Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 602 Vương Tử Khoai Tây

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:19

Trên người nàng khí thế quá mạnh mẽ, tác động tới Tây Pháp hồi lâu không thốt ra câu gì được.

Thật sự là lạ, chỉ là một cái hồn phách sao lại có khí tức cường đại k.h.ủ.n.g b.ố chứ?

“Ngươi muốn dựng lại linh thể?” nhưng Ô Lạp lại đột nhiên nói.

“Xem ra ngươi biết gì đó.” Nguyệt Dạ chuyển hướng hắn, cười nhẹ nhìn người lùn vừa bị rã đông nhưng vẫn lạnh run.

“Ta……” Ô Lạp vốn không muốn nói cái gì nữa, nhưng vừa nhìn thấy băng vũ rực rỡ của Băng Linh Huyễn Điểu từ trên cây hạ xuống liền lập tức nói: “Dựng lại linh thể cũng không phải là việc nhỏ, không chỉ đối kháng với Tư U Cảnh, cũng là hành vi nghịch thiên, sẽ bị trời phạt!”

“Ta không muốn nghe lời này.” Nguyệt Dạ lạnh lùng “Ta chỉ muốn biết, dựng lại linh thể có thành được hay không?”

“Cũng được!” Ô Lạp nghiêm túc gật đầu,“Tuy nhiên…”

Quả nhiên Hiên Viên Cẩn không sai, trong lòng nàng thoáng yên tâm một chút.

“Tuy nhiên cái gì?”

Giờ phút này Ô Lạp đã nói ra bí mật lớn nhất, Tây Pháp biết không ngăn cản hắn được, bởi vậy dứt khoát không lên tiếng, nhưng giờ phút này cũng không nhịn được ngẩng đầu liếc nhìn Nguyệt Dạ.

“Dựng lại linh thể, chưa từng ai thành công.”

“Trăm năm trước, có người suýt thành công, tuy nhiên nàng thiếu một vị t.h.u.ố.c dẫn!” Ô Lạp tranh công nói.

Nguyệt Dạ tâm tư vừa động, người trăm năm trước dựng lại linh thể không phải là Hiên Viên Cẩn sao?

Nàng suýt thành công, nói cách khác, Thất Phá Đan là hữu hiệu, nhưng thiếu t.h.u.ố.c dẫn!

Nàng sắc mặt bình tĩnh hỏi thăm:“Thiếu t.h.u.ố.c gì dẫn?”

“Một giọt m.á.u của Dạ Vương bệ hạ!” Ô Lạp dương dương tự đắc nói, “Không ai có thể tới gần bệ hạ!”

Nguyệt Dạ hỏi: “Hắn là người c.h.ế.t hay người sống?”

“Đương nhiên là người sống!”

“Vậy thì tốt rồi.” nếu là người c.h.ế.t chỉ sợ không chắt được giọt m.á.u nào.

Nguyệt Dạ thả tâm mà cười.

Nhìn trên mặt cô gái kia đột nhiên xuất hiện nụ cười nham hiểm, Ô Lạp cùng Tây Pháp cùng rùng mình.

Để Băng Linh Huyễn Điểu cùng Tiểu Hổ nhìn bọn họ, Nguyệt Dạ mang mọi người tới một bên khác thương lượng.

“Chủ nhân, chúng ta có nên đi một chuyến Tư U Cảnh hay không?” Hồng Chúc cười hỏi, mặc dù lo lắng chỗ kia thần bí, nhưng đi theo chủ nhân vĩnh viễn không sợ chỗ nào hết.

Nguyệt Dạ gật đầu, nói: “Chúng ta hoàn toàn không biết gì về Tư U Cảnh cả, cho nên bàn bạc một chút, hai tên này nhất định sẽ không dẫn đường, nhưng muốn biết chuyện về Tư U Cảnh qua cái miệng của bọn họ thì giao cho A Tát Lôi làm.”

“Vương cứ yên tâm đi! ta thích nhất dùng nghiêm hình bức cung!” A Tát Lôi xoa tay nói.

Nguyệt Dạ cười, nói: “Chúng ta tiếp tục đi tìm Cây Bất t.ử, hẳn là cách nơi này không xa .”

Cát Khắc gật đầu, chuẩn bị dặn dò mọi người nhanh lên đường, đột nhiên A Lệ Nhã hô một câu: “Chi Chi đâu rồi sao không thấy?”

Lúc này mọi người mới kịp phản ứng, dường như cả thời gian dài cũng không nhìn thấy Chi Chi xuất hiện! mọi khi trong tình huống như hiện tại, nhất định nó sẽ vui vẻ ở bên cạnh.

Nguyệt Dạ phát hiện không thấy bé khoai tây, nghĩ thầm trong Rừng rậm Phù Quang khắp nơi hung hiểm, nó nhỏ như vậy nhỡ gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ?

“Nó luôn ở trên đầu Tiểu Hổ, chỉ sợ trên đường té xuống !” Hồng Chúc lo lắng nói.

“Quay lại tìm!” Nguyệt Dạ lập tức nói, nén lại háo hức tìm Cây Bất t.ử mà đi tìm Chi Chi trước!

Đoàn người mang hai phạm nhân quay ngược lại.

