Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 303
Cập nhật lúc: 26/04/2026 17:45
“Lại nhìn nhìn đứa cháu út đang có hành động ợ hơi, trong lòng nháy mắt đã hiểu rõ.”
Hai ngày trước bác sĩ có đến nhà kiểm tra sức khỏe cho hai vị trưởng bối, còn dặn dò bảo ông bà cố Chu ăn ít đồ béo thôi.
Kết quả là hôm nay đã lén lút mua về ăn rồi.......
Bố Chu mẹ Chu đề phòng ngày đề phòng đêm, nhưng rốt cuộc vẫn không phòng được hai vị trưởng bối thèm ăn.
Bố Chu bất lực đứng dậy sang nhà bên cạnh, cằn nhằn với bố mẹ mình một hồi lâu.
Bố Chu càng nói, bên cạnh lại truyền đến tiếng gào thét của ông cố Chu.
“Lão t.ử ăn miếng thịt cũng không được à!"
“Ta và mẹ các anh đều từng này tuổi rồi."
“Các anh vậy mà còn khắt khe với chúng ta!"
“Được được được!
Cứ để chúng ta ch-ết đói cho xong!"
Bố Chu ngoáy ngoáy tai, mỗi lần không cho ăn thịt, ông cố Chu đi tới đi lui cũng chỉ mắng mấy câu này.
Ông đã sớm quen rồi.
“Con không cho bố ăn sao?"
“Đó là bác sĩ nói tháng trước bố ăn quá nhiều thịt, huyết áp cao rồi!"
“Bố ơi!
Sao bố lại ngậm m-áu phun người thế ạ?"
Bố Chu yếu ớt phản bác lại vài câu, ông cố Chu nghe thấy lời ông nói nháy mắt tức đến bật cười, mắng càng hăng hơn.
“Ta ngậm m-áu phun người á?"
“Sao anh không nói anh là đứa con bất hiếu đi?"
“Cái thằng làm con như anh, mà còn quản cả lão t.ử nữa à."
Tiểu Mãn Tiểu Viên nghe tiếng mắng mỏ của ông cố mình, lẳng lặng đưa đôi tay nhỏ bé ra, bịt c.h.ặ.t tai lại.
Mỗi lần bác sĩ chú chú đến nhà, ông nội của chúng đều sẽ bị mắng.
Quen rồi, quen rồi.
“Tiểu Mãn Tiểu Viên."
“Dạ?"
Tiểu Mãn Tiểu Viên bỏ đôi tay nhỏ đang bịt tai ra nhìn mẹ mình.
Hứa Thanh Lạc mỉm cười xoa đầu hai đứa con trai.
“Ông bà cố lớn tuổi rồi."
“Sức khỏe không tốt, lời bác sĩ chú chú nhất định phải nghe."
“Nghe lời bác sĩ chú chú, sức khỏe mới tốt được."
Tiểu Mãn Tiểu Viên há hốc mồm nhìn mẹ mình, bác sĩ chú chú thật sự lợi hại như vậy sao?
Làm theo những gì chú ấy nói, sức khỏe của ông bà cố sẽ tốt lên ạ?
“Các con có muốn ông bà cố khỏe mạnh không?"
“Muốn lắm ạ!"
Hứa Thanh Lạc nghe thấy hai đứa nhỏ nói vậy thì hài lòng mỉm cười, sau đó lập tức giao nhiệm vụ cho hai đứa trẻ.
“Vậy việc giám sát ông bà cố ăn thịt sau này."
“Giao cho các con nhé."
“Nhiệm vụ lần này, có làm được không hả!?"
Hứa Thanh Lạc trực tiếp nắm thóp hai đứa con trai có tính hiếu thắng cao.
Tiểu Mãn Tiểu Viên lập tức nhảy xuống ghế sofa, vỗ ng-ực cam đoan với cô nhất định hoàn thành nhiệm vụ.
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ ạ!"
“Hoàn thành ạ!"
Hứa Thanh Lạc hài lòng mỉm cười.
Mẹ Chu nhìn dáng vẻ con dâu mình dỗ dành hai đứa cháu nội, lẳng lặng giả ngu.
“Mẹ tin tưởng các con."
Tiểu Mãn Tiểu Viên tràn đầy tự tin chạy sang nhà bên cạnh, hoàn toàn không phát hiện ra việc nhận nhiệm vụ lần này sẽ dẫn đến hậu quả gì.
Ông bà cố Chu không được ăn thịt, chúng cũng không thể đi theo ăn vụng được nữa rồi~
“Ông cố ơi!"
“Hu hu hu hu hu.......
Ông cố ơi~"
Tiểu Mãn Tiểu Viên đến nhà bên cạnh, mỗi đứa ôm một chân của ông cố Chu bắt đầu khóc.
Ông cố Chu đang mắng hăng say, nhìn thấy hai đứa chắt chỉ có thể lẳng lặng ngậm miệng lại.
