Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 635 Dựng Lại Linh Thể
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:34
“Ừ.” Nguyệt Dạ gật đầu,“Có cách.”
Hồng Chúc sửng sốt một chút mới nhìn nàng, vừa rồi nàng nói hình như đã có cách.
Nguyệt Dạ mỉm cười, đáy mắt thanh lạnh tự tin,“Tiểu Hổ, ký khế ước cùng ta đi!”
Giọng nàng rất thấp, chỉ người bên cạnh cùng Tiểu Hổ và Hồng Chúc nghe được, Hồng Chúc vui vẻ: “Đúng! triệu hồi sư cùng triệu hồi thú vận mệnh tương liên, chỉ cần triệu hồi sư còn sống, triệu hồi thú sẽ không c.h.ế.t!”
Nàng thật ngu, vừa rồi chỉ biết khóc thương tâm, không nghĩ ra được biện pháp đơn giản như vậy?
Ánh mắt nhìn về phía Nguyệt Dạ bất giác ánh lên vẻ sùng bái, mặc kệ thế nào thì chủ nhân luôn tỉnh táo nhất!
Cái gì loạn nhưng lý trí tuyệt đối sẽ không loạn!
Nghe vậy, đôi mắt nặng nề của Tiểu Hổ chợt sáng lên, như ngọn đèn sắp tắt được một đôi tay thần bí che chở khiến nó lại sáng bừng lên.
Nguyệt Dạ mỉm cười, trên người đột nhiên có một đám lửa màu xanh bao vây lại. Lửa nhìn có vẻ ôn hòa, ngay cả độ ấm cũng không cao bám vào bên ngoài thân thể nàng, như một tầng hào quang.
Nhưng trong ngọn lửa ẩn chứa năng lượng khiến ngay cả Hồng Chúc cũng không dám tới gần!
Có chút kinh ngạc, lập tức lại mừng rỡ, Hồng Chúc biết loại lửa xanh này là lúc triệu hồi sư ký kết bổn mạng khế ước dùng để viết khế ước văn!
Càng là triệu hồi sư cường đại, năng lượng trong lửa xanh lại càng lớn!
Nhìn lửa trên người Nguyệt Dạ rõ ràng đã đạt tới tình trạng khiến thần thú cũng sợ hãi.
Lửa xanh theo đầu ngón tay chạy tới, Nguyệt Dạ cúi đầu, vẽ ra đồ án khế ước phức tạp trên mặt đất, giữa đồ lóe ra ngôi sao sáu cánh đặc biệt thần thánh!
Viết khế ước hoàn thành, lửa xanh đột nhiên nhảy về phía trước, trong nháy mắt hào quang bừng sáng khiến khu rừng như ở ban ngày!
Mọi người dưỡng thương cũng bị lửa này kinh động, vừa mới ăn đan d.ư.ợ.c, tất cả mọi người đã khôi phục ý thức, bởi vậy đều kinh ngạc nhìn qua.
“Đó là……” A Tát Lôi được A Lệ Nhã đỡ ngồi xuống trợn mắt há hốc mồm nhìn ánh sáng màu xanh, nước mắt kích động.
Cô gái trong hào quang khi bọn họ nhìn qua đầu đầy tóc đen biến thành màu đỏ rực ch.ói mắt!
Tóc đỏ như lửa, ánh sáng xanh huy hoàng!
“Đúng là ánh sáng bổn mạng khế ước!” Cát Khắc thì thào nói, ánh mắt từ từ nhu hòa nhìn cô gái kia “Già Dạ Vương…… Nàng rốt cuộc đã trở về!”
“Thật tốt quá!” A Tát Lôi vỗ mạnh tay một cái, không cẩn thận động vào vết thương, lập tức đau đến mức nhe răng trợn mắt, ngũ quan nhăn nhó.
“Vương vì cứu Tiểu Hổ nên ký khế ước với Tiểu Hổ.” A Lệ Nhã vội vàng nắm chắc cánh tay A Tát Lôi, sau khi dựng lại linh thể vương dường như càng cơ trí tỉnh táo hơn trước!
Nhìn động tác nàng viết khế ước như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, trong ánh sáng xanh lộ ra khí tức cường đại, cùng với sợi tóc màu đỏ quen thuộc, bọn họ mới dám tin: Vương đã thật sự trở về!
Ánh sáng lượn vòng lên, chiếu ra một quầng sáng hư ảo trong rừng cây.
Ánh sáng bao quanh Nguyệt Dạ cùng Tiểu Hổ.
Nàng mỉm cười, ánh sáng trong bàn tay tán đi như tro bụi, nàng đưa tay qua đè lại móng vuốt Tiểu Hổ.
