Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 629 Dựng Lại Linh Thể

Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:00

Biệt Nguyệt Sơn Trang được cường đại kết giới bao phủ, cả tòa sơn cốc cũng yên tĩnh không một tiếng động.

Để thủ vệ canh gác các nơi, để lại Hồng Chúc cùng Tiểu Đăng Lung canh giữ bên mình.

Lôi Nộ canh giữ ở cửa chính, chỉ cần có người xông tới, hắn sẽ biết trước tiến, hơn nữa ra tay ứng đối.

Lôi Nộ rất kinh ngạc với chỗ này, người c.h.ế.t mà vẫn có thể duy trì kết giới cường đại như thế, Hiên Viên Vấn Thiên thật đúng là thiên tài?

Nguyệt Dạ thì chuyên tâm nghĩ về chuyện chuẩn bị dựng lại linh thể.

Thầm nghĩ bốn vách tường đều là vật liệu đặc thù, sẽ không tiết lộ nguyên khí ra ngoài, bởi vậy lúc ấy Hồng Liên cùng Mặc Liên xông tới mới có thể giấu Hồng Chúc.

Hành vi dựng lại linh thể đi ngược lại ý trời, khẳng định nguyên khí sẽ kinh động thiên địa, như che giấu, rất có thể trước khi thành công đã dẫn Quân Ly tới.

Ngồi xếp bằng trong thạch thất, từ nạp giới lấy mọi đồ vật chuẩn bị tốt hết thảy: Chuông Tỏa Hồn, t.ử huyễn đế long nước miếng, cùng với Thất Phá Đan quan trọng nhất.

Còn một ít linh d.ư.ợ.c cũng đặt ở bên cạnh, chỉ có một viên Thất Phá Đan, nàng không có cơ hội thí nghiệm, bởi vậy hết sức cẩn thận.

Cùng Hồng Chúc liếc mắt một cái, nàng sắc mặt ngưng trọng gật đầu, sau đó hóa thân thành rồng bạc, xoay quanh người.

Nguyên khí rét lạnh lập tức tràn ngập thạch thất, như sương mù đầy trời đổ xuống.

Mà Tiểu Đăng Lung ở bên cạnh mở ra kết giới màu xanh lục, nguyên khí màu xanh biếc thẩm thấu vào nguyên khí băng của Hồng Chúc, quanh quẩn xung quanh thân thể Nguyệt Dạ.

“Đây là kết giới bổ sung nguyên khí, Thiếu chủ cứ yên tâm, ở bên trong không cần lo lắng nguyên khí sẽ hao hết.” Tiểu Đăng Lung cẩn thận nói.

Nguyệt Dạ khẽ gật đầu, sau đó hít sâu một hơi, hai tay chậm rãi kết ấn, Thất Phá Đan màu vàng chậm rãi bay lên, vững vàng dừng lại trước vị trí trái tim nàng.

Ngón tay kết ấn, động tác mây bay nước chảy lưu loát sinh động, không hề bối rối.

Bước đầu tiên khẩn yếu, nàng thường thường tỉnh táo.

Động tác kết ấn dựa theo trên phương t.h.u.ố.c Hiên Viên Cẩn để lại, đã yên lặng ở trong lòng luyện tập qua vô số lần.

Nàng nhắm mắt lại, thần thức trở lại trong phong ấn, ngẩng đầu nhìn Vạn Thú Vô Cương trong hư không.

“Bắt đầu rồi.” Nàng sâu kín nói.

Tựa hồ cảm nhận trong giọng nói kiên định cùng khát vọng sống của nàng, Vạn Thú Vô Cương đáp lại, vô số hắc khí nồng nặc chui ra khỏi phong ấn, trong nháy mắt bao vây Thất Phá Đan.

Nguyệt Dạ nhếch khóe môi, hợp tác nhiều năm như vậy, Vạn Thú Vô Cương cũng hiểu được tâm tư của nàng.

Trong lúc đó mỉm cười, hình thể loài người đột nhiên biến mất, biến thành tiểu hồ ly tuyết trắng, cuộn thành một vòng nằm trên mặt đất.

Nàng đột nhiên biến mất khiến Hồng Chúc hoảng sợ, đợi nhìn thấy nguyên khí Vạn Thú Vô Cương vẫn bao vây Thất Phá Đan mới đè xuống lo lắng trong lòng, yên lặng nhìn nhất cử nhất động của tiểu hồ ly.

Trong hắc khí nồng nặc quay cuồng, Thất Phá Đan màu vàng ch.ói mắt không thể che giấu được.

Hắc khí như là một đôi tay linh hoạt, chậm rãi bóc đồ đằng bề ngoài đan d.ư.ợ.c đi, lộ ra mặt ngoài nhẵn bóng không có cực nhỏ hỗn tạp.

Hắc khí quẩn quanh trước hai mắt màu lam lạnh của tiểu hồ ly, chỉ thấy nó lười biếng mở mắt, trong nháy mắt, ánh sáng màu vàng liền theo hắc khí chậm rãi chảy vào ánh mắt của nó.

Mà lúc này, Nguyệt Dạ đang ở trong phong ấn hắc ám cũng đột nhiên mở hai mắt ra.

Ánh sáng màu vàng ch.ói mắt dũng mãnh đi vào, nàng tiềm thức giơ tay ngăn trở trước mắt, lập tức, nàng liền nhìn thấy mọi thứ trong trong phong ấn nhỏ hẹp.

Tứ phía trên vách tường dán đầy lá bùa, lá bùa thượng có ký hiệu phức tạp, tất cả đều dùng m.á.u tươi viết thành.

