Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 649 Phù Du Nửa Tấc
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:21
Chỉ để thiên đại Đông nhi ở lại, nhìn bọn họ chào hỏi nhau, tựa hồ quen biết, nàng hỏi: “Thánh quân biết cô ta sao?”
Mạnh Kỳ Thiên cười nhìn về phía Nguyệt Dạ: “Sao lại không nhận ra chứ? Người từng đảo loạn phong vân…”
“Mạnh Kỳ Thiên các hạ đã ngồi trên bảo tọa thánh quân, thật đáng mừng, đáng tiếc hôm nay tới vội nên không mang hạ lễ gì, lần sau tại hạ nhất định bồi thường một phần đại lễ.”
Nguyệt Dạ cắt lời hắn, Mạnh Kỳ Thiên rất xảo trá, ai biết hắn sẽ nói ra cái gì để gạt thiên đại Đông nhi?
Dường như biết tâm tư của nàng, Mạnh Kỳ Thiên mỉm cười, nói: “Các hạ khách khí, nếu tới chính là khách, không bằng đến ở lại uống rượu ôn chuyện xưa”.
“Nói chuyện xưa cũng hơi quá, ta và ngươi như bèo nước gặp nhau mà thôi.”
Nghe nàng nói lãnh đạm như vậy, nụ cười trên mặt Mạnh Kỳ Thiên ngưng một chút, lập tức dường như không có việc gì nói: “Các hạ nói rất đúng, vậy không biết các hạ lần này tới có chỉ giáo gì?”
“Không dám nhận chỉ giáo, vô tình xông tới mà thôi, quấy rầy đã lâu thấy hết sức xin lỗi, này liền rời đi.”
“Không thể đi!” Thiên đại Đông nhi lớn tiếng nói “Ngươi lấy thứ gì thì mời giao ra đây!”
“Các hạ tận mắt thấy ta cầm đồ vật? Có nhân chứng vật chứng gì không?”
Nguyệt Dạ chớp mi, nàng bình thường đúng là người phân rõ phải trái, tuy nhiên lúc vô lại cũng muốn vô lại đến cùng!
Da mặt trừ bỏ dễ nhìn thì chẳng có tác dụng gì nhiều.
Thiên đại Đông nhi nghẹn lời, chỉ có thể giương mắt nhìn.
Nữ nhân kia lúc lấy tài liệu chỉ có mình nàng nhìn thấy, tìm chứng cứ chỗ nào được?
Đã từng gặp người vô lại nhưng chưa từng thấy ai vô lại như cô ta.
Nhìn sắc mặt Đông Nhi đỏ lên, không nói nên lời, Mạnh Kỳ Thiên âm thầm bật cười, hắn hiểu rõ vài phần tính cách Nguyệt Dạ.
Nữ nhân này thông minh xảo trá, một đời cường giả, không thể tưởng tượng nàng thành cao thủ quang minh lỗi lạc, tâm sáng, chánh trực thiện lương.
Ở trên đại lục này, hắn Mạnh Kỳ Thiên tự nhận thông minh, rất ít bội phục người khác, trừ Tu La vương Phong Liên Dực từ nhỏ thay thế hắn, liền chỉ có nữ nhân này khiến hắn thay đổi ánh nhìn.
“Đông nhi, đồ vật chắc ngươi để lẫn ở đâu đó, vị các hạ này sẽ không lấy đồ của ngươi.” Hắn cười nói với thiên đại Đông nhi.
“Cô ta thật sự cầm!” Thiên đại Đông nhi không cam lòng, rõ ràng nàng tận mắt nhìn thấy, tại sao ngay cả Mạnh Kỳ Thiên cũng tin tưởng nữ nhân kia?
“Được rồi, chuyện này không truy cứu nữa.” Mạnh Kỳ Thiên thản nhiên lắc đầu, sau đó nói với Nguyệt Dạ: “Sắc trời đã tối, sẽ không giữ các hạ lại, ngày khác bổn quân tự mình đi quý phủ tiếp các hạ.”
Nguyệt Dạ nhẹ nhàng hít một hơi, nheo mắt lại, Mạnh Kỳ Thiên hình như cũng biết nàng hiện tại ở Tỏa Nguyệt Lâu.
Nàng quả nhiên không thích ở chung với người quá thông minh.
Tuy nhiên, nếu hắn muốn không công đưa cho nàng tài liệu, nàng tự nhiên sẽ không từ chối, thanh thản nhận lấy.
“Đợi thánh quân quang lâm hàn xá.” Nguyệt Dạ cười nói, vạt áo màu đen nhẹ nhàng, bước ra khỏi Hồng Liên điện, không ai ngăn trở nàng.
“Cô ta cầm tài liệu trị liệu mắt của Bắc Nguyệt quận chúa, ta tận mắt thấy” Nhìn nàng rời đi, thiên đại Đông nhi c.ắ.n răng, không cam lòng nói.
“Yên tâm, tài liệu này ta cũng ghi tạc trong đầu, viết lại một phần cho ngươi cũng được” Mạnh Kỳ Thiên ôn hòa nói.
“Ta không phải làm mất! Mà rõ ràng cô ta lấy, cũng không phải ta nói dối, ta không rõ vì sao ngươi phải bao che cô ta?” Nàng tức giận căn bản không phải là đã đ.á.n.h mất tài liệu!
Mạnh Kỳ Thiên nhìn nàng một cái, đột nhiên vỗ vỗ bả vai nàng, giọng điệu ôn hòa, mười phần giống huynh trưởng ân cần với muội muội.
“Đông nhi, không phải ta bao che cô ấy, mà là làm việc mà trong lòng ngươi khát vọng nhất.”
Thiên đại Đông nhi ngẩn ra, nàng không rõ hắn có ý gì, muốn hắn giải thích rõ, nhưng hắn lại cười cười, không muốn nhiều lời liền rời đi, để nàng đi nghỉ ngơi sớm.
“Ngươi cùng Mặc Liên bao che cô ta, ta thật sự không rõ……” Thiên đại Đông nhi thì thào nói.
Mạnh Kỳ Thiên cười xoay người rời đi, nếu ngươi biết thân phận của cô ấy thì sẽ không nghi vấn nhiều như vậy.
Đông nhi, rất muốn nói cho ngươi biết, ngươi chờ người kia đã trở về, Hoàng Bắc Nguyệt thật sự đã trở về.
Nhưng nói ra thì ngươi nhất định sẽ rời khỏi Điện Quang Diệu.
Không trở lại Tỏa Nguyệt Lâu, Nguyệt Dạ lấy ý niệm xem tin tức trong tài liệu, một bên nhìn, khóe miệng ý cười càng sâu sắc.
Nàng cũng rất ít bội phục người nào, nhưng Mạnh Kỳ Thiên quả nhiên là người thông minh tuyệt thế, nếu đối địch với hắn thật sự có chút phiền phức.
Ăn miếng trả miếng quả thật không thể nghịch chuyển, nhưng theo lời Mạnh Kỳ Thiên thì thuật này không làm thương tổn mắt, chỉ lấy chú thuật ngăn cản ánh sáng trong mắt.
Chú thuật bình thường không thể nghịch chuyển, không có biện pháp giải trừ, nhưng trên đời này vỏ quýt dày có móng tay nhọn, ngôn ngữ cổ đại rất rườm rà, không giải thích hết được.
Nhưng Nguyệt Dạ dùng khoa học kỹ thuật, ngôn ngữ hiện đại giải thích, đại khái chính là: Bảo toàn vật chât, đồng giá trao đổi.
Mặc kệ lý do gì ở bất kỳ thời đại nào đều là không thể ngược lại được.
Trong sách cổ Điện Quang Diệu có ghi lại ‘Thuật Dời đi’, bởi vì phức tạp rườm rà, nguy hiểm tới tính mạng người thực hiên cho nên bị liệt vào cấm thuật.
Mạnh Kỳ Thiên tìm được thuật này cũng không dám tự tiện sử dụng, tuy nhiên với tài trí thông minh của hắn tự nhiên nghiên cứu ra một ít biện pháp đáng tin.
Chỉ cần ngươi có thể trả giá tương đương chú thuật ăn miếng trả miếng thì có thể dùng ‘Thuật Dời đi’ giải trừ!
Nói cách khác, chú thuật cũng không muốn bị thiệt.
Có đột phá này, tâm tình Nguyệt Dạ thoáng cái tốt đẹp, huýt sáo rõ to, vỗ vỗ cổ Băng Linh Huyễn Điểu nói: “Hoàn thành chuyện này, trong lòng ta an tâm hơn nhiều!”
“Chủ nhân vui là tốt rồi.” Băng Linh Huyễn Điểu trong lòng trả lời nàng, cánh đập xuống liền lướt nhanh qua bầu trời đêm, biến mất ở chân trời.
Bọn họ sau khi đi, không tới mười giây đồng hồ có một bóng dáng đen nhánh chậm rãi hiện ra khỏi bóng đêm.
Hai mắt quỷ dị đỏ như m.á.u, ở dưới ánh trăng hiện lên vẻ u hàn.
