Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 424
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:24
Trực giác mách bảo cô, Quý Viễn và Quý Gia Hoa chắc chắn có quan hệ gì đó.
Phùng Hiểu Hi từng nói, chỉ cần Quý Viễn tới thủ đô, sau này chắc chắn sẽ ngày càng thuận buồm xuôi gió. Vậy cha của anh ấy chắc chắn là làm quan lớn, mà hội nghị kinh tế lần này cũng được tổ chức ở thủ đô, hai người họ lại giống nhau đến thế...
Nguyễn Nhuyễn mơ màng chìm vào giấc ngủ. Cô mơ thấy Quý Viễn thực sự lên tàu hỏa cùng Phùng Hiểu Hi, tới thủ đô. Quý Viễn phát triển mạnh mẽ trên con đường sự nghiệp, sống một cuộc sống tương kính như tân với Phùng Hiểu Hi. Còn cô, chỉ có thể đứng xem tất cả những chuyện đó xảy ra như một kẻ bàng quan, mà chẳng thể làm gì được. Cảm giác bất lực đó bóp nghẹt trái tim cô, khiến cô không thở nổi.
Nhưng cuối cùng, không hiểu sao Quý Viễn lại nhìn về phía cô, ánh mắt giống hệt như hôm ở quán ăn nhanh, có chút ai oán.
Chỉ lướt qua một cái, Quý Viễn đã dời tầm mắt đi, trái lại nở nụ cười đầy dịu dàng với Phùng Hiểu Hi.
Cô rất tức giận, rất muốn xông phá lớp rào cản trước mặt, bước tới chất vấn anh tại sao lại làm vậy.
Có lẽ vì trong mơ dùng sức quá lớn, cô đã tự vùng vẫy tỉnh lại. Nguyễn Nhuyễn mở choàng mắt, nhìn căn phòng tối om, cô giơ tay lên, bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế nắm c.h.ặ.t, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng phập phồng liên hồi, đủ thấy giấc mơ chân thực đến nhường nào.
Nguyễn Nhuyễn ôm chăn ngồi dậy, đưa tay xoa xoa mặt, khẽ thở dài. Tất cả là do đêm qua nhìn thấy khuôn mặt của Quý Gia Hoa mới khiến cô bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Google đã nói rồi, giấc mơ thường trái ngược với hiện thực. Trong cuộc sống thực, Quý Viễn căn bản chưa hề rời đi! Hơn nữa, dựa vào tình cảm anh dành cho bà ngoại, chắc chắn anh sẽ không đi đâu xa khi bà ngoại còn sống.
Giờ có nằm xuống chắc chắn cũng không ngủ được nữa. Nguyễn Nhuyễn quyết định vào bếp, nấu món mì Dan Dan theo công thức mở khóa bằng điểm may mắn.
Vừa hay sáng ra làm một bát, đ.á.n.h thức tinh thần sảng khoái cho cả một ngày.
Nguyễn Nhuyễn sửa soạn lại bản thân, vào bếp. Cô lấy thịt lợn tươi, mì tươi và rau cải thìa non trực tiếp từ tủ lạnh của hệ thống. Trong nhà vẫn còn lạc rang, Nguyễn Nhuyễn lần lượt bày biện những đồ cần dùng lên bàn bếp.
Thịt lợn cần băm nhuyễn, Nguyễn Nhuyễn dùng sống d.a.o chầm chậm đập lên miếng thịt. Nếu cảnh này bị mẹ Nguyễn hay Tôn Thiệu Nguyên dậy đi vệ sinh nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị dọa cho hết hồn.
Suy cho cùng lúc 4 giờ sáng, chẳng có ai không chịu ngủ mà lại cầm d.a.o băm lấy băm để một miếng thịt cả.
Nhưng Nguyễn Nhuyễn phát hiện, cảm giác này đặc biệt xả stress, đầu óc căng thẳng vì giấc mơ của cô cũng được thả lỏng.
Thịt lợn băm xong, Nguyễn Nhuyễn để thịt lợn băm qua một bên cho thịt "thở", giúp thịt tiết ra hết axit.
Cô rửa sạch cải thìa, gừng, tỏi, hành. Giống hệt như đêm khuya, không gian rạng sáng bốn bề tĩnh lặng, chỉ có một mình Nguyễn Nhuyễn, như thể trên trời dưới đất này chỉ có căn bếp này, chỉ có một mình cô vậy.
Cô cảm thấy vô cùng tận hưởng.
Gừng tỏi băm nhỏ, hành xắt nhuyễn.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Nguyễn Nhuyễn đun nóng chảo, đổ dầu vào, phi thơm gừng tỏi. Căn phòng với diện tích vừa phải lập tức ngập tràn mùi thơm của thức ăn. Nguyễn Nhuyễn có cảm giác ngày mới đã được đ.á.n.h thức.
Cô cho thịt lợn băm vào đảo đều, nêm thêm một chút muối. Thịt băm được xào tơi ra, từng hạt từng hạt, trông cực kỳ đẹp mắt, Nguyễn Nhuyễn múc ra một chiếc bát lớn.
Không rửa chảo, trực tiếp đổ nước sạch vào chảo dầu. Đợi nước sôi bùng lên, Nguyễn Nhuyễn thả mì vào. Đợi đến khi màu của sợi mì trở nên hơi trong, cô tranh thủ cho cải thìa vào.
Trong lúc đợi mì chín, Nguyễn Nhuyễn nhanh ch.óng lấy một chiếc bát tô, dưới đáy bát cho một thìa nước tương và giấm, nửa thìa muối, cùng với hành xắt nhuyễn. Múc một muôi nước dùng rưới vào đáy bát, hành lá lập tức cuộn lên từ đáy bát nổi lềnh bềnh. Nguyễn Nhuyễn vớt mì và rau đã luộc chín cho vào bát nước dùng đã pha sẵn, rồi cho thêm thịt lợn băm đã xào và lạc rang lên trên.
Cô cúi xuống ngửi, quả nhiên là mùi vị của mì Dan Dan!
Nguyễn Nhuyễn còn cho thêm một muôi lớn ớt chưng dầu đỏ vào, hương thơm của cả bát mì lại càng dậy mùi hơn.
Cô bưng bát, ngồi trên ghế dựa bắt đầu ăn từng miếng nhỏ. Cô cảm giác đã lâu lắm rồi không có được khoảng thời gian nhàn nhã thế này, khoảng thời gian thuộc về một mình cô, tự mình làm tự mình ăn.
Sợi mì mềm mịn, dai ngon, cực kỳ vừa miệng. Nguyễn Nhuyễn c.ắ.n đứt sợi mì, hài lòng thốt lên một tiếng thở dài khoan khoái: "Muốn ăn là có thể ăn được ngay, tuyệt vời!"
Cô lại húp một ngụm nước dùng. Nước dùng có thêm ớt chưng, không chỉ hương vị đậm đà mà còn có thêm vị cay nồng. Nhưng Nguyễn Nhuyễn lại thấy vô cùng sảng khoái. Cô uống từng ngụm nhỏ, dạ dày ấm lên, vô cùng dễ chịu, trên mũi cũng rịn ra lấm tấm mồ hôi. Chẳng cần nhìn, Nguyễn Nhuyễn cũng biết mặt cô lúc này đang rất đỏ.
