Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 620 Hí Thiên Các Hạ
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:58
Gia tộc Bố Cát Nhĩ luôn luôn nguyện ý kết giao với cường giả, làm bạn với bọn họ tốt hơn là làm kẻ địch.
“Không sao, việc nhỏ mà thôi.”
Lạc Lạc cười nói:“Lôi Lỵ Tơ đắc tội các hạ, vì bồi tội, lần này các hạ mua được thất khiếu lả lướt băng phách, gia tộc Bố Cát Nhĩ không lấy một xu, mong các hạ đừng từ chối.”
Người nọ khóe miệng khẽ nhếch, mơ hồ mang theo vài phần sủng nịch “Cho dù ta không thu, có người cũng sẽ không đồng ý, nàng luôn luôn không thích nợ người, khiến người ta rất đau đầu.”
Lạc Lạc ngẩn ra, còn muốn nói gì thêm nhưng cửa phòng khách quý lại bị đẩy ra lần nữa.
Lúc này xuất hiện ngoài cửa đúng là Vũ Văn Địch vẻ mặt nghiêm túc.
Đại khái không ngờ Lạc Lạc đột nhiên chạy tới, cho nên mở cửa nhìn thấy hắn, Vũ Văn Địch cũng sửng sốt một chút.
Coi như thân phận bại lộ…
“Ngươi……” Lạc Lạc ngây người một chút, lập tức nhìn người đeo mặt nạ cười ha hả, “Ta tưởng là ai ra tay lớn như vậy, hóa ra là Vua của nước Bắc Diệu! Ha ha! Thất lễ thất lễ!”
Phong Liên Dực gỡ mặt nạ, trên mặt lộ ra nụ cười phong hoa tuyệt đại, nhất thời khiến người ta thất thần.
“Chỉ tùy tiện xem một chút mà thôi.” Hắn thản nhiên nói, cũng không định ở đây lâu, bởi vậy khách khí gật đầu, liền rời khỏi.
Lạc Lạc tiễn hắn ra ngoài, phòng đấu giá nhiều người, sợ gây chú ý, bởi vậy cố ý dẫn hắn ra cửa sau.
“Thất khiếu lả lướt băng phách không có tác dụng nhiều, ngài tiêu nhiều như vậy, sẽ không muốn mang về chơi chứ?” Lạc Lạc đùa giỡn hỏi.
“Quả thật có chút tác dụng khác.” Thản nhiên nói, đột nhiên bước chân dừng lại, Phong Liên Dực ngước mắt nhìn phía trước.
Một nữ t.ử xinh xắn mặc y phục xanh chậm rãi từ góc tường đi tới, vừa vặn cắt đường bọn họ.
“Thiên đại các hạ?” Lạc Lạc cũng ngẩng đầu nhìn nàng, đúng là Thiên đại Đông nhi.
Thiên đại Đông nhi không nhìn Lạc Lạc, lạnh lùng nhìn Phong Liên Dực, nói: “Quả nhiên chỉ có ngươi mới có thể phóng nhiều tiền như vậy mua thất khiếu lả lướt băng phách.”
“Hôm nay không rảnh, qua vài ngày nói chuyện với thiên đại các hạ đi.” Phong Liên Dực nhíu mi, hắn không có nhiều thời gian nên không muốn lãng phí miệng lưỡi cùng thiên đại Đông nhi.
Ống tay áo vừa động, gió chợt dựng lên.
“Đừng đi!” Thiên đại Đông nhi biến sắc, một bước đi tới, nhưng chỉ ngắn ngủn trong chớp mắt, người vừa rồi còn đứng trước mặt lại biến mất không thấy tăm hơi.
“Phong Liên Dực! Dựng lại linh thể là cấm thuật, chưa ai thành công!” Hô to một tiếng vào hư không, thiên đại Đông nhi oán dậm chân.
Lạc Lạc không hiểu nhìn bọn họ, khi nghe lời của nàng thì trong lòng có chút di động, bật thốt lên hỏi: “Cái gì là dựng lại linh thể?”
Thiên đại Đông nhi c.ắ.n răng, hồi lâu mới liếc hắn một cái, sau đó chậm rãi nói: “Không có gì.”
“Ngươi……”
“Ngươi cùng quận chúa sẽ sớm thành thân, chúc mừng ngươi.” Thiên đại Đông nhi bình tĩnh nói, “Đừng nghĩ nhiều, đối đãi nàng cho tốt.”
Lạc Lạc kinh ngạc gật đầu, trong lòng lại cảm giác một loại khổ sở, nhìn thiên đại Đông nhi cũng chuẩn bị đi, Vì vậy nói: “Nàng luôn hỏi…… Đông Lăng khi nào thì trở về?”
Thiên đại Đông nhi dừng chân bước, thở dài một tiếng, nói: “Nói cho nàng Đông Lăng sẽ không trở về, bởi vì nàng không còn cần Đông Lăng bảo vệ, trên đời này cũng sẽ không có Đông Lăng!”
Nói xong, nàng cũng nhanh rời đi.
Gió xuân đầu mùa vẫn mang theo hàn khí nhè nhẹ.
Lạc Lạc xuất thần đứng trong chốc lát, cũng chuẩn bị rời đi, đột nhiên một lính đ.á.n.h thuê của gia tộc Bố Cát Nhĩ vội vã đi tới, vừa thấy hắn liền chạy tới.
