Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 279
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:09
"Bạn học của Phàn Vinh xinh xắn quá đi mất. Phàn Vinh à, sao trước nay chưa từng thấy cháu dắt bạn về nhà chơi vậy."
Ánh mắt bà ta không đơn thuần là sự xuýt xoa ngưỡng mộ, mà còn pha lẫn sự toan tính thực dụng khiến Nguyễn Nhuyễn gai mắt tột độ.
Nguyễn Nhuyễn lười đôi co với hạng người này. Cô bước tới giường bệnh, liếc nhìn người cha tiều tụy. Nước da ông tái nhợt, đôi môi không chút huyết sắc, nhưng đôi mắt lại đau đáu hướng về phía con gái, dường như chất chứa ngàn vạn lời muốn nói.
"Cô ở lại trò chuyện với bác trai đi, tôi ra ngoài một lát."
Phàn Vinh theo phản xạ định bám đuôi nhưng bị Nguyễn Nhuyễn ngăn lại: "Tình phụ t.ử thiêng liêng, cô nên dành thời gian ở bên cạnh chăm sóc bác ấy, đó mới là đạo làm con."
Bỏ lại câu nói đầy ẩn ý, cô khẽ mỉm cười với Phàn Vinh rồi quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh.
Hành lang bệnh viện nhộn nhịp bác sĩ y tá qua lại. Nguyễn Nhuyễn nở nụ cười tươi tắn bước đến quầy trực của y tá, lân la hỏi thăm tình hình bệnh tật của bố Phàn Vinh.
"Cô có quan hệ thế nào với bệnh nhân?" Chị y tá cảnh giác hỏi lại. Nguyễn Nhuyễn nhanh trí móc từ trong túi ra vài viên kẹo sữa Đại Bạch Thố dúi vào tay chị.
"Cũng sắp tới giờ cơm rồi, chắc chị đói bụng lắm, ngậm viên kẹo cho đỡ mệt ạ. Em là bạn thân của con gái bệnh nhân. Cứ nhắc tới bệnh tình của bác trai là cô ấy lại khóc cạn nước mắt, trằn trọc mất ngủ thâu đêm. Em cũng muốn góp chút sức mọn, tìm hiểu rõ xem bác ấy mắc bệnh gì để còn nhờ chuyên gia tư vấn giúp đỡ."
Kẹo sữa Đại Bạch Thố chỉ là món quà mọn, quan trọng là những lời nói thấu tình đạt lý của Nguyễn Nhuyễn đã ghi điểm tuyệt đối trong mắt chị y tá. Nhiều người lầm tưởng công việc trực quầy của y tá là nhàn hạ, đâu biết rằng họ cũng phải chạy ngược chạy xuôi tất bật, đôi khi còn phải kiêm luôn cả việc phụ giúp bệnh nhân. Một cô gái biết quan tâm, tâm lý thế này thật hiếm có khó tìm.
"Chao ôi! Em khách sáo quá. Bệnh nhân Phàn Đức Xương đúng không, để chị tra hồ sơ bệnh án xem sao. Chỗ này ghi là tạm thời đã qua cơn nguy kịch, chủ yếu bây giờ là cần tĩnh dưỡng phục hồi. Vài ngày nữa nếu vết mổ không bị nhiễm trùng thì có thể làm thủ tục xuất viện về nhà tĩnh dưỡng, chỉ cần đến tái khám thay băng định kỳ là ổn."
Nguyễn Nhuyễn chớp ngay ý chính: "Vậy là bác ấy vẫn phải nằm viện theo dõi thêm vài ngày nữa đúng không ạ!"
Chị y tá gật đầu xác nhận: "Đúng vậy em."
Có được thông tin mình cần, Nguyễn Nhuyễn lịch sự cảm ơn chị y tá rồi quay lại phòng bệnh. Vừa tới cửa thì bắt gặp Phàn Vinh đang bước ra, khóe mắt hãy còn đỏ hoe.
Bên trong phòng bệnh văng vẳng tiếng người đàn bà trách móc: "Anh ơi là anh, anh có bị ngốc không vậy. Con gái anh sắp được gả vào nhà giàu sang quyền quý, bao người muốn mà không được, anh lại đi cản trở nó. Anh làm thế là đang phá nát tương lai của con gái anh đấy!"
Bà ta càng nói càng hăng, tức tối đập nắp hộp cơm đang đút dở xuống bàn, vùng vằng xách túi toan bỏ về, miệng vẫn lầm bầm càu nhàu: "Làm cha làm mẹ kiểu gì mà chẳng biết lo nghĩ cho con cái. Thôi, tự mình gặm nhấm cái mớ bòng bong này đi!"
Lúc bước ra cửa, bà ta còn không quên cốc mạnh vào đầu Phàn Vinh một cái điếng người: "Mày tưởng nhà tao muốn đẩy mày vào chốn bần hàn khổ sở chắc? Gả vào làm dâu nhà giám đốc xưởng rượu rồi, thiếu gì cửa làm ăn buôn bán. Đến lúc đó nhớ kéo anh trai mày theo cùng.
Người nhà cả, tất nhiên phải hỗ trợ đùm bọc lẫn nhau. Đợi nhà mình phất lên rồi, nhà đẻ mày cũng có tiếng nói, ông giám đốc kia cũng chẳng dám coi thường nhà mình nữa. Phàn Vinh à, cháu vốn là đứa hiểu chuyện, cô út đâu có hại cháu. Gia tộc họ Phàn này có ngóc đầu lên được hay không, tất cả đều trông cậy vào cháu đấy."
Nguyễn Nhuyễn nghe xong những lời lẽ nực cười ấy, không nhịn được bật cười thành tiếng. Phàn Quế Hoa nghe thấy tiếng cười liền quay sang trừng mắt nhìn cô: "Thấy chưa, bạn của mày cũng công nhận đây là chuyện tốt đẹp đấy."
"Mắt tôi hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt. Đây mà gọi là chuyện tốt đẹp ư? Với gia đình nhà bà thì có thể là phúc đức ba đời, chứ với Phàn Vinh, đây rõ ràng là vực sâu vạn trượng. Trước kia tôi cứ nghĩ cái trò bán con gái cầu vinh chỉ tồn tại trên tivi sách báo, ai ngờ ngay trước mắt tôi lại tái diễn cảnh đời ngang trái này. Nhưng có vẻ bố của Phàn Vinh không hề đồng ý với quyết định này. Chỉ có đám họ hàng thân thích các người là rắp tâm đẩy cô ấy vào lò lửa, rồi bấu víu vào đó mà hút m.á.u."
Nguyễn Nhuyễn bức xúc xỉa xói.
Phàn Quế Hoa nghe những lời sỉ vả ấy, giận tím mặt, chỉ tay vào mặt Nguyễn Nhuyễn chực lu loa c.h.ử.i bới. Nhưng Phàn Vinh đã nhanh tay lẹ mắt, kéo Nguyễn Nhuyễn đi thẳng, không cho bà ta cơ hội dở trò.