Hai người ấn tay trên đồ án khế ước, nàng dùng đao nhẹ nhàng quét, vạch một vệt nhỏ trên ngón tay bọn họ.
Hai giọt m.á.u đồng thời nhỏ lên trên đồ án khế ước.
“Ta lấy m.á.u tươi thề, tuân theo khế ước, thuận theo mệnh của hỏa linh thần, cả đời cùng ngươi sinh sống, không c.h.ế.t không ngừng! Người thủ hộ lửa xin nghe ta tuyên cáo, chấp thuận khế ước thành lập!”
Giọng nói thiếu nữ nhẹ nhàng trong ánh sáng xanh rơi xuống.
Phía trên đồ án khế ước ngưng tụ hai giọt m.á.u, m.á.u tươi từ từ dung hợp vào khế ước, cuối cùng bộc phát ra ánh sáng xanh mãnh liệt!
Ánh sáng tính mạng mạnh như vậy đại biểu cho bổn mạng khế ước được thành lập.
Trên mặt Nguyệt Dạ chậm rãi tươi cười.
May là nàng vừa dựng lại linh thể nên khí tức yếu ớt, cho nên sau lúc bổn mạng khế ước hoàn thành, Tiểu Hổ không bị khí tức cường đại trên người nàng chấn áp.
Nếu lúc nàng cường thịnh, sợ rằng Tiểu Hổ phải chịu một phen đau đớn.
Theo bổn mạng khế ước thành lập, ý thức của nàng cũng tương thông với Tiểu Hổ, khí tức trên người nàng cũng bắt đầu cuồn cuộn không ngừng chảy vào trên người Tiểu Hổ, bắt đầu chữa trị vết thương cho hắn.
Có nguyên khí Vạn Thú Vô Cương, tốc độ chữa trị rất nhanh.
“Chủ nhân, cám ơn ngươi!”
Trong ý thức vang lên tiếng thiếu niên đặc thù, như là thiếu niên đang vỡ giọng.
Nguyệt Dạ nao nao, lập tức hiểu đây là giọng nói tiểu hổ.
Ngước con ngươi nhìn từng khuôn mặt trẻ tuổi quen thuộc, Nguyệt Dạ không nhịn được cảm khái nói: “Ta đã trở về.”
Mọi người trầm mặc một hồi cũng nhìn mặt nàng.
Nguyệt Dạ không để ý sờ sờ mặt mình, nói: “bề ngoài chỉ như phù du mà thôi, mặc kệ là dạng gì, đẹp hoặc xấu đều là ta.”
“Vương……” A Tát Lôi do dự một chút, sau đó nói, “ngài như thế này là tốt nhất! Chúng ta nhìn thoải mái!”
“A?” Nguyệt Dạ cười, có chút hài lòng “Vì sao? Chẳng lẽ ta trước kia nhìn không tốt”
“Bộ dáng này độc nhất vô nhị.” A Tát Lôi trịnh trọng nói,“Ngài chính là ngài, là Già Dạ Vương, không phải Bắc Nguyệt quận chúa, cũng không phải Hồng Liên.”
Nguyệt Dạ ngẩn ra, sau đó nắm tay chống cằm chậm rãi cười.
Kỳ thật mặc kệ biến thành bộ dáng gì cũng không sao, tuy nhiên, khuôn mặt trước quả thật có chút phiền toái, giống nhiều người cũng không phải chuyện tốt.
“Sau này, gọi ta là Nguyệt Dạ, hoặc là Hí Thiên, tên Hoàng Bắc Nguyệt là Bắc Nguyệt quận chúa.”
Mọi người cùng nhau gật đầu, trên mặt mỗi người đều thoái mái, nếu không phải ai cũng bị thương thì hận không thể đốt một đống lửa nhảy múa.
Thời gian kế tiếp cũng không ai lãng phí, rất ăn ý dưỡng thương và tuần tra.
Nguyệt Dạ nhân cơ hội điều trị thân thể.
Không ai biết nàng còn rất nhiều chuyện chưa làm xong, nghĩ Phong Liên Dực cùng Yểm mất tích, lòng của nàng không thể bình tĩnh.
Nhưng nàng không thể xúc động, linh thể sau khi dựng lại cũng không thể dung hợp rất tốt với hồn phách ngay lập tức. Giống như trái tim vừa giải phẫu, phải qua một quãng thời gian điều dưỡng, xác định không phản ứng mới tính là thành công.
Nàng từ một hồn phách có được thân thể, quá trình này gian nan chỉ chính mình biết, cho nên cơ hội này nàng nhất định sẽ quý trọng.
Hai lần sống lại, người qua ba đời không thể lần nào cũng may mắn, cho nên hết thảy đều phải cẩn thận!