“Lạc Lạc thiếu gia, đoàn lính đ.á.n.h thuê của chúng ta bị cướp trong Rừng rậm Phù Quang!”
“Cái gì?” Lạc Lạc kinh ngạc ngẩng đầu, hắn lớn như vậy nhưng lần đầu nghe nói đoàn lính đ.á.n.h thuê của gia tộc Bố Cát Nhĩ bị người cướp?
Gia tộc Bố Cát Nhĩ trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp thâm căn cố đế, thế lực khổng lồ, mỗi lần phái Đoàn lính đ.á.n.h thuê đi Rừng rậm Phù Quang đều có cường giả dẫn dắt, hơn nữa thực lực từng lính đ.á.n.h thuê ít nhất đã ngoài cấp 6, ai không có mắt dám xuống tay với bọn họ chứ?
“Người nọ rất lợi hại! đội trưởng Trác Hạc không phải đối thủ của hắn!”
“Ngươi nói chỉ một người?” Lạc Lạc càng ngạc nhiên hơn, xoay người đi nhanh ra ngoài, trên mặt một mảnh sương lạnh.
Thật to gan!
“Đúng, là một nam nhân rất cao lớn, chúng ta mới ra khỏi Rừng rậm Phù Quang, gặp hắn ở trong Rừng rậm Mê Vụ!”
“Ta đi xem là cao thủ cái dạng gì!” Trong giọng nói thiếu niên mang theo tức giận.
Rừng rậm Mê Vụ.
“Ha ha ha! Chỉ bằng mấy người các ngươi cũng xứng làm đối thủ của Bổn vương?” Một tiếng cười như chuông đồng trong rừng cây vang lên, trong nháy mắt khiến vô số loài chim kinh hoảng bay lên.
Trong rừng rậm, Đoàn lính đ.á.n.h thuê hơn hai mươi người ngổn ngang té trên mặt đất rên rỉ, chung quanh dấu vết bị sét đ.á.n.h, cây cối cũng c.h.ặ.t đứt, trên mặt đất không một ngọn cỏ, ngay cả sương mù chung quanh hàng năm tràn ngập cũng tản mát rất nhiều.
Từng mùi da thịt bị đốt tràn ngập trong không khí.
“Ngươi, rốt cuộc ngươi là ai!? Dám cướp Đoàn lính đ.á.n.h thuê của gia tộc Bố Cát Nhĩ, ngươi chán sống phải không?” Một người nằm trên đất, y phục bị thiêu hủy một nửa chật vật nói.
“Cái gì là gia tộc Bố Cát Nhĩ? Bổn vương chưa từng nghe nói! Biết điều giao ‘T.ử huyễn đế long nước miếng’ ra đây! Hôm nay Bổn vương không muốn đại khai sát giới!” Một người cao lớn uy vũ từ trên cây nhảy xuống, nhất thời chấn động núi sông.
Uy áp cường đại tản ra, uy h.i.ế.p lính đ.á.n.h thuê ngã xuống đất.
Thực lực cường đại như thế, rốt cuộc là ai?
Người trung niên kia lơ đãng che nạp giới trong tay, nói: “Cái gì ‘T.ử huyễn đế long nước miếng’? Các hạ có lầm không?!”
“Muốn gạt Bổn vương không dễ đâu! Bổn vương đã ngửi thấy mùi của ‘T.ử huyễn đế long nước miếng’ từ xa, đoạn đường đuổi theo tới đây, ngươi không giao ra, Bổn vương trước hết g.i.ế.c ngươi trước!”
Thân hình cao lớn đi hướng người trung niên kia, trong tay đột nhiên bùng lên một luồng ánh chớp, mơ hồ chiếu vẻ mặt hoảng sợ của trung niên kia.
“Ngươi, ngươi……” Mắt thấy ánh chớp càng ngày càng gần, k.h.ủ.n.g b.ố kiêu ngạo ép tới không khí cũng co rút nhanh, khiến người ta ngừng thở.
Người trung niên che chở nạp giới, tộc trưởng đúng là phái bọn họ ra ngoài tìm ‘tử huyễn đế long nước miếng’, nghe nói luyện chế đan d.ư.ợ.c để Bắc Nguyệt quận chúa hồi phục thị lực. T.ử huyễn đế long nước miếng đúng là một vị t.h.u.ố.c trọng yếu, nếu đ.á.n.h mất, tộc trưởng trách tội là chuyện nhỏ, để Hoàng thượng biết, vậy có thể…
“Khà khà! c.h.ế.t cũng không chịu giao ra, như vậy chỉ có thể g.i.ế.c ngươi, Bổn vương chính mình đoạt!” Ánh chớp bùng lên phóng ra, mắt thấy sẽ lan đến gần người trung niên kia.
Đột nhiên một bóng người giống như báo săn nhanh nhẹn hiện lên, một thanh kiếm màu xanh sáng lên đ.á.n.h vào ánh chớp, sau đó đột nhiên lui về phía sau, thuận tiện mang theo người trung niên trọng thương.
“Lạc Lạc thiếu gia!”
Mấy lính đ.á.n.h thuê trọng thương trên mặt đất vừa nhìn thấy kiếm màu xanh hiện lên liền cao hứng hô to, từng người như khôi phục sức sống bình thường.
