Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 590 Linh Thú Nhận Chủ

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:17

Quân Ly nhắm mắt lại, chìm vào trong ảo cảnh, từng hình ảnh hiện ra, cùng người kia kề vai chiến đấu, cười nhìn bầu trời, cùng lên trời xuống đất, đại sát bốn phía.

“Ha ha ha ha…” Đến nay còn nhớ rõ tiếng cười Vấn Thiên tự tin bừa bãi, phóng túng không kềm chế được,“Quân Ly, ngươi xem, cả đại lục rộng lớn như thế, một ngày nào đó, ta muốn bốn biển thành một, để thiên hạ không còn chiến loạn, ta sẽ dẫn vợ con ta, cùng ngươi đứng ở đây quan sát thiên hạ!”.

Hắn mặc hắc bào đứng trong gió, trong tươi cười mơ hồ có thể thấy toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn.

Bọn họ có thể làm được, nhất định có thể!

Nếu Vấn Thiên không bị c.h.ế.t sớm như vậy thì……

Loạn cảnh trong mơ đều là tháng ngày cuộc sống tiêu sái trước kia.

Ảo cảnh từ từ thê lương, từ từ héo tàn, lá rụng bay tán loạn, tại một mùa thu rất thê lương.

Khóe mắt đã có chút ướt át, vì không cho hắn nhìn thấy chuyện thương tâm nên ảo cảnh thê lương rất nhanh qua đi. Cuối cùng dừng hình ảnh ở Rừng rậm Phù Quang, nơi nở đầy hoa đào, sương mù tràn ngập…

“Sư phụ!” cô gái tóc đỏ từ xa xa chạy vội đến, chia hoa rẽ liễu, mặt như hoa đào.

Hắn lãnh đạm đứng ngay dưới hoa đào, mà nàng bay nhanh về hướng hắn.

“Sư phụ, đừng đ.á.n.h vào mặt ta!”

“Ngươi cười rất sáng lạn.”

“Cười đến sáng lạn cũng sai sao?”

“Có.”

Trên đời này mọi người vĩnh viễn không thể cự tuyệt hai loại: Tính mạng và ánh mặt trời.

Nàng cười rất sáng lạn, như ánh mặt trời, hắn muốn cự tuyệt, đáng tiếc lực bất tòng tâm, ánh sáng như vào chỗ không người, tim của hắn đau nhói.

Biết rõ không chiếm được a……

Nhưng cự tuyệt thế nào đây?

Cho nên, ngươi sai rồi, Bắc Nguyệt.

Bên khóe mắt ướt át ngưng kết nước mắt, rốt cuộc lã chã rơi.

Hóa ra cuộc đời dài dòng, buồn chán chỉ như vậy.

Nguyệt Dạ chạy như điên trong thông đạo tối tăm, chung quanh an tĩnh có thể nghe được bước chân cùng tiếng tim đập.

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c có cảm giác chua xót, nàng tận lực muốn tránh đi, không muốn nghĩ nhiều.

Sau khi Chi Chi làm ảo cảnh cho Quân Ly liền trầm mặc cùng an phận chưa từng thấy, vẫn không nhúc nhích ôm cánh tay Nguyệt Dạ, thường thường hút cái mũi một chút.

Cuối thông đạo từ từ có ánh lửa ch.ói mắt nóng rực đ.á.n.h tới.

Nguyệt Dạ nhanh bước chân hơn, chạy ra thông đạo, xuất hiện tại trong phòng bốn vách tường cháy đỏ bừng.

Trước mắt vẫn là biển lửa trôi nổi, ở giữa có một khối hình lập phương chập chờn, trong l.ồ.ng giam lửa có con Rồng Trắng bị nhốt.

Nguyệt Dạ thở hổn hển vài hơi, ngẩng đầu lên mới phát hiện bên kia ao lửa, Băng Linh Huyễn Điểu đang đứng, hai mắt màu ngọc bích nhìn thẳng vào nàng.

“Thối điểu ngươi cũng tới.” Nguyệt Dạ có chút giật mình, tuy nhiên Băng Linh Huyễn Điểu nguyên khí băng vừa lúc khắc chế nguyên khí hỏa cường đại ở đây, hắn có thể đi vào cũng không trách.

Băng Linh Huyễn Điểu nhìn nàng không bị thương, nhưng nàng vừa rồi rõ ràng từ phía trước tiến tới, nơi đó là chỗ Linh tôn nghỉ ngơi ……

“Ma thú ngủ thiếp đi rồi, phải cứu nó nhanh một chút!” Nguyệt Dạ không dự định nói nhảm cùng hắn, đi nhanh tới bên bờ ao lửa.

Xuyên thấu qua l.ồ.ng giam lửa cháy có thể nhìn thấy con rồng trắng càng thêm suy yếu, cả thân thể cao lớn cũng gầy một vòng, giờ phút này chỉ còn đôi mắt vẫn hơi mở ra.

“Chính là nàng.” Băng Linh Huyễn Điểu lạnh lùng nói với nó một câu, Rồng trắng vốn mệt mỏi, nghe hắn vừa nói lập tức mở to hai mắt, thân thể cũng giãy dụa muốn đứng lên, đáng tiếc lửa cháy xung quanh quá mạnh khiến nó chỉ có thể lùi về.

“Đừng nhúc nhích!” Nguyệt Dạ vội vàng lên tiếng ngăn cản, sau đó đi nhanh tới bên người Băng Linh Huyễn Điểu,“Vạn Thú Vô Cương ở trên người ta.”

Trong đôi mắt màu ngọc bích hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng không có thời gian kích động, bởi vậy hắn nói: “Dùng sức mạnh của Vạn Thú Vô Cương, hơn nữa cùng với nguyên khí băng của ta có thể dập tắt lửa phía trên, nhưng cần Hồng Chúc ở bên trong phối hợp mà nàng hiện tại……”

Nhìn con rồng nằm hấp hối trong l.ồ.ng giam lửa, lớp vảy trên người vốn màu trắng bạc xinh đẹp giờ đã mất đi lộng lẫy, trở nên ảm đạm nặng nề.

Duy nhất chỉ có cặp mắt còn có một ít ánh sáng.

Nguyệt Dạ ngồi xổm xuống, nhìn hai mắt Hồng Chúc, vẻ mặt chậm rãi nghiêm túc nói : “Nghe kĩ, ta mạo hiểm tánh mạng tới cứu không phải vì một cái phế vật! Hiểu chưa?”

Hồng Chúc muốn gật đầu, nhưng không có khí lực, trong ánh mắt đã ươn ướt.

“Khóc cái gì?” Nguyệt Dạ lạnh lùng nói,“Không tiền đồ!”

Hồng Chúc lập tức ngừng khóc, hút hút cái mũi, giống như con nít bị mắng nhìn nàng.

Băng Linh Huyễn Điểu ở sau lưng nàng buồn cười, Chi Chi không biết khi nào thì chạy đến trên đầu nó, tay nhỏ bé rối rắm dùng khăn bắt đầu khóc, bị Băng Linh Huyễn Điểu lấy chân xách xuống!

Nguyệt Dạ xoay người lại, Băng Linh Huyễn Điểu buông cánh ra cho nàng giẫm lên, ngồi trên lưng nó.

Trên người