Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 301

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:11

Thì ra là vậy.

"Mẹ ơi, anh Quý Viễn lại mang thêm bánh bột mì chiên giòn cho con này!"

Mẹ Nguyễn nghe vậy liền cằn nhằn: "Cái con bé này, suốt ngày cứ bốc bánh bột mì chiên giòn thay cơm, bữa chính thì chả chịu ăn đàng hoàng. Thôi rồi, kiểu này lại lai rai thêm một dạo nữa cho xem!"

Nói rồi bà quay bước vào bếp.

Nguyễn Nhuyễn và Quý Viễn nhìn nhau, không nhịn được bật cười khúc khích.

"Chủ yếu là do con chẳng vận động gì mấy, nên bụng không thấy đói thôi." Nguyễn Nhuyễn nhỏ giọng biện minh.

"Ừm."

Chẳng bận tâm nhiều nữa, Nguyễn Nhuyễn vội vàng chạy đi lấy một cây xẻng khác. Lượng tuyết đọng trong sân cần phải dọn dẹp sạch sẽ, nếu không khi tuyết tan, đường đi sẽ trơn trượt vô cùng.

Quý Viễn đảm nhiệm việc xúc tuyết thành từng luống rồi gom đẩy ra phía cổng, còn Nguyễn Nhuyễn thì phụ trách vun tuyết thành đống lớn ở khoảng đất trống ngoài cổng.

"Tuyết bên sân nhà anh dọn chưa?"

Quý Viễn lắc đầu: "Chưa dọn."

"Vậy lát nữa dọn xong bên này, tôi sang phụ anh dọn bên đó."

Quý Viễn: "Được."

"Nguyễn Nhuyễn, mình đổi xẻng cho nhau đi, xẻng của em nặng hơn đấy."

Đang đeo bịt tai nên Nguyễn Nhuyễn nghe không rõ, cô tưởng mình nghe nhầm: "Anh nói gì cơ?"

Quý Viễn đứng đó, tay nắm c.h.ặ.t cán xẻng: "Tôi bảo muốn đổi xẻng cho em."

"Không phải câu này, câu trước đó cơ."

Quý Viễn: ...

"Nguyễn Nhuyễn?"

Anh càng siết c.h.ặ.t t.a.y vào cán xẻng bằng gỗ, khóe môi bất giác mím lại. Rõ ràng là đã tập dượt gọi tên cô biết bao nhiêu lần trong lòng, nhưng khi thốt ra thành lời trước mặt cô, anh vẫn không khỏi cảm thấy ngượng ngùng.

Nguyễn Nhuyễn cẩn thận chỉnh lại bịt tai, hắng giọng lấy lại vẻ bình tĩnh, cầm xẻng bước tới: "Anh Quý, lần sau phiền anh gọi to một chút nhé, tên tôi hay thế kia mà!"

"Được."

Lúc trao đổi xẻng, Nguyễn Nhuyễn nhận ra vị trí anh vừa nắm trên cán xẻng còn vương lại hơi ấm.

Và vừa đổi xẻng xong, anh đã vội quay lưng đi ngay.

Nguyễn Nhuyễn che miệng cười trộm, rồi trở lại vị trí cũ tiếp tục dọn tuyết.

Chẳng mấy chốc, đống tuyết trong sân đã được dọn dẹp sạch sẽ.

"Mẹ ơi, tuyết bên sân nhà anh Quý Viễn vẫn chưa dọn, con sang phụ anh ấy dọn nhé!"

Mẹ Nguyễn đang bận rộn nấu canh miến trong bếp, vội vàng chạy ra dặn dò: "Ừ, lát nữa hai đứa dọn xong thì Quý Viễn qua nhà mình ăn cơm nhé!"

Quý Viễn "vâng" một tiếng, nhận lời.

"Tuyết rơi dày thế này, lát nữa dọn xong mình đắp hai người tuyết ngoài cổng nhé, vừa đẹp lại vừa vui, anh thấy sao?"

"Tùy ý em."

Vẫn giữ sự phân công như cũ, anh ở bên trong gom tuyết, cô ở ngoài cổng xúc.

Sân nhà anh vuông vức và gọn gàng hơn nhiều so với sân nhà cô. Nhìn nửa khoảng sân sạch bong, không một vết chân, Nguyễn Nhuyễn nảy ra một ý tưởng.

Cô tìm một cành tre nhỏ, cắm cúi viết chữ lên nền tuyết trắng tinh.

Viết xong, cô nhoẻn miệng cười tươi rói, quay lại nhìn Quý Viễn: "Anh thấy sao?"

Quý Viễn bị nụ cười rạng rỡ của cô thu hút: "Rất đẹp."

Anh hoàn toàn không để mắt tới chữ cô viết trên tuyết!

Nguyễn Nhuyễn phật ý, chỉ tay xuống mặt đất: "Tôi hỏi là dòng chữ này thế nào cơ mà!"

Quý Viễn: ...

Anh liếc nhìn dòng chữ, thành thật nhận xét: "Bình thường."

Nguyễn Nhuyễn nghe vậy liền xịu mặt xuống.

Quý Viễn vội vàng hắng giọng chữa cháy: "Tuy nhiên... có tiến bộ rất nhiều."

"Vậy anh viết thử xem!" Nguyễn Nhuyễn chìa cành tre về phía anh.

Quý Viễn cầm xẻng bước tới, hai người đổi dụng cụ cho nhau.

Nguyễn Nhuyễn ôm hai chiếc xẻng đứng xem anh viết chữ. Anh có sải tay dài nên đã cố tình viết chữ cao hơn một chút so với dòng chữ của cô.

"Chúc mừng năm mới~"

So sánh hai dòng chữ, nét chữ của cô quả thật hơi lép vế. Vốn dĩ cô định ngụy biện là do cầm cành tre không quen tay, nhưng nhìn nét chữ bay bướm của anh, Nguyễn Nhuyễn đành ngoan ngoãn ngậm miệng.

Quý Viễn còn cẩn thận ghi thêm tên của hai người phía trước dòng chữ chúc mừng.

Cách sắp xếp trên dưới y hệt như lúc cô khắc tên hai người lên chiếc b.út máy anh tặng.

Quý Viễn, chúc mừng năm mới.

Nguyễn Nhuyễn, chúc mừng năm mới~

"Sai rồi, phải đảo vị trí trên dưới lại mới đúng, anh viết thế này chẳng khác nào chúng ta đang tự chúc mình cả." Nguyễn Nhuyễn cố tình bắt bẻ.

Quý Viễn cũng hùa theo, không hề phản bác: "Em nói cũng có lý."

"Dạo này tôi bận quá, đợi sau này lên đại học rảnh rỗi luyện chữ, tôi chắc chắn sẽ viết chữ đẹp như in cho xem." Nguyễn Nhuyễn viện cớ biện minh cho bản thân.

"Ừm."

Nghe anh chỉ ừ hử một tiếng hờ hững, Nguyễn Nhuyễn lập tức phản ứng, trố mắt nhìn anh: "Anh không tin à?"

"Không, tôi tin!" Quý Viễn nói kèm theo một cái gật đầu quả quyết.

Thế này thì còn nghe được. Nguyễn Nhuyễn đành vớt vát chút thể diện cho bản thân. Phải công nhận nét chữ của anh khi viết tên cô đẹp thật đấy. Nếu dùng chữ ký kiểu này chắc chắn sẽ ngầu vô cùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 301: Chương 301 | MonkeyD