Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 251
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:05
Nguyễn Nhuyễn tròn xoe mắt kinh ngạc nhìn Quý Viễn, thế quái nào lại còn thêm giải nữa?
Quý Viễn vỗ tay nhiệt liệt, gật đầu ra hiệu chúc mừng cô.
Không nỡ để mọi người chờ lâu, Nguyễn Nhuyễn vội vã đứng dậy, nở nụ cười tươi tắn bước lên bục. Từng bước đi của cô vững vàng, đĩnh đạc. Những lọn tóc vương trên vai khẽ khàng đu đưa theo từng nhịp bước. Quý Viễn ngồi dưới đài, ánh mắt đong đầy sự tán thưởng dõi theo cô từng bước tiến lên nhận lấy tấm biển danh dự thuộc về mình.
Khoảnh khắc ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c anh căng tràn niềm tự hào. Trong lòng anh, giải thưởng này sinh ra là để dành cho cô, cô hoàn toàn xứng đáng.
Nguyễn Nhuyễn đứng trên bục, tất nhiên không thể ngó lơ ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt của anh. Cô khẽ mỉm cười đáp lại, rồi chuyển ánh nhìn sang mâm của gia đình mình, nụ cười càng thêm rạng rỡ. Ông bà ngoại và mọi người đều đang nhìn cô với ánh mắt đầy tự hào. Còn Tôn Thiệu Nguyên, cái đồ ngốc này, vỗ tay mạnh bạo thế làm gì, không sợ rát tay à!
"Xin trân trọng cảm ơn Ủy ban nhân dân thành phố Liên Thành, cảm ơn Thị trưởng Chu đã trao tặng giải thưởng danh giá này cho tôi. Xin gửi lời tri ân sâu sắc đến Cục Công thương thành phố Liên Thành vì đã luôn gìn giữ một môi trường kinh doanh lành mạnh, cảm ơn các đồng chí công an phường khu vực Ngũ Tam. Và đặc biệt, tôi muốn gửi lời cảm ơn từ tận đáy lòng đến gia đình yêu quý của mình. Mọi người đã luôn đặt niềm tin nơi tôi. Dù trong mắt người ngoài, tôi có thể chỉ là một đứa trẻ, nhưng gia đình lại luôn lắng nghe, trân trọng từng suy nghĩ và hết lòng ủng hộ tôi.
Thuở ban đầu mới thành lập, Quán ăn nhà họ Nguyễn đã nhận được vô vàn sự giúp đỡ quý báu. Những việc tôi làm sau này, thực chất chỉ là tiếp nối và lan tỏa tinh thần tương thân tương ái ấy. Tôi luôn tâm niệm một điều, "tặng người hoa hồng, tay lưu lại hương thơm".
Ngoài ra, việc xây dựng và phát triển văn hóa là một sứ mệnh vô cùng ý nghĩa. Tôi tin rằng, là một người con đất Hoa, ai trong chúng ta cũng mang trong mình niềm tự hào mãnh liệt về nền văn hóa dân tộc. Khi bắt tay vào thực hiện những công việc này, tôi cũng chỉ mang tâm thế dùng chính sức lực nhỏ bé của mình để khám phá, để tìm hiểu những nét văn hóa mà bản thân đam mê. Hôm nay, chúng ta có mặt tại đây với đông đảo đại diện từ mọi ngành nghề, mọi lĩnh vực. Tôi tin chắc rằng, nếu chúng ta cùng chung tay gom góp những niềm đam mê văn hóa ấy lại, sức mạnh sẽ nhân lên gấp bội. Hãy cùng nhau tìm kiếm những giá trị tích cực, lành mạnh và gìn giữ, lưu truyền chúng cho các thế hệ mai sau. Tôi tin, đó cũng chính là bổn phận và trách nhiệm của mỗi người con đất Hoa chúng ta!
Quán ăn nhà họ Nguyễn sẽ luôn dốc lòng vì sự nghiệp xây dựng văn hóa, luôn vững bước trên con đường này! Xin trân trọng cảm ơn mọi người!"
"Luôn vững bước trên con đường này", từng câu chữ như chạm đến tận đáy lòng Chu Viêm Khang, khiến ông không kìm được mà vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt. Ông thực sự không ngờ Nguyễn Nhuyễn lại dùng chính những từ ngữ này để đúc kết lại những việc mình đã làm.
Công tác của chính quyền chẳng phải cũng luôn phải "vững bước trên con đường này" sao? Sự nghiệp phát triển của đất nước cũng là một hành trình không ngừng nghỉ, có ai dám vỗ n.g.ự.c xưng tên rằng mình đã chạm tới đích đến cuối cùng?
Nền văn hóa năm nghìn năm rực rỡ của đất nước chúng ta vẫn đang không ngừng được khám phá trên mọi phương diện. Xây dựng văn hóa thì càng không cần bàn cãi, đó chắc chắn phải là một hành trình "luôn vững bước trên con đường này"!
Những lời chia sẻ của Nguyễn Nhuyễn đã chạm đến trái tim của tất cả những người có mặt. Bị cuốn theo tràng vỗ tay của Thị trưởng Chu, mọi người bất giác vỗ tay theo. Tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền, lan tỏa khắp hội trường rộng lớn.
Trong số đó, có biết bao người luôn đau đáu với khát vọng phát triển đất nước, luôn khao khát một đất nước phồn vinh, thịnh vượng. Lòng họ cũng theo đó mà dâng trào cảm xúc. Họ chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày, sự thỏa mãn trong đời sống tinh thần của mình lại đến từ một cô gái nhỏ bé.
Bức ảnh Nguyễn Nhuyễn ôm tấm biển danh dự chễm chệ chiếm trọn trang nhất chuyên mục công tác chính quyền của tờ Nhật báo Liên Thành. Khổ ảnh cực lớn, lấn át tất cả những bức ảnh chụp các nhân vật khác trong buổi lễ. Ngay sát bên cạnh cô, nổi bật mấy chữ in đậm:
CHÚNG TA LUÔN VỮNG BƯỚC TRÊN CON ĐƯỜNG NÀY!
Cầm tờ báo trên tay, ai ai cũng cảm nhận được những giá trị sâu sắc, một sự thỏa mãn, một niềm vui sướng len lỏi trong tâm hồn được khơi nguồn từ chính những kiến thức ấy.
Càng có nhiều người biết đến cô chủ nhỏ của Quán ăn nhà họ Nguyễn không chỉ nấu ăn ngon tuyệt đỉnh, mà còn sở hữu tư tưởng giác ngộ vô cùng cao. Đây chẳng phải là lần đầu tiên những câu nói của cô chủ nhỏ được chọn làm tiêu đề bài viết.