“Hu hu hu hu........
Ông cố đừng ch-ết mà."
“Hu hu hu.......
Đừng ch-ết mà~"
Ông cố Chu:
“......."
Lão t.ử vẫn sống nhăn răng đây này!
Bà cố Chu nhìn thấy hai đứa chắt như vậy, liền biết là có chuyện gì rồi, mỉm cười ngồi trên ghế sofa ăn trái cây.
Thôi xong, sau này chuyện ăn thịt miếng lớn, xem ra là hết hy vọng rồi.
“Nghe lời bác sĩ chú chú đi mà, hu hu hu hu......."
Tiểu Mãn Tiểu Viên khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn dụa, ông cố Chu chỉ có thể cúi người xuống an ủi hai đứa chắt.
“Ta còn phải sống thêm vài năm nữa để nhìn hai đứa lớn lên chứ."
“Ch-ết ch.óc cái gì hả?"
“Hu hu hu hu.......
Vậy tại sao ông cố không nghe lời bác sĩ chú chú?"
Ông cố Chu:
“......."
Nghe lời thì không được ăn thịt mà!
“Sức khỏe ông bà cố tốt, Tiểu Mãn Tiểu Viên cũng tốt ạ!"
“Tiểu Mãn Tiểu Viên, không muốn thành những đứa bé không có ông bà cố đâu~"
“Đến lúc đó, các bạn nhỏ đều ăn h.i.ế.p chúng con."
“Đáng thương lắm....... hu hu hu hu.......
Đáng thương lắm."
Hai đứa nhỏ vừa dứt lời, đừng nói là ông cố Chu, ngay cả bà cố Chu đang ngồi trên ghế sofa xem kịch cũng không ngồi yên được nữa.
“Ai dám ăn h.i.ế.p các con hả?"
“Lão t.ử lập tức đi xử đẹp nó ngay!"
“Hu hu hu hu.......
Có ông bà cố ở đây thì không ai dám ạ."
“Ông bà cố không có ở đây, con và em trai, là cây cải trắng ngoài đồng."
“Cây cải trắng à, ngoài đồng vàng vọt à~"
Tiểu Mãn gào khóc thật to, hét lên nửa câu đầu, Tiểu Viên lập tức khóc thút thít tiếp nối nửa câu sau.
“Hai ba tuổi à~ mất ông bà cố rồi à~"
“Bị người ta ăn h.i.ế.p à~"
Ông bà cố Chu hít sâu một hơi, nghe hai đứa trẻ nói như vậy, quả thực là rất t.h.ả.m.
“Không ăn nữa!
Lão t.ử không ăn nữa!"
“Ăn thịt cái gì chứ!
Thịt làm sao quan trọng bằng chắt của ta được!"
Bà cố Chu vẫy vẫy chiếc khăn tay, miệng không ngừng lải nhải bảo sau này bà nhất định không ăn thịt nữa.
Hai ông bà già này mà ăn miếng thịt này vào thì sức khỏe không tốt, nếu chẳng may vì thế mà đi sớm, hai đứa chắt sẽ bị người ta ăn h.i.ế.p mất.
Bà cố Chu chỉ cần nghĩ như vậy thôi, trong lòng đã đau thắt lại.
Hoàn toàn quên mất ý định lén ăn thịt ban đầu, là do bà xúi giục ông cố Chu làm!
“Thật, thật ạ?"
“Thật!"
“Hu hu hu hu.......
Con và em trai là những đứa bé có ông bà cố rồi."
“Anh ơi, chúng ta không cần bị ăn h.i.ế.p nữa rồi sao?"
Tiểu Viên vừa khóc vừa cười nhìn anh trai mình, Tiểu Mãn còn chưa kịp trả lời, ông cố Chu đã không nhịn được mà trả lời thay.
“Có lão t.ử ở đây, ai dám ăn h.i.ế.p các con hả?!"
“Không khóc không khóc nữa."
Tiểu Mãn Tiểu Viên nghe thấy lời ông cố Chu nói, lập tức vui mừng lau khô nước mắt.
Ôm lấy ông cố Chu hỏi đi hỏi lại xem có thật là không ai dám ăn h.i.ế.p chúng không.
Ông cố Chu sợ nhất là người khác ăn h.i.ế.p con cháu nhà mình.
Đặc biệt là hai đứa chắt khó khăn lắm mới có được này, ông lại càng không đành lòng nhìn chúng phải chịu ấm ức.
“Có ta ở đây, không ai dám đâu."
“Ông cố thật lợi hại quá đi nha~"
“Bà cố cũng lợi hại nữa ạ~"
Ông bà cố Chu được hai đứa chắt dỗ dành đến mức không biết trời trăng mây đất gì nữa, bố Chu nhìn bố mẹ mình, trong lòng không còn gì để nói.
Bản thân ông nói cả trăm câu, cũng không bằng hai đứa nhỏ gào lên một tiếng.
