Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 790 Thân Thế Mặc Liên
Cập nhật lúc: 09/05/2026 16:13
"Là người tên Hiên Viên Vấn Thiên đó phải không? Ngươi hận hắn vì hắn đã cướp đi trưởng công chúa Huệ Văn mà ngươi yêu, cũng vì nữ nhân đó mà ta mới rơi vào kết cục này..."
"Thời Phong, ta đã sớm khuyên nàng đừng gả cho Lưu Dịch, bằng không nàng sẽ phải hối hận, là do nàng không tin ta."
"Ta yêu chàng, tại sao ta lại không thể gả cho chàng!?" Thời Phong căm phẫn nói, "Giờ thì ngươi đã đạt được mọi thứ ngươi muốn rồi! Ngươi cũng đã hại c.h.ế.t phu quân của ta! Sau đó là hại c.h.ế.t ta! Ta sẽ không để ngươi được như ý đâu!"
Thời Phong bỗng nhiên quay người lại, bế xốc Lưu Triệt trên giường lên, rút ra con d.a.o găm mang theo bên người, nhắm thẳng vào trái tim non nớt của đứa trẻ.
Thế nhưng động tác của nàng dù có nhanh đến đâu, sao có thể nhanh bằng Tống Mịch?
Hắn phất ống tay áo một cái, một luồng sức mạnh đ.á.n.h sầm vào cổ tay Thời Phong. Con d.a.o găm của nàng rơi xuống đất, ngay cả Lưu Triệt cũng bị rơi xuống theo.
Tống Mịch nhíu mày, nghe tiếng khóc của Lưu Triệt mà mặt vẫn không chút biến sắc.
Thời Phong quỳ sụp xuống, hai tay chống hai bên thân hình Lưu Triệt, từ trên cao nhìn xuống đứa trẻ. Nó đang oà khóc nức nở, muốn được nàng ôm vào lòng, nhưng nàng lại chẳng muốn chạm vào nó thêm một lần nào nữa.
"Tất cả là tại con, mọi chuyện đều là tại con..." Những giọt nước mắt lớn cứ thế lã chã rơi xuống, thấm lên gương mặt, bên khóe miệng của Lưu Triệt.
Đứa bé thò chiếc lưỡi nhỏ xíu ra l.i.ế.m l.i.ế.m, rồi dưới sự thấm đẫm của nước mắt, nó từ từ mở mắt ra.
A, nàng đã nhìn thấy rồi...
Đôi mắt của con trai nàng, hóa ra lại là một đôi mắt như thế. Một màu đen đặc quánh, không có lòng trắng, chỉ có một vùng tối tăm như địa ngục, quái dị đến cực điểm, giống như có thể hút lấy con người ta rơi thẳng vào vực thẳm không đáy.
Đây gần như không giống mắt người, mà giống như một loài dã thú, một loài thú không có tính người...
Tại sao nàng lại sinh ra một con dã thú cơ chứ? Nó căn bản không nên đến với thế giới này.
Nó là kẻ không may mắn, căn bản chính là một con quỷ!
"Triệt nhi, con không nên đến thế gian này. Nếu biết con sẽ mang lại tất cả những chuyện này, đáng lẽ ngay từ khi con mới chào đời, ta nên g.i.ế.c c.h.ế.t con rồi." Nàng run rẩy nói.
Hận ý bắt đầu tụ lại trong lòng.
Đôi mắt đen ngòm của Lưu Triệt nhìn nàng, ngây ngô nhìn nàng, ánh mắt tăm tối ấy thế mà lại có chút gì đó vô tội.
Thời Phong để lộ một nụ cười lạnh lẽo thấu xương: "Ta biết nhìn vào đôi mắt con là sẽ c.h.ế.t. Đợi đến khi con khôn lớn, biết được mẫu thân vì con mà c.h.ế.t, con sẽ thế nào đây? Nhưng thôi, chắc ta chẳng cần lo lắng làm gì, nếu Tống Mịch nuôi dạy con, hắn nhất định sẽ biến con thành kẻ vô tình vô nghĩa giống hệt hắn. Con là một con thú, con sẽ hại thêm nhiều người nữa, tại sao ta lại sinh ra con?"
"A... a..." Lưu Triệt quơ quơ đôi tay nhỏ, ngón tay bé xíu chạm vào mặt nàng, nó bập bẹ muốn nói: "Ma... ma..."