Cho dù không ai nói cho nàng, nàng cũng biết m.á.u tươi này nhất định là của Hiên Viên Vấn Thiên .

Hắn lúc ấy rốt cuộc là dưới tình huống nào mà lấy m.á.u chính mình viết ra nhiều lá bùa như vậy, hắn lưu một cái đường lui cho mình hay…… chuẩn bị cho đứa con mà hắn chưa bao giờ nhìn thấy.

Khi đó hắn đã biết trước sau này con đường của Hoàng Bắc Nguyệt sẽ không bằng phẳng, bởi vì nguyên nhân là Hiên Viên Vấn Thiên cùng Huệ Văn trưởng công chúa, cho nên chung quanh hắn đều là kẻ địch.

Vì vậy hắn mới từng bước tính toán, vì nàng mà để lại một chỗ cư trú cuối cùng.

“Bắc Nguyệt, nếu có thể, Phụ thân rất hy vọng có thể cùng ngươi lớn lên. Nhìn ngươi từ một đứa bé chậm rãi trưởng thành một cô nương xinh đẹp, ngươi sẽ từ Tiểu nha đầu đáng yêu biến thành vừa đứa trẻ quật cường lại cứng đầu, sẽ có rất nhiều thiếu niên thích ngươi, nhất định sẽ làm Phụ thân đau đầu, nhưng sẽ cao hứng. Tuy nhiên duy nhất có thể bảo đảm là nhất định không ai dám bắt nạt ngươi, bởi vì Phụ thân là người mạnh mẽ nhất trên đời này, sẽ vĩnh viễn đứng ở phía sau bảo vệ ngươi.

Bắc Nguyệt, ngươi không nên đi theo con đường của Phụ thân, không nên trở thành cường giả, ngươi chỉ cần vui vẻ làm người bình thường lớn lên là được rồi, ngươi đòi hỏi hết thảy Phụ thân cũng chuẩn bị tốt cho ngươi. Ngươi sẽ vui sướng lớn lên, sẽ có thanh niên tốt lấy ngươi, sẽ yêu ngươi cả đời.

Ta đã đưa Vạn Thú Vô Cương đi rất xa, cả đời ngươi cũng sẽ không tiếp xúc đến, không cần cõng vận mệnh của Phụ thân, ngươi hẳn nên thoát khỏi cái nguyền rủa này.

Bắc Nguyệt, nếu ngươi có thể nghe mấy lời này, vậy chứng tỏ……ta nhất định không cùng ngươi lớn lên, ta……có phải rất vô dụng hay không?

Mặc dù đáp ứng tốt đẹp, nhưng hết thảy cũng không làm được, ta phá hủy ước định từ khi ngươi vừa sinh ra, phá hủy tuổi thơ cùng cả đời ngươi, ta……

Xin lỗi……”

Những câu nói này đột nhiên vang lên bên tai, bất ngờ không phòng ngự khiến Nguyệt Dạ ngây người một chút.

Chờ nghe xong thì ánh mắt của nàng dần ướt át.

Bộ xương nam nhân tóc đỏ cô độc c.h.ế.t ở huyền băng ngục đột nhiên hiện lên, nước mắt không nhịn được trào ra.

“Không cần xin lỗi, ngươi không làm được, ta giúp ngươi làm.”

“Vì cảm tạ ân cứu mạng, ngươi không mang hạnh phúc cho Bắc Nguyệt quận chúa được thì ta cho nàng.”

“Cả đời Hoàng Bắc Nguyệt ta nhất định làm cho nàng một đời không lo!”

Trong không gian phong ấn, từng lá bùa m.á.u tươi bắt đầu ầm ầm rung động, màu vàng cùng nguyên khí màu đen bay múa trong trong không gian nhỏ hẹp.

Đột nhiên gió nổi lên, lá bùa trên vách tường tất cả đều bị thổi loạn, vách tường thủy tinh lay động trong không khí.

Nguyệt Dạ mở hai mắt, sợ sệt sờ soạng một chút khóe mắt, ngón tay run lên.

Nước mắt……

Nàng là hồn phách, vậy mà có nước mắt?

Cảm giác khác thường đột nhiên hiện lên trong đầu, song không chờ nàng suy nghĩ nhiều, lá bùa bay múa trong không trung đột nhiên bốc cháy, từng lá từng lá vù vù lửa cháy, đột nhiên bị màu vàng bao vây.

Ánh sáng quá ch.ói mắt, thoáng cái khiến Nguyệt Dạ nhắm hai mắt lại, mà thân thể như bị cái gì xé ra, kịch liệt đau nhức!

“Áaaaa…”

Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương tràn ra cổ họng.

Nàng luôn luôn kiên cường, chịu đựng rất mạnh, có thể nói cho dù c.h.é.m đứt tứ chi nàng cũng sẽ không phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết như vậy.

Song, đau nhức bất thình lình lại không tầm thường, đau đớn như thần kinh bị c.h.ặ.t thành mảnh nhỏ!

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết, giằng co thật lâu, sâu trong linh hồn cũng rung động .

“Chủ nhân!” Nghe được tiếng kêu, Hồng Chúc đột nhiên hô to một tiếng, theo bản năng vọt tới trước mặt tiểu hồ ly.

Chỉ thấy tiểu hồ ly tuyết trắng đã hấp hối cuộn mình trên mặt đất, hai mắt màu lam lạnh lúc này lại hiện đầy tơ m.á.u, bên khóe mắt mơ hồ có huyết lệ chảy xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 627: Chương 629 Dựng Lại Linh Thể | MonkeyD