Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 614 Lôi Vương Giá Lâm

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:57

Nhìn Lôi Nộ gõ tay trên nạp giới, ánh sáng nhạt hiện lên, hắn cẩn thận nâng một hạt châu bích lục ra, nhìn Nguyệt Dạ cười khì khì.

Nguyệt Dạ cau mày, hạt châu kia phát ra ánh sáng màu xanh biếc, tựa hồ có sức mạnh nào đó, làm linh hồn nàng đột nhiên cảm giác rất an bình.

Tâm tư động đậy, đồ vật trong Tư U Cảnh nhất định liên quan tới linh hồn.

Lập tức nàng bất động thanh sắc hỏi: “Đây là vật gì?”

Trong khẩu khí có chút không quá tò mò.

Lôi Nộ vừa nghe liền thần bí cười nói: “Nha đầu, ngươi không nhìn được bảo vật, cái này gọi là ‘Định hồn châu’, một trong ba bảo vật trong bảo khố của bổn vương!”

Nếu không phải vì vương t.ử điện hạ, hắn cũng không nỡ lấy ra.

Nghe được ba chữ ‘Định hồn châu’, trong lòng bàn tay Nguyệt Dạ chảy ra mồ hôi, một tia cảm xúc hưng phấn từ đáy lòng dâng lên.

Tuy nhiên nàng giả bộ không có hứng thú hỏi: “Thứ này có tác dụng gì? Ta thấy rất bình thường!”

“Khà khà, nha đầu, nếu ngươi c.h.ế.t, hồn phách bị đ.á.n.h tản mát, nhưng có định hồn châu thì có có thể lại ngưng tụ hồn phách về.” Lôi Nộ hiến vật quý tự giải đáp.

“Người đã c.h.ế.t thì giữ hồn phách có tác dụng gì?”

Lôi Nộ sửng sốt, lập tức nhìn bốn phía, hạ giọng chỉ một mình nàng nghe được nói: “Chỉ cần có hồn phách, linh thể không xấu thì vẫn có thể sống lại.”

“Hoàn hồn?” Nguyệt Dạ lạnh lùng hỏi.

“Không sai!” Lôi Nộ vui vẻ nói, “Thế nào, thấy được bảo bối chứ!”

“Miễn cưỡng có thể đi, cũng không biết ta cần dùng không.” Nguyệt Dạ chộp định hồn châu từ lòng bàn tay hắn về.

Vừa vào tay, cảm giác ấm áp lập tức theo linh hồn chạy, cảm giác mệt mỏi sau đại chiến Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương lập tức bị đẩy lùi, toàn thân thư giãn.

Đồ vật mà Lôi Vương lấy ra tự nhiên đều là bảo bối!

Thứ này tạm thời không cần, nhưng tương lai nếu có biến cố thì đây là bùa hộ mệnh.

“Ngươi cẩn thận một chút na!” Nhìn nàng tiện tay bắt lấy định hồn châu, Lôi Nộ cũng không khỏi đau lòng, sợ nàng không cẩn thận đ.á.n.h nát ,,“Định hồn châu chỉ có thể dùng một lần, sau đó vô dụng .”

Nguyệt Dạ tùy ý gật đầu, bỏ định hồn châu vào nạp giới, sau đó ngẩng đầu, cười nhìn hắn: “Định hồn châu ta nhận trước, với thực lực của ngươi sẽ không sợ ta chạy chứ?”

“Đương nhiên sẽ không!” Lôi Nộ cười ha ha, hắn tự tin tiểu nha đầu trong tầm tay này.

Thấy hắn tin tưởng chính mình, Nguyệt Dạ cũng không khỏi nghi hoặc, tại sao Lôi Vương không nhìn ra nàng chỉ là một hồn phách chứ?

Lúc đầu Ô Lạp cùng Tây Pháp vừa thấy nàng đã biết là hồn phách, suýt để bọn họ phong ấn.

Lôi Vương bản lĩnh còn hơn Ô Lạp và Tây Pháp, tại sao không hề có phản ứng, tựa hồ vẫn cảm giác nàng là một loài người bình thường?

Chẳng lẽ bởi vì……cây Bất t.ử?

Xem xét Cây Bất t.ử trong nạp giới một chút, một đoạn rễ cây không có gì đặc biệt.

Quên đi, không bị Lôi Vương phát hiện tự nhiên là chuyện tốt, tuy nhiên nàng bản tính cẩn thận, muốn phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện.

“Lôi Nộ các hạ, ở trên đại lục, lính đ.á.n.h thuê vì cam đoan an toàn cùng ích lợi, bọn họ trực tiếp đi làm nhiệm vụ sẽ cùng chủ thuê lập khế ước.” Nguyệt Dạ hai tay khoanh trước n.g.ự.c, thản nhiên mở miệng.

“Còn có khế ước?” Lôi Nộ không khỏi thở dài, thật sự là đủ phiền toái.

“Kỳ thật cũng rất đơn giản.” Nguyệt Dạ mỉm cười, “Chỉ cần Lôi Nộ các hạ thề, sau khi ta giúp ngươi tìm được những người kia, ngươi không được công kích ta, thương tổn ta, hơn nữa lập tức thả ta đi.”

“Cái này dễ!” Lôi Nộ không do dự giơ tay lên, vẽ ra một khế ước trận, dựa theo yêu cầu thề của nàng.

Thấy hắn sảng khoái như vậy, Nguyệt Dạ cũng đưa tay đặt trên khế ước, giảo hoạt cười, nói: “Nếu Lôi Nộ các hạ làm ngược lại khế ước, sẽ trở thành người hầu của ta, làm theo mọi mệnh lệnh của ta!”

