Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo - Chương 586: Dù Sao Cũng Là Tình Cảm Mười Mấy Năm.
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:24
“Tiểu Diêu à, ở nhà đừng khách sáo. Cứ coi như nhà mình vậy. Phán Nhi có nhắc đến cháu với chúng ta, lúc nào cũng khen cháu đấy...”
Mẹ Cố cười híp mắt nói.
“Vâng ạ, cháu cảm ơn bà nội, cảm ơn thím.”
Ông chủ Triệu nhìn người trong lòng đang tươi cười rạng rỡ, trong lòng không khỏi cảm thán.
Ngoại trừ lúc ở trước mặt Cố tổng, đã lâu lắm rồi anh mới thấy Linh Linh vui vẻ như vậy.
Diêu Linh đến đây vài ngày, ăn ở đều cực kỳ tốt.
Cô cảm nhận được sự ấm áp của gia đình ở nơi này.
“Bà nội, thím, hai người đừng bận rộn nữa ạ...”
Diêu Linh và ông chủ Triệu đi vào văn phòng.
Diêu Linh cùng ông chủ Triệu cảm thán.
“Anh Triệu, nhà họ Cố thật tốt, bà nội tốt, chú Cố thím Cố tốt, Cố Tân cũng rất tốt.”
Nghe Diêu Linh nói vậy, ông chủ Triệu cười đáp:
“Đúng vậy, vô cùng tốt. Có cảm giác của một gia đình.”
Những năm qua anh cũng hiếm khi có được cảm giác này. Anh rất mong muốn cùng Diêu Linh có một mái ấm như thế, cùng nhau trải qua cuộc sống hạnh phúc.
Vừa rồi nhìn Diêu Linh trò chuyện, chung đụng với các trưởng bối nhà họ Cố, trong lòng anh cũng vui mừng khôn xiết.
“Cửa hàng quần áo bên này đã khai trương rồi, chúng ta đến cửa hàng đi, em muốn may cho bà nội Cố, chú Cố và thím Cố mỗi người hai bộ quần áo.”
Tay nghề của Diêu Linh cực kỳ xuất sắc.
“Được.”
Ông chủ Triệu đi theo Diêu Linh đến cửa hàng quần áo.
Quản lý cửa hàng quần áo ở đây là người dưới trướng Diêu Linh, nghe cô cần vải may đồ, lập tức dẫn cô vào kho.
Chẳng mấy chốc, Diêu Linh đã chọn được vài mẫu từ bản vẽ trước đó, sau đó vẽ lại, nhờ người cắt may giúp, rất nhanh đã bắt tay vào làm.
Dung Thành.
Trần Cảnh Đồ dẫn Nhạc Nhạc đi gặp Trần Trân và Trần Oánh.
Đối với thân phận của Trần Oánh, Trần Cảnh Đồ vẫn còn nghi ngờ. Chẳng qua anh không thể hiện ra mặt.
Còn với Trần Trân, Trần Cảnh Đồ ít nhiều vẫn có chút tình cảm anh em. Dù sao cũng là tình cảm mười mấy năm trời.
Trước đây anh và các anh trai cũng coi như rất cưng chiều đứa em gái này.
“Anh.”
Trần Trân vẻ mặt hớn hở bước đến trước mặt Trần Cảnh Đồ.
“Anh về rồi à, anh không bị thương chứ?” Trần Trân vui vẻ hỏi, ánh mắt lại nhìn sang Nhạc Nhạc, vươn tay về phía cô bé, nói:
“Nhạc Nhạc, cô bế nào.”
Trần Oánh tự nhiên cũng không chịu yếu thế.
“Anh, anh về rồi.”
Trần Cảnh Đồ liếc nhìn bọn họ một cái, gật đầu, sau đó lại nói:
“Các em đến đây làm gì?”
Nghe giọng điệu có phần lạnh nhạt của anh trai, Trần Trân không vui.
“Anh, em nghe nói anh và chị dâu đều không rảnh, bọn em lo cho Nhạc Nhạc, mẹ cũng đến bên này làm việc, trong lòng bọn em cũng lo cho mẹ, nên mới qua đây giúp anh chăm sóc Nhạc Nhạc. Nếu mẹ được nghỉ, còn có thể đoàn tụ với bọn em.”
Trần Oánh cũng hùa theo:
“Bà nội lo cho Nhạc Nhạc nên bảo Chu a di qua giúp, bọn em lo cho mẹ, cho anh và chị dâu nên muốn qua phụ một tay.”
“Anh không cần các em giúp, bây giờ anh sẽ mua vé, các em về đi, Chu a di cũng về luôn.”
Nghe Trần Cảnh Đồ nói vậy, Trần Trân và Trần Oánh sững sờ.
“Anh, bọn em lặn lội đường xa tới đây, anh vừa gặp đã đuổi bọn em đi sao? Có phải Cố Phán đã nói xấu bọn em không? Bọn em đâu cố ý hiểu lầm cô ta, ai bảo cô ta bế Nhạc Nhạc lên tàu hỏa làm gì.”
Trần Trân bực tức nói.
“Đồng chí Cố hiểu lầm bọn em rồi, bọn em đã xin lỗi cô ấy.”
Trần Oánh dịu dàng lên tiếng.
Nghe vậy, sắc mặt Trần Cảnh Đồ hơi trầm xuống.
Bọn họ đang nói cái gì vậy?
Xem ra, anh phải đi hỏi Chu a di rồi.
“Các em ở trong phòng đi. Chu a di, dì ra ngoài với cháu một lát.”
