Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 329

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:14

"Đây là món tủ của Quán nhà họ Nguyễn, Thịt kho tàu, hương vị cực kỳ thơm ngon, béo mà không ngấy, đậm đà mùi tương. Thị trưởng của chúng tôi còn tự tay đề chữ cho món thịt kho này cơ đấy. Tôi cũng khoái món này nhất nên mới chọn tấm thẻ hình này, ngoài ra còn có nhiều món khác nữa."

Phùng Hạo nghe ra sự tự hào trong lời nói của người kia, không khỏi hỏi: "Quán nhà họ Nguyễn này ở thành phố Liên Thành các anh có phải là được ưa chuộng lắm không?"

"Điều đó là cái chắc rồi. Quán có một quy định, món mới lên thực đơn một tuần là sẽ ngừng bán. Muốn ăn lại thì hoặc là đặt phòng bao, hoặc là chờ các suất ăn kết hợp ở sảnh ngoài sau này. Làm ăn cực kỳ phát đạt, đi trễ là nguy cơ nhịn miệng cao lắm."

Phùng Hạo ở Kinh Thành cũng từng gặp tình cảnh này, nhưng đó là ở Toàn Tụ Đức. Khách du lịch từ khắp mọi miền tổ quốc đều muốn ghé quán vịt quay trứ danh nếm thử một lần. Thế nhưng thành phố Liên Thành chỉ là một thành phố trực thuộc tỉnh, vậy mà cũng có một quán ăn như vậy, rốt cuộc nó phải được lòng dân chúng đến mức nào?

Có thể lời người này nói cũng pha chút phóng đại, nhưng cậu ta hiểu được, đi ra ngoài, ai mà chẳng ra sức ca ngợi quê hương mình. Phùng Hạo chỉ tin một nửa, phần còn lại cậu ta phải tự mình đến xem, dù sao thì cũng sắp đến nơi rồi.

Buổi chiều, tàu hỏa cuối cùng cũng đến bến. Phùng Hạo vừa cất gọn hành lý ở nơi nghỉ trọ, lập tức nhảy lên xe buýt đi thẳng tới Quán ăn nhà họ Nguyễn.

Giữa chừng trên xe buýt, Phùng Hạo nhìn thấy bên đường có một hàng người rồng rắn xếp hàng. Xe dừng lại, vài người bước lên, nét mặt ai nấy đều hớn hở. Cửa xe vừa chực đóng thì lại mở ra, một người đàn ông ôm chiếc túi lưới chen vội lên.

"Chao ôi, cuối cùng cũng được ngồi xuống, xếp hàng mỏi nhừ cả chân." Anh ta cởi mũ vuốt vuốt tóc, thở dài một hơi cảm thán.

"Cậu mua một đống sa tế thế này, định đem đi bán buôn à!" Một ông bác thấy vậy, nhịn không được lên tiếng trêu ghẹo.

Người đàn ông cười ha hả: "Bán chác gì bác ơi? Ăn còn chả đủ. Chỗ này toàn là bà chị tôi nhờ mua hộ cả. Tôi chỉ giữ lại đúng một chai. Chị ấy ở tỉnh khác, từ dạo mẹ tôi gửi cho một chai, bả viết thư về báo ngay là sa tế bị đồng nghiệp xâu xé sạch sành sanh rồi, lại dặn nhà gửi mua thêm nhiều chút để chuyển qua. Báo hại tôi xếp hàng rã cả cẳng."

Phùng Hạo nhìn cái túi lưới anh ta ôm khư khư, bên trong toàn là những chai sa tế có bao bì giống hệt loại cậu ta thấy trên tàu hỏa - Sa tế Hảo Tư Vị.

"Sa tế này bán bao nhiêu một chai vậy anh?" Cậu ta nhịn không được hỏi.

"5 đồng."

Người dân thành phố vô cùng nhiệt tình, lập tức kể cho cậu nghe. Trò chuyện một lúc biết cậu là người ngoại tỉnh, ai cũng xúi cậu mua ít sa tế về cho gia đình nếm thử.

"Vâng, cháu đang định đến Quán ăn nhà họ Nguyễn dùng bữa, lát nữa sẽ tiện thể mua luôn." Ngay cả khi họ không gợi ý, Phùng Hạo thừa biết lúc đến đó thấy mặt hàng này, chắc chắn mình cũng sẽ "rinh" về.

"Thế thì cậu đi đúng lúc rồi đấy. Hôm qua là ngày Quán nhà họ Nguyễn ra món mới. Lần này là món Gà hầm nấm hương, ngọt nước miễn chê!"

Phùng Hạo nhớ lại quy củ của Quán nhà họ Nguyễn mà người trên tàu hỏa vừa kể, trong lòng dấy lên niềm mong đợi.

Xe vừa cập bến, chị phụ xe ngoài việc hô vang: "Đến ngã tư Ngũ Tam rồi", còn ưu ái bồi thêm một câu: "Đến Quán ăn nhà họ Nguyễn rồi, ai xuống thì nhanh chân lên."

Phùng Hạo đứng dậy khỏi ghế, người xuống trạm này khá đông. Gần như chẳng cần phải do dự, cứ thả bộ theo dòng người là được.

Cậu ta đứng ở đầu ngõ, rút tờ báo ra, giơ lên đối chiếu với Quán nhà họ Nguyễn. Quả thực là địa điểm trong bức ảnh.

Lúc vừa xuống xe buýt, Phùng Hạo nhìn thấy trên tường dọc hai bên ngõ vẽ rất nhiều tranh. Tiến lại gần quan sát, đều là những bức bích họa ghi lại văn hóa ẩm thực thời xưa, vô cùng thú vị.

Cậu ta theo bản năng định đưa máy lên chụp, nhưng lại sợ đợi chụp xong quay lại, hàng người lại dài lê thê, chẳng biết chờ đến bao giờ. Trong lòng Phùng Hạo vô cùng giằng xé, không biết nên quyết định ra sao.

Trong không khí thoang thoảng một mùi hương vô cùng tươi mát, Phùng Hạo vốn rất thích ăn nấm hương, cậu ngửi ra được trong đó có lẫn mùi nấm hương thanh tao.

Cuối cùng thì cơn thèm ăn vẫn chiến thắng những thứ khác, cậu ta quyết định tiếp tục xếp hàng, dù sao ngày mai vẫn còn thời gian, ngày mai quay lại ngắm tranh cũng chưa muộn.

Dù vậy, cậu ta vẫn nâng máy ảnh lên chụp vài bức. Bà cụ ngồi trước cửa thêu lót giày, cùng với dăm ba người chị em già, nở nụ cười hiền hậu lắng nghe những câu hỏi han của khách hàng.

Khung cảnh này vô cùng ấm áp, cả những chiếc lót giày do các cụ thêu cũng rất đẹp, từng đường kim mũi chỉ đều đặn chắc chắn, nhìn là biết họ đã đặt rất nhiều tâm huyết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 329: Chương 329 | MonkeyD