Lôi Nộ ngẩn ra, lập tức cười ha ha: “Nha đầu giảo hoạt! Bổn Vương là người nói không giữ lời sao? ngươi quá cẩn thận rồi!”.

“Không thể khác được, đi ra giang hồ luôn phải cẩn thận, Lôi Nộ các hạ đồng ý không?”

“Đồng ý đồng ý! Bổn vương tuyệt đối sẽ không lật lọng!” Lôi Nộ tay đặt tại khế ước trận, ánh sáng chợt lóe, khế ước hoàn thành.

Khế ước hoàn thành, Nguyệt Dạ an tâm.

Chờ sau lúc hội hợp với đám người A Tát Lôi, khó mà nói ngươi có lật lọng hay không. Nguyệt Dạ trong lòng yên lặng nói.

Nhìn nàng nói xạo với Lôi Vương của Tư U Cảnh, Hồng Chúc cùng Băng Linh Huyễn Điểu cũng tỏ vẻ trầm mặc, nhưng trong lòng âm thầm bật cười.

Thật sự là quá âm hiểm !

Sau khi an bài hết mọi việc, Nguyệt Dạ cùng Lôi Nộ lên đường trước, để Hồng Chúc ở lại tiếp tục giúp Băng Linh Huyễn Điểu chữa thương.

Có khế ước của Lôi Vương nên không cần sợ hãi.

“Ngươi để hai đồng bạn lại không sao chứ?” Trên đường, Lôi Nộ được đồng hành với một tiểu mỹ nhân nên cao hứng không ngừng.

“Bọn họ quen thế rồi.” Nguyệt Dạ ngắn gọn nói, cũng không muốn cùng hắn quá nhiều bắt chuyện,“Cố gắng thu liễm nguyên khí trên người, nếu không đ.á.n.h động bọn họ chạy mất.”

Lôi Nộ thu liễm khí tức cường đại lại, nhưng chung quanh rất nhiều Phù Quang tụ tập lại quá phiền, không chịu được.

“Sao bọn chúng không bu vào ngươi?” Nhìn Nguyệt Dạ không có một con Phù Quang nào tới gần, Lôi Nộ không khỏi chấn động.

Hắn nhiều năm trước từng tới Rừng rậm Phù Quang, Phù Quang cực kỳ mẫn cảm với nguyên khí, chỉ cần có nguyên khí d.a.o động, bọn chúng sẽ tới gần, bởi vì số lượng nhiều nên một số cao thủ cũng không dám khinh thường.

Nguyệt Dạ chờ hắn bị quấy nhiễu đến phát bực mới tiện tay ném một túi vải dầu cho hắn.

Lôi Nộ tiếp nhận mở ra, một mùi tanh hôi thoáng đập vào mặt, khiến hắn hoa mắt ch.óng mặt, vội vàng nín thở nói: “Đây là thứ đó?”

“Không muốn bị quấy nhiễu thì thoa lên người, thấy thối thì cũng có thể ném xuống.” Nguyệt Dạ lạnh lùng nói, nửa mắt cũng không nhìn hắn.

Lôi Nộ ngẩn ra, chợt phát hiện lúc mở bao vải này ra, Phù Quang hình như cũng đều rời xa, giống như rất ghét mùi vị kia.

“Hắc! Nha đầu ngươi có thứ tốt thế này mà không lấy ra sớm!” Lôi Nộ vội vàng thoa chất lỏng màu vàng đất lên người, giơ ống tay áo ngửi ngửi, lập tức trong đầu nghiêng ngả.

Nguyệt Dạ chưa trả lời hắn, chỉ liếc mắt thấy hắn thoa chất lỏng trên người thì khóe miệng lặng lẽ lộ ra một nụ cười mỉa mai.

Thoa xong chất lỏng, Lôi Nộ bước ba bước qua, ngửi bên người nàng nghi hoặc nói: “Nha đầu, vì sao trên người ngươi không có mùi thối này?”.

“Mùi này rất nhanh sẽ tản đi, chỉ Phù Quang mới có thể ngửi thấy.” Nguyệt Dạ vừa nói vừa cách xa hắn một chút, loại mùi tanh hôi này ngay cả nàng cũng không chịu được.

“Hóa ra là như vậy!” Lôi Nộ cao hứng nói,“bổn vương nhiều năm không ra, không ngờ ngay có phương pháp phá giải trong Rừng rậm Phù Quang, thế gian biến hóa thật nhanh.”

“Tư U Cảnh của các ngươi là chỗ tách biệt.” Nguyệt Dạ hơi châm chọc nói.

Lôi Nộ làm bộ không hiểu giọng điệu mỉa mai, ha ha cười, nói: “Nhiều năm trước, người của Tư U Cảnh thường lui tới đại lục, sau lại……”

Hắn giọng điệu từ từ nghiêm nghị, Nguyệt Dạ nghiêng đầu nhìn hắn.

“Vạn Thú Vô Cương xuất hiện, người nghịch thế cũng sinh ra, nàng càng muốn khiêu chiến hơn một ngàn năm truyền thống của Tư U Cảnh, nàng cũng muốn khiêu chiến vô số hồn phách bảo vệ khế ước trận, quấy đến thiên hạ đại loạn, Dạ Vương bệ hạ cũng lao lực quá độ.” Lôi Nộ vừa nói vừa thở dài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 612: Chương 614 Lôi Vương Giá Lâm | MonkeyD