Trong phút chốc, Thời Phong lệ rơi như mưa, nàng nhẫn tâm quay mặt đi, không cho đứa trẻ bất kỳ sự đáp lại nào.
Nhìn vào đôi mắt ấy, trái tim nàng như bị một con ác quỷ bóp nghẹt, ra sức x.é to.ạc từ bên trong, khóe miệng nàng ẩn hiện dòng m.á.u tươi.
Tống Mịch sải bước đi tới, quỳ một chân xuống, dùng một bàn tay nhẹ nhàng che mắt Lưu Triệt lại, nói: "Đã bảo nàng rồi, đừng có nhìn vào mắt nó."
"Đôi mắt này bị ngươi hạ lời nguyền sao?" Thời Phong cười khẩy hỏi. Đến ngày hôm nay, nàng còn thiết gì đến chuyện sống c.h.ế.t nữa?
"Không phải lời nguyền." Tống Mịch chậm rãi nói, "Đó là sức mạnh cực đại bẩm sinh của nó, là Chiêu Hồn Thuật kế thừa từ Cát Cánh. Sức mạnh tà ác ngưng tụ trong đôi mắt, chỉ cần nhìn thấy mắt nó, hồn phách sẽ bị hút đi mất."
Thời Phong cười nhạt một tiếng: "Vậy thì ta cầu nguyện cho ngươi, cả đời này cũng đừng nhìn vào mắt nó!"
Tống Mịch nói: "Đợi nó lớn lên, tự khắc sẽ biết cách ngự trị sức mạnh này. Huống hồ sức mạnh cường đại đến thế, ta phải phong ấn một phần của nó lại, đợi khi nào ta thuần phục được nó, tự khắc sẽ để nó giải phóng."
Dưới ánh mắt chấn động của Thời Phong, Tống Mịch lấy từ trong nhẫn nạp ra bốn thanh côn đen tuyền cổ quái. Những hoa văn phức tạp thần bí trên đó tỏa ra một áp lực trấn áp cực kỳ mạnh mẽ.
Tống Mịch bế Lưu Triệt lên, mở lớp tã lót bọc quanh người đứa bé, tay kết ấn. Bốn thanh côn đồng loạt bay lên, theo ngón tay hắn chỉ dẫn, chúng đ.â.m xuyên vào xương sống và sau lưng của Lưu Triệt!
Một màn phong ấn đầy cưỡng chế!
Trong nháy mắt, đôi mắt của Lưu Triệt bỗng trở nên vô cùng trong trẻo, tựa như một dòng suối mát!
Thời Phong há hốc miệng kinh ngạc. Tống Mịch khẽ cười, dịu dàng vỗ vỗ lên gương mặt nhỏ nhắn của Lưu Triệt, nói: "Đứa nhỏ ngoan, từ nay về sau, chỉ có ta chăm sóc con thôi."
Khi đã áp chế được sức mạnh, hắn cũng chẳng còn e ngại việc nhìn vào mắt đứa trẻ.
Thời Phong bật cười, chẳng rõ là đang chế nhạo điều gì, m.á.u tươi từ trong miệng trào ra không ngớt. Nàng biết mình sắp được gặp lại Lưu Dịch rồi, đến lúc đó, nàng phải giải thích với hắn thế nào đây?
Trong lòng nàng tràn ngập hận thù, hận Tống Mịch thấu xương tủy, và đối với đứa con của chính mình, nàng lại càng căm hận đến tận cùng.
Bọn họ đã hủy hoại tất cả của nàng. Cả đời này của nàng coi như xong rồi, không chỉ nàng, mà còn cả Lưu Dịch, cả nước Tống nữa...
Nàng cúi đầu, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay mình. Hận ý sục sôi, trên chiếc vòng tay, một luồng nguyên khí đen kịt theo đó tuôn ra.
Đôi mắt nàng trong phút chốc biến thành một màu đen như mực đặc quánh. Nàng ngẩng đầu, trừng mắt nhìn xoáy vào Tống Mịch.
Tống Mịch giật mình, đôi lông mày khẽ nhíu lại, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt.
Lúc này Thời Phong đã cười lớn điên dại, nàng giơ tay chỉ thẳng vào Tống Mịch và Lưu Triệt, tiếng thét thê lương vang vọng: "Ta, T.ử Thời Phong, dùng m.á.u thịt và sinh mạng này nguyền rủa các người đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn mất đi người mình yêu! Bất kể các người yêu ai, kẻ đó đều sẽ vì các người mà c.h.ế.t! Và cuối cùng, các người sẽ c.h.ế.t dưới tay người thân cận nhất! Tống Mịch! Ta nguyền rủa ngươi c.h.ế.t không t.ử tế!!"