Hóa ra chỉ có mình ông là đáng đời bị mắng!
Bố Chu nhìn dáng vẻ thân thiết của bốn ông bà cháu, hoàn toàn không nhớ ra bên cạnh vẫn còn đứng một người, chỉ có thể đi về nhà tìm mẹ Chu để được an ủi.
Mẹ Chu nhìn thấy bố Chu ủ rũ đi về, liền biết lần này ông sang nhà bên cạnh bị ngó lơ rồi.
Hứa Thanh Lạc nhìn bầu không khí mập mờ bao quanh bố mẹ chồng, lẳng lặng bưng đĩa trái cây trên bàn về phòng ăn.
Hứa Thanh Lạc vừa về phòng, mẹ Chu đã bắt đầu không nhịn được mà châm chọc bố Chu vài câu.
“Ôi chao~"
“Đây là ở bên ngoài chịu ấm ức, về nhà định trút giận lên tôi đấy à."
Bố Chu đang định tìm sự an ủi:
“......."
Nhà cũng không phải là bến đỗ bình yên của ông nữa rồi.
Mẹ Chu chẳng buồn chiều chuộng ông, bà bây giờ mỗi tháng đều có 30 đồng tiền lương đấy.
Bà mới không làm cái hốc cây cho bố Chu trút bầu tâm sự đâu.
“Hôm nay tôi vừa mới lĩnh lương xong."
Mẹ Chu lập tức vỗ đùi, niềm nở tiến lên kéo bố Chu ngồi xuống, quan tâm chăm sóc ông hết mực.
“Ấy!
Lão Chu à!"
“Ông làm sao thế?"
“Ở bên ngoài chịu ấm ức gì à?
Mau nói cho tôi nghe nào."
Bố Chu buồn cười móc từ trong túi ra số tiền lương của mình đưa cho mẹ Chu.
Mẹ Chu lập tức cười hớn hở nhận lấy, cúi đầu đếm tiền.
“Được rồi ông, còn đi ghen tỵ với hai đứa nhỏ nữa."
Có được tiền lương, mẹ Chu lập tức thay đổi sắc mặt.
Bố Chu đâu phải là ghen tỵ với trẻ con, ông là vì bị ông cố Chu mắng cả buổi tối nên trong lòng thấy không thoải mái thôi.
Sao lúc nào cũng là ông bị mắng chứ?
Sao chú hai Chu lại không bị mắng!
Chú hai Chu:
“......."
Đúng là anh trai ruột.
“Trong lòng ông không thoải mái, thì mai bảo vợ chồng chú út về đây ăn cơm đi."
“Ý kiến này hay đấy!"
Trong lòng bố Chu thấy sảng khoái hẳn lên, gọi điện bảo chú hai Chu ngày mai đến nhà ăn cơm.
Ông cố Chu ngày mai nhìn thấy một bàn thức ăn ngon mà không được ăn thịt, chú hai Chu nhất định cũng sẽ bị mắng thôi!
Dù sao chú hai Chu không đến nhà ăn cơm, thì ông bà cố Chu cũng không đến mức chỉ được nhìn mà không được ăn.......
Chú hai Chu:
“......"
Đúng là anh trai ruột.
Hai đứa nhỏ tối nay ở lại nhà ông bà cố Chu ngủ luôn.
Tình cảm của bốn ông bà cháu sau màn kịch lớn tối nay, đã trở nên thân thiết hơn.
Ông bà cố Chu nhìn đôi tay nhỏ chân nhỏ mập mạp của hai đứa chắt, liền thấy vui vẻ.
Hai đứa nhỏ 3 tuổi đang là lúc trắng trẻo mập mạp nhất, trông cứ như hai b-úp bê cầu phúc vậy.
Chỉ cần dính dáng đến chữ “Phúc", thì không có vị trưởng bối nào là không thích cả.
Hứa Thanh Lạc còn lo lắng hai đứa nhỏ sẽ nửa đêm vẽ bản đồ.
Nhưng kết quả là hai đứa nhỏ không những không vẽ bản đồ, mà còn ngủ say sưa cả một đêm.
Không chỉ Hứa Thanh Lạc, mà ngay cả bố Chu mẹ Chu đều có chút tò mò không biết ông bà cố Chu đã làm cách nào.
“Hừ, các anh các chị còn phải học hỏi nhiều."
Ông cố Chu kiêu ngạo hếch cằm lên, bà cố Chu nhìn ông cố Chu lại bắt đầu làm bộ làm tịch, liền trực tiếp vạch trần.
“Cứ giả vờ đi."
“Đó là nửa đêm tôi dắt tụi nhỏ đi vệ sinh một lần đấy."
“Ông ngủ như ch-ết ấy, có biết gì đâu."
Ông cố Chu còn đang định lấy lại chút thể diện trước mặt con cháu sau chuyện tối qua cơ đấy.
Nhưng kết quả là bà vợ già nhà mình lại trực tiếp vạch trần ông.
