Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 295
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:11
Chấm thêm chút nước sốt sa tế chua cay, vị chua chua cay cay hòa quyện hoàn hảo, kích thích vị giác tột độ. Ăn một miếng lại muốn ăn thêm miếng nữa, không thể nào dừng đũa được.
"Thôi cháu chịu thua rồi, cho cháu xin thêm ngụm nước luộc sủi cảo nữa thôi, 'nguyên thang hóa nguyên thực' mà, ai uống nữa không?" Tôn Thiệu Nguyên khó nhọc nhấc mình ra khỏi ghế, vừa xoa cái bụng căng tròn vừa thều thào hỏi.
Chẳng có ai buồn đáp lời cậu, bởi phần lớn đĩa sủi cảo ban nãy đã chui tọt vào bụng cậu trong lúc vừa dán mắt vào tivi vừa ăn.
Thấy mọi người đều đã buông đũa, cậu đành lẳng lặng thu dọn bát đĩa.
Tôn Hồng Mai nhìn đống sủi cảo con trai tiêu thụ, lo lắng quay sang hỏi Nguyễn Nhuyễn: "Mấy hôm nay mẹ ăn cũng nhiều hơn bình thường đúng không con?"
Nguyễn Nhuyễn gật đầu cái rụp, chẳng chút thương tình: "Mẹ ơi, con có đọc được trên một tạp chí nước ngoài, một nhà khoa học nào đó đã chứng minh rằng, những người có thói quen vừa xem tivi vừa ăn cơm rất dễ bị béo phì. Bởi vì họ thường xuyên ăn mất kiểm soát, nạp vào lượng thức ăn nhiều hơn mức bình thường mà không hề hay biết."
Tôn Hồng Mai nghe xong, lẳng lặng nhích người ra xa Nguyễn Nhuyễn, ngồi xoay lưng hẳn lại với chiếc tivi, dõng dạc tuyên bố: "Từ nay bàn ăn nhà mình phải được kê lại vị trí cũ, bần cùng lắm thì mẹ sẽ chọn chỗ ngồi này."
Phụt~
Đáng yêu quá đi mất! Nguyễn Nhuyễn không nhịn được bật cười khúc khích. Đưa mắt nhìn sang, vô tình bắt gặp ánh mắt lấp lánh ý cười của Quý Viễn. Rõ ràng anh cũng bị màn tấu hài của mẹ Nguyễn chọc cười.
Cô nhận ra một điều, dường như dạo gần đây Quý Viễn cười nhiều hơn hẳn so với trước kia.
Tác giả có lời muốn nói:
Góc thú tội: Thật lòng mà nói, tôi cực kỳ ghen tị với mấy bạn được nhận lì xì mỏi tay. Còn tôi thì... chỉ được nhận vài đồng tiền lẻ bèo bọt trong group chat gia đình trên WeChat mà thôi~
Mới sáng mùng một Tết, Nguyễn Nhuyễn đã bị mẹ gọi dậy từ sớm tinh mơ. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng tối qua mãi đến 12 giờ mới chợp mắt, đã lâu lắm rồi Nguyễn Nhuyễn mới thức khuya đến vậy nên cơn buồn ngủ vẫn còn bám riết lấy cô.
Thế nhưng, cái mơ ước nướng thêm chút nữa trên chiếc giường ấm áp cũng tan tành mây khói, bởi vì ngoài kia tiếng pháo đã bắt đầu nổ đì đùng râm ran. Ngay sau đó, trước cửa nhà cũng vang lên tiếng pháo nổ vang trời, anh Thiệu Nguyên đã dậy đốt pháo rồi.
Nguyễn Nhuyễn vội vã tăng tốc. Tiếng pháo nổ vang lên là báo hiệu gia đình đã thức giấc, hàng xóm láng giềng có thể sang chúc Tết rồi.
Cô chẳng muốn bị mọi người bắt gặp bộ dạng ngái ngủ, đầu bù tóc rối của mình đâu.
Tivi ngoài phòng khách đã bật, đang phát lại chương trình Gala mừng Xuân tối qua. Nguyễn Nhuyễn ra ngoài rửa mặt mũi sạch sẽ, rồi hối hả trở lại phòng thay quần áo mới. Cô rẽ tóc, tết một kiểu tóc xinh xắn ở phía trước, cài thêm chiếc kẹp tóc hình ngôi sao năm cánh, trông cô nàng cứ như một nàng công chúa nhỏ vậy.
Cái bộ dạng mềm mại, điệu đà này, cô thật sự chưa quen chút nào.
Ngẫm nghĩ một chút, Nguyễn Nhuyễn lại lấy d.a.o cạo ra tỉa tót lại cặp lông mày. Cũng được đấy chứ, lâu rồi không trang điểm, tay nghề vẫn chưa bị lụt. Nguyễn Nhuyễn trong gương diện chiếc áo khoác lông vũ màu vàng nhạt, tôn lên làn da trắng ngần, đôi má ửng hồng, thần sắc vô cùng rạng rỡ. Cô hài lòng ôm chiếc túi chườm nước nóng bước ra khỏi phòng ngủ.
"Chị tiên nữ! Mẹ ơi, nhà này có chị tiên nữ nè!"
Trong phòng khách lúc này đã có mấy đứa trẻ đứng đó, ngoài cửa là mấy chị gái, chắc hẳn là mẹ của tụi nhỏ. Mẹ Nguyễn đang bưng khay hạt dưa trò chuyện cùng họ, đám trẻ con thì vừa nhai bỏng gạo vừa dán mắt vào tivi. Nhưng ngay khi Nguyễn Nhuyễn bước ra, tụi nhỏ lập tức chuyển hướng, nhìn chằm chằm vào cô không rời mắt.
Đặc biệt là một bé gái thắt hai b.í.m tóc sừng dê, chạy ào tới ôm chầm lấy đùi Nguyễn Nhuyễn, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi đầy vẻ háo hức: "Chị có phải là tiên nữ không ạ?"
Nguyễn Nhuyễn bật cười trước câu hỏi ngây ngô của cô bé. Cô dắt tay bé gái đến ngồi xuống ghế sofa: "Chị không phải tiên nữ đâu. Em thích ăn gì nào? Cái túi nhỏ của em đã đầy chưa? Cho chị xem em có món gì ngon nào?"
Cô bé mặc chiếc áo bông màu hồng phấn, chắc là đồ do thợ may đo, còn có cả một chiếc túi xách xuyệt tông. Bên trong phồng to cộm lên, nhìn qua là biết "chiến lợi phẩm" thu hoạch được không ít.
Không ngờ cô bé lại vô cùng hào phóng, mở toang chiếc túi cho cô xem: "Đây là lạc rang nhà bà nội Trần, ngon cực kỳ luôn. Đây là quẩy thừng ông nội Mã làm, mỗi bạn chỉ được một cái thôi, không được lấy nhiều đâu."
Mới sáng sớm tinh mơ mà đã chạy được bao nhiêu nhà rồi, đúng là trẻ con đến mùng một Tết thì đừng hòng bắt chúng ngủ nướng.