Đốt cây đuốc chiếu sáng đường, hai ba con Phù Quang bay múa ở chung quanh, giờ phút này chứng kiến những quái vật hút m.á.u khiến người ta hoảng hốt.

“Đó là cái gì?” A Tát Lôi đi đằng trước đột nhiên dừng lại, giơ cao cây đuốc, ánh lửa chiếu lên trên một thân cây, rất nhiều Tác Mạng Đằng quấn quanh một viên tròn tròn.

“Đúng là Chi Chi!” Hồng Chúc tinh mắt, liếc một cái liền nhìn ra, ngón tay b.ắ.n ra, cây đuốc liền bay lên chiếu ra thân thể tròn trịa của Chi Chi.

Nó bị vô số Tác Mạng Đằng quấn lấy. Tác Mạng Đằng cũng cuốn lấy lục hành trên đầu nó, bởi vậy nó không thể thi triển ảo thuật, chỉ có thể bị trói lại giữa không trung.

Tuy nhiên lạ lùng là những Tác Mạng Đằng lại không quấn c.h.ặ.t lấy mạng nó, chỉ quấn c.h.ặ.t không nhúc nhích.

Mà Chi Chi bị trói c.h.ặ.t khóc sưng mắt lên, nhưng không ai tới cứu nó, vì vậy nó liền…ngủ thiếp đi.

Khò khò…

Bụng nằm sấp, miệng mở ra rồi lại hợp lại, mỗi lần mở miệng ra, nước miếng liền chảy xuống, sau đó miệng thu về, nước miếng lại co lại…

“Ngủ ngon lành!” A Tát Lôi không nhịn được nói.

Nhìn thấy Chi Chi không việc gì, tâm tình mọi người cũng buông lỏng, không nhịn được cười rộ lên, sợ bóng sợ gió một hồi, đúng là sợ bóng sợ gió một hồi!

Nguyệt Dạ cũng thở phào một hơi, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, cười nói: “Đưa nó xuống! Hảo hảo tẩn nó một trận cho hả giận!”

Suýt hù c.h.ế.t tất cả mọi người!

“Vâng!” A Tát Lôi tuân lệnh, nhảy nhanh lên nhánh cây, đang muốn ra tay, đột nhiên bốn cái sừng chen chân tiến lên, đúng là hai người lùn Ô Lạp cùng Tây Pháp.

“Vương t.ử điện hạ?” Tây Pháp giật mình hô.

“Vương t.ử điện hạ!” Ô Lạp lớn tiếng lặp lại.

Khò khò…

Đáp lại bọn họ, chỉ có tiếng thở ngọt ngào.

Những người còn lại vẻ mặt quái dị nhìn về phía bọn họ, sau đó theo ánh mắt của bọn họ nhìn về phía Chi Chi lơ lửng giữa không trung, nước miếng chảy tới bụng.

Hả? Bọn họ không nghe lầm chứ?

Nguyệt Dạ tỉnh táo ôm hai tay, sắc mặt như sương lạnh, lạnh lùng nói: “Các ngươi gọi nó là gì?”

“Vương t.ử điện hạ!” Ô Lạp quay đầu, hai tay hướng về phía trước, duỗi hướng chỉ về phía Chi Chi, mà mặt lại nhìn Nguyệt Dạ, “Đây là vương t.ử điện hạ tôn quý của chúng ta!”.

“Nó là thú Chức Mộng .” Nguyệt Dạ không cảm xúc nói.

“Đương nhiên, đây là trạng thái điện hạ mới sinh!” Ô Lạp hưng phấn nói.

Nguyệt Dạ bật cười: “Dạ Vương các ngươi sinh ra một viên bé khoai tây?”

Sắc mặt Ô Lạp cùng Tây Pháp đều đồng loạt trầm xuống: “Không được sỉ nhục vương t.ử điện hạ của chúng ta!”

“Chủ nhân.” Hồng Chúc lén lút lôi kéo ống tay áo Nguyệt Dạ, “Nếu bọn họ nói thật thì đối với chúng ta lại là một chuyện cực kỳ tốt”.

“Ta biết.” trong mắt Nguyệt Dạ sớm đã hiện lên vẻ khôn khéo.

Xem ra ở bên người nàng, bé khoai tây này thành sự thì ít bại sự có thừa lại là một bảo bối hiếm lạ!

Bất thình lình thay đổi mặc dù khiến Nguyệt Dạ rất khiếp sợ, tuy nhiên nàng biểu hiện ra vẻ mặt không quá kinh ngạc, thản nhiên như nước, vẫn để A Tát Lôi cởi Chi Chi khỏi đám Tác Mạng Đằng.

Tác Mạng Đằng hình như cũng ngủ say khi thấy Chi Chi ngủ, nhưng khi A Tát Lôi tới gần, vô số cành đột nhiên tỉnh lại, trên ngọn dây lộ ra từng khuôn mặt nho nhỏ quỷ dị.

Tràn ngập địch ý nhìn A Tát Lôi dám tới gần, đám dây leo gần hắn đã nhanh ch.óng quấn qua, bắt đầu công kích!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 600: Chương 602 Vương Tử Khoai Tây | MonkeyD