Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 338
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:15
Quý Viễn hừ nhẹ một tiếng: "Không cần nhường bước, những người có mặt ở đây đều không phải người ngoài, nói đi."
Chuyện này, chuyện này sao có thể nói trước mặt nhiều người như vậy chứ.
"Khụ khụ, có những lời không tiện để mọi người nghe thấy, tôi chỉ muốn nói với riêng ngài thôi."
Nói đến đây, những người có mặt ở đó còn gì mà không hiểu, tên Triệu Vĩnh Lợi này lại định giở trò mèo mả gà đồng. Nhưng lẽ nào ông ta không biết Quý Viễn rất bài xích những hành vi kiểu này sao.
Quả nhiên, Quý Viễn gập sổ lại, sắc mặt lạnh lùng nói: "Vậy thì chắc là những lời không liên quan đến vụ án, ông vẫn là đừng nói nữa. Nếu ông vẫn chưa nhận thức được hành vi của mình có vấn đề ở đâu, vậy thì cứ đợi đến cuối cùng chúng tôi gửi thông báo chỉnh đốn đi."
Nói xong, Quý Viễn đi ra ngoài trước. Triệu Vĩnh Lợi theo bản năng định đuổi theo anh, không ngờ bị Vương Đồng túm c.h.ặ.t lấy: "Định đi đâu đấy? Trước tiên, ông phải lập tức chấm dứt phương thức dùng tên tuổi của Quán ăn nhà họ Nguyễn để chèo kéo làm ăn. Thứ hai, nộp phạt 100 đồng.
Đừng có nhìn tôi như thế, thế này vẫn còn nhẹ đấy, nể tình ông mới làm trò này chưa lâu, chưa gây ra hậu quả gì quá lớn nên chỉ phạt 100. Trong vòng ba ngày tới Cục Công thương nộp phạt. Nếu ông cứ cố tình chấp mê bất ngộ, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao."
Nói xong, Vương Đồng cũng dẫn những người khác rời đi.
"Ây da, đừng đi mà, không đến mức, thật sự không đến mức phải làm ầm ĩ thành ra thế này!" Triệu Vĩnh Lợi sốt sắng vội vàng đuổi theo ra ngoài, nhưng nhóm Quý Viễn đã ngồi vào trong chiếc xe hơi của Cục Công thương.
Triệu Vĩnh Lợi nhìn chiếc xe dần biến mất trên đường phố, nhịn không được đưa tay vò đầu bứt tai thật mạnh. Rốt cuộc đây là mớ bòng bong khốn kiếp gì thế này?
Phạt 100 đồng, ông ta bày ra cái trò này, tiền vốn còn chưa thu lại được. Mấy chai sa tế Hảo Tư Vị đó giá 5 đồng một chai, Lưu Hướng Đông lại dùng vô cùng tốn, cơ bản là cứ mua một lúc 6 chai. Thêm vào đó còn tiền thịt, tiền nguyên liệu phụ các thứ. Ông ta làm cái trò này, quả thực hoàn toàn là tốn công vô ích.
Đây mới chỉ tính là nhẹ, ngộ nhỡ thực sự bị Quý Viễn chọc vụ này lên cuộc họp của chính quyền thành phố, tổn thất của ông ta trong chuyện này còn lớn hơn nữa. Triệu Vĩnh Lợi vừa nghĩ đến khả năng đó, đứng tại chỗ mà sốt ruột không yên.
Trên phố người qua kẻ lại tấp nập, ai nấy đều tò mò nhìn chằm chằm Triệu Vĩnh Lợi. Triệu Vĩnh Lợi cũng không tiện nổi đóa, đành nuốt cục tức trở vào trong nhà hàng, xông tới mắng Lưu Hướng Đông xối xả như tát nước vào mặt.
"Mọi chuyện thành ra cái bộ dạng này, tất cả đều tại anh. Anh là bếp trưởng, xào một đĩa dạ dày thái sợi trộn sa tế mà ra nông nỗi ấy, không giữ chân được khách. Trước đó còn vỗ n.g.ự.c cam đoan chỉ cần mang được sa tế về là anh có thể làm ra hương vị y chang Quán ăn nhà họ Nguyễn. Tôi góp ý thì anh không phục, cứ đòi thử cho bằng được. Giờ thì hay rồi, thử ra chuyện rồi chứ gì.
Lưu Hướng Đông, cái khoản tiền phạt 100 đồng này, anh cũng phải gánh một phần. Đừng có nhìn tôi như thế, anh có nhìn tôi nữa thì tôi cũng hết cách, vốn dĩ là do khâu của anh xảy ra vấn đề, đừng hòng chối cãi! Thế này đi, trừ 50 đồng tiền lương của anh, chia ra cấn trừ trong 10 tháng, làm vậy đã là quá nể mặt anh rồi đấy!"
Sắc mặt Lưu Hướng Đông cũng đen kịt, ông ta không phục lên tiếng biện minh: "Chuyện này sao có thể bắt tôi đền một nửa? Tôi làm theo đúng ý của ông mà. Đĩa dạ dày trộn sa tế của tôi thì ông bảo khác xa Quán nhà họ Nguyễn, cứ ép tôi phải làm theo đúng y chang hình thức và mùi vị của người ta. Đấy đều là quyết định của ông, tôi cùng lắm chỉ là nấu không ngon bằng con ranh kia thôi, chứ làm sao tôi phải chịu một nửa trách nhiệm, thế này đối với tôi quá bất công."
Lời này khiến Triệu Vĩnh Lợi tức đến sặc tiết: "Tại sao tôi lại bắt anh làm theo Quán nhà họ Nguyễn? Còn không phải vì anh làm dở hơn người ta sao. Nếu anh làm ngon bằng hoặc hơn Quán nhà họ Nguyễn, tôi có cần phải khốn khổ thế này không?
Tôi ra ngoài chèo kéo khách, người ta toàn hỏi tôi anh làm có ngon không, có bằng Quán nhà họ Nguyễn không, tôi chẳng lẽ không phải vớt vát thể diện cho anh à? Anh nấu nướng thành ra thế kia, tôi đã chẳng nói anh câu nào, đến nước này anh ngay cả một nửa trách nhiệm cũng không muốn gánh, tôi thấy anh đúng là ích kỷ đến mức hết t.h.u.ố.c chữa!"
Giờ phút này, trong thâm tâm Triệu Vĩnh Lợi, ý nghĩ thay người vô cùng mãnh liệt, ông ta muốn thay đầu bếp.
Triệu Vĩnh Lợi quay người đi về phía quầy thu ngân, lấy giấy đỏ, mực, b.út lông ra, trải giấy đỏ lên bàn rồi bắt đầu viết thông báo tuyển dụng.