Tiếng thét thê lương vang vọng trên bầu trời cung điện. Cùng lúc đó, chiếc vòng ngọc đen trên cổ tay Thời Phong phát ra ánh sáng đen mãnh liệt, rồi chiếc vòng thoát ra khỏi lớp m.á.u thịt, hóa thành hai luồng sáng b.ắ.n thẳng về phía Tống Mịch và Lưu Triệt.
Tống Mịch dốc sức né tránh nhưng vẫn bị luồng sáng đ.á.n.h trúng l.ồ.ng n.g.ự.c!
Còn Lưu Triệt không nơi trốn chạy, luồng sáng màu đen kia đ.á.n.h đúng vào phía dưới mắt trái của đứa bé. Tại vị trí vốn là một vết bớt đen mờ nhạt, ánh sáng màu đen bỗng hiện lên rõ mồn một, từ từ biến ảo hình dạng, cuối cùng nở rộ thành một đóa hoa Cát Cánh đen.
Tống Mịch ngẩn người, khi nhìn lại Thời Phong thì nàng đã ngã gục trên đất, thất khiếu chảy m.á.u, c.h.ế.t bên cạnh Lưu Dịch.
Lời nguyền Cát Cánh...
Hắn nhíu mày, ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình, trong mắt lóe lên một tia hung ác, cúi đầu nhìn Lưu Triệt một cái.
"Không ngờ, ngay cả Thời Phong cũng có năng lực như vậy." Hắn lạnh lùng thốt lên, rồi sau đó lại cười khẩy đầy vẻ bất cần, "Đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn mất đi người mình yêu? Hừ, Thời Phong, nàng cũng độc ác lắm!"
Thế nhưng, nàng có thể nhẫn tâm nguyền rủa cả Lưu Triệt, đủ thấy lòng nàng hận đến nhường nào!
Tống Mịch cúi người bế Lưu Triệt lên, quấn tã lót lại cho đứa bé, nhàn nhạt nói: "Đôi mắt con không nhìn thấy được, vậy cũng tốt, khỏi phải nhìn thấy sự xấu xí của những hận thù này."
"Triệt nhi, sau này chỉ có ta và con. Nàng ta nguyền rủa chúng ta c.h.ế.t dưới tay người thân cận nhất, là muốn chúng ta tàn sát lẫn nhau sao? Dẫu sao trên thế gian này, người thân nhất của con cũng chỉ còn ta thôi, hì hì..."
Dù biết rõ lời nguyền này, Tống Mịch vẫn cười như không có chuyện gì xảy ra. Chẳng sao cả, con người sống trên đời, cuối cùng rồi cũng phải c.h.ế.t.
Sau khi hắn rời khỏi vương cung nước Tống không lâu, cung điện này đã bị một trận hỏa hoạn thiêu rụi thành tro bụi.
Quốc quân và Vương hậu của nước Tống cùng qua đời. Một Lưu Dịch đầy hoài bão và tài lược đã không thể hoàn thành đại nguyện của mình, ôm hận mà kết thúc cuộc đời.
Sau khi hắn c.h.ế.t, nước Tống không còn vị kế nhiệm nào có tầm nhìn xa trông rộng như hắn nữa. Vì vậy, không bao lâu sau, nước Tống đã diệt vong trong cuộc chiến tranh giữa nước Nam Dực và nước Bắc Diệu.
Cùng năm đó, hai nước Nam Bắc nghị hòa, đôi bên trao đổi con tin.
Nước Bắc Diệu gửi tới Cửu hoàng t.ử Phong Liên Dực mới tròn sáu tuổi. Khoảnh khắc hắn bước chân vào đất Nam Dực, thành Tu La cũng tái hiện giữa nhân gian.
Năm đó, Bắc Nguyệt quận chúa năm tuổi, là một cô bé ngây thơ được nuông chiều hết mực.
Mặc Liên bốn tuổi, đã là Mặc Liên tôn thượng khiến người người ở Điện Quang Diệu phải khiếp sợ. Nhưng rất ít người biết được rằng, hắn từng là vương t.ử của nước Tống, tên gọi là Lưu Triệt.
Triệt, nghĩa là trong sạch, là tốt đẹp.
Sinh mệnh của bọn họ, vẫn chưa bắt đầu giao thoa...
