nhìn thấy mấy đứa con nhà Trần Hương Yến, đều sẽ gửi chút đồ ăn đồ chơi cho mấy đứa trẻ.

Bà và Hứa Thanh Lạc thương mấy đứa trẻ tuổi còn nhỏ đã phải rời xa cha mẹ.

Nghĩ bụng đều là con cái nhà mình, giúp được chút nào hay chút nấy.

Kết quả Trần Hương Yến đối đãi với cháu nội bà thế nào?

Cô có gì không hài lòng, thì cứ nhắm vào người lớn mà tới.

Ở trước mặt trẻ con nói năng bừa bãi làm cái gì!?

Chu mẫu càng nghĩ càng tức, cả đôi mắt đều đỏ hẳn lên.

Tiểu Viên trong giấc mộng cũng bị kinh tỉnh, ngồi trên giường mơ mơ màng màng nhìn anh trai mình.

Hứa Thanh Lạc nhét nhiệt kế vào nách Tiểu Mãn, dùng tay chặn lấy cánh tay Tiểu Mãn, đề phòng nhiệt kế bị rơi.

“Mẹ ơi.......”

Tiểu Mãn trong giấc mộng gọi Hứa Thanh Lạc, Hứa Thanh Lạc ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Mãn, thấp giọng đáp lại.

“Mẹ ở đây, mẹ ở đây nè.”

Tiểu Viên nhìn anh trai mình, nhìn thấy dáng vẻ anh trai mình sắc mặt tái nhợt nằm trong lòng mẹ, trong khoảnh khắc bị dọa cho phát khóc.

“Hu hu hu hu.......

Anh ơi!!!”

Tiểu Viên sợ hãi khóc thét lên.

Bình thường Tiểu Mãn đều là chạy nhảy nô đùa, dáng vẻ không còn chút huyết sắc này, vẫn là lần đầu tiên.

Tiểu Viên sợ hãi cực kỳ, trong lòng cậu bé anh trai là đứa trẻ lợi hại nhất.

Nhưng dáng vẻ này của anh trai, đáng sợ quá.......

Chu mẫu vội vàng bế đứa cháu út trên giường lên dỗ dành, chỉ sợ cậu bé cũng bị dọa cho phát sốt theo.

“Anh không sao đâu, Tiểu Viên đừng khóc nha.”

“Anh ơi........”

Tiểu Viên khóc dữ dội, Chu mẫu sợ cậu bé làm ồn đến Tiểu Mãn, chỉ có thể bế Tiểu Viên về phòng mình dỗ dành, tránh để cậu bé khóc đến mức ngạt thở.

Thời gian đã đến, Hứa Thanh Lạc lấy nhiệt kế trong nách Tiểu Mãn ra.

37 độ 5, là sốt nhẹ.

“Thanh Lạc, Tiểu Mãn thế nào rồi?”

“Hay là chúng ta đưa con đi bệnh viện đi?”

Chu mẫu sợ Tiểu Mãn sốt ra điều gì không hay.

Đứa trẻ lần đầu tiên sinh bệnh, với tư cách là người nhà thì lý trí trong khoảnh khắc bèn bay sạch rồi.

Hứa Thanh Lạc lý trí tràn trề quay trở lại, sốt nhẹ thì chưa đến mức phải đi bệnh viện.

Cho dù đi bệnh viện, bác sĩ cũng là bảo họ giúp đứa trẻ hạ nhiệt vật lý thôi.

Đứa trẻ còn quá nhỏ, chưa đến mức sốt cao, cố gắng vẫn là không nên dùng thu-ốc hạ sốt.

Có thể hạ nhiệt vật lý thì hạ nhiệt vật lý.

“Mẹ, chúng ta trước tiên hạ nhiệt vật lý cho Tiểu Mãn.”

“Đi bệnh viện cũng vậy thôi ạ.”

“Cứ quan sát một đêm xem sao.”

“Nếu sáng mai vẫn còn sốt, thì đưa đi bệnh viện.”

Chu mẫu lúc này không còn chủ kiến, nghe thấy lời Hứa Thanh Lạc thì vội vàng gật đầu, chạy xuống bếp lấy một chai giấm trắng mang lên.

“Dùng giấm trắng lau người cho con.”

Đây là phương pháp dân gian, dùng giấm trắng lau người cho trẻ, đứa trẻ có thể hạ sốt nhanh hơn một chút.

“Mẹ, dùng nước ấm lau người cho Tiểu Mãn là được rồi ạ.”

“Trước khi chưa đi bệnh viện, chúng ta vẫn là đừng có dùng đồ lung tung.”

Dùng giấm trắng lau người mặc dù là phương pháp dân gian, nhưng lại không có bất kỳ căn cứ y học nào.

Nếu như đứa trẻ dị ứng với thành phần trong giấm trắng, thì đúng là họa vô đơn chí.

“Đúng đúng đúng, không được dùng lung tung.”

Chu mẫu đặt chai giấm trắng sang một bên, chạy vào nhà vệ sinh bưng một chậu nước lạnh trở về.

Khăn mặt thấm đẫm nước lạnh, đắp lên trán Tiểu Mãn.

Hứa Thanh Lạc cất nhiệt kế đi, trong nhiệt kế có chứa thủy ngân, nếu chẳng may làm vỡ sẽ có nguy cơ bị ngộ độc.

“Tiểu Viên, đừng sợ có được không?”

“Anh là bị phát sốt thôi, ngày mai là có thể khỏe rồi.”

Hứa Thanh Lạc nhìn đứa con út đang ôm con rối hoảng sợ đứng bên giường, đau lòng bế cậu bé vào lòng nhẹ nhàng an ủi.

“Anh sẽ khỏe lại, đúng không ạ?”

“Tất nhiên rồi, phát sốt là chuyện rất bình thường.”

“Ai cũng đều sẽ sinh bệnh cả thôi.”

Tiểu Viên nghe thấy lời của mẹ nhà mình bèn yên tâm hẳn.

Sau đó chạy đến bên cạnh anh trai mình nằm xuống, nép sát vào cánh tay anh trai đi vào giấc ngủ.

Đợi Tiểu Viên ngủ say, Hứa Thanh Lạc bế Tiểu Viên lên chiếc giường nhỏ, cùng Chu mẫu khiêng cả người lẫn giường vào phòng Chu mẫu.

Trẻ con vốn dĩ thể trạng yếu, nếu như thời gian dài ở trong một không gian, khó tránh khỏi sẽ bị lây nhiễm rồi.

Hứa Thanh Lạc vào nhà vệ sinh bưng một chậu nước ấm trở về lau chùi cơ thể cho Tiểu Mãn.

Tỉ mỉ lau sạch mồ hôi lạnh toát ra trên người đứa trẻ.

“Mẹ, con chăm sóc Tiểu Mãn.”

“Tối nay vất vả mẹ chăm sóc Tiểu Viên ạ.”

Chu mẫu cũng muốn ở lại cùng chăm sóc Tiểu Mãn.

Nhưng vừa nghĩ tới phía cháu út, bà cũng chỉ đành dời tâm trí quay về.

“Con yên tâm, mẹ sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Viên.”

“Con có chuyện gì thì gọi mẹ.”

“Dạ vâng.”

Hứa Thanh Lạc cả đêm cứ lặp đi lặp lại việc thay khăn mặt, lau người, đo nhiệt độ cho Tiểu Mãn, chỉ sợ cậu bé lên cơn sốt cao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 319: Chương 324 | MonkeyD