Lúc trước vẫn mạnh mẽ chống đỡ, nếu không phải trong lúc chỉ mành treo chuông thấy Quân Ly muốn đả thương Hồng Chúc, nàng bắt buộc phải sớm tỉnh lại, nếu không còn muốn ngủ say một ngày.
Hồn phách cùng linh thể dung hợp, nói đơn giản cũng rất đơn giản, nói khó khăn, kỳ thật rất khó.
Đi ngược lại ý trời cho tới bây giờ cũng sẽ không dễ dàng hoàn hảo như vậy.
Không biết qua bao lâu, Nguyệt Dạ chậm rãi thở một hơi, lúc mở to mắt, trong rừng vốn tối tăm giờ phút này cũng lộ ra ánh sáng mặt trời.
Vuốt vuốt thái dương đau nhức, cảm thụ hồn phách rốt cuộc an tĩnh trong linh thể nàng mới hoàn toàn yên tâm.
Bàn tay dùng sức đứng lên, đi vài bước trên mặt đất, cảm giác chân thật thoải mái hơn lúc là hồn phách rất nhiều.
Một làn gió lạnh rất nhỏ thổi đến.
Nguyệt Dạ vừa đứng lên không lâu, Băng Linh Huyễn Điểu từ rừng cây bay qua, vững vàng đứng trước mặt Nguyệt Dạ.
Lúc trước để nó không đi theo tới Biệt Nguyệt Sơn Trang mà đi điều tra hành tung Phong Liên Dực cùng Yểm, nói vậy hắn đã có tin tức.
Biệt Nguyệt Sơn Trang đã bị Quân Ly mở ra, cho nên Băng Linh Huyễn Điểu tự nhiên có thể tự do ra vào.
Ngẩng đầu đ.á.n.h giá cô gái xa lạ, trong ánh mắt màu ngọc bích cũng không quá kinh ngạc, thông qua khí tức có thể xác nhận đúng là nàng.
Băng Linh Huyễn Điểu trước sau như một cao ngạo lạnh như băng không quá kinh ngạc hoặc cao hứng, chỉ là thản nhiên nói: “Có tin tức .”
Không hổ là linh thú hợp tác cùng nàng lâu nhất!
Nguyệt Dạ cũng không nói nhảm, lập tức đến gần Băng Linh Huyễn Điểu, nghe hắn thấp giọng nói vài câu, ngưng trọng gật đầu.
“Sát cảnh……” Thì thào nhớ kỹ từ này, trước Yểm chưa từng nói với nàng, tuy nhiên hẳn cũng là một loại ảo thuật cường đại niệm lực mà thành.
“Ngay cả Yểm đều bị vây khốn, chỗ kia rất hung hiểm, hơn nữa, không biết Quân Ly đặt sát cảnh ở đâu.” Băng Linh Huyễn Điểu lạnh lùng nói.
“Yểm là một đối thủ cường đại, mà Phong Liên Dực cũng không đơn giản, hai người này đều bị vây trong sát cảnh, Quân Ly rất cảnh giác hai người này, cho nên sẽ không để sát cảnh cách bản thân quá xa.” Nguyệt Dạ vuốt cằm suy luận.
Băng Linh Huyễn Điểu không phản bác lời của nàng, chỉ hỏi: “Nhưng hành tung Quân Ly rất khó nắm giữ, hắn tốc độ quá nhanh, không ai theo được hắn.”
“Muốn biết hành tung của hắn cũng không khó.” trên mặt Nguyệt Dạ chậm rãi lộ ra nụ cười giảo hoạt mà Băng Linh Huyễn Điểu rất quen thuộc.
Lúc này, Hồng Chúc vừa đi tìm ít thực vật đi tới, nhìn thấy Băng Linh Huyễn Điểu đã trở về liền bước đến, cười tủm tỉm nói: “Chủ nhân cứ thích giấu nghề.”
Băng Linh Huyễn Điểu cũng xạm mặt lại.
Nhìn vẻ mặt hai người này rất có ăn ý, Nguyệt Dạ ngẩn người, chợt bật cười lắc đầu, xem ra tính cách nàng có chút âm hiểm đã tạo thành ám ảnh.
Thu hồi nụ cười, Nguyệt Dạ đơn giản nói với Băng Linh Huyễn Điểu cùng Hồng Chúc mấy câu, đợi sau khi bọn họ cau mày gật đầu mới đi ăn chút gì đó.
Nàng ra ngoài hành vẫn không thích mang quá nhiều người, bởi vậy lần này cũng để đám người A Tát Lôi lại, chỉ mang Băng Linh Huyễn Điểu cùng Hồng Chúc vội vã rời đi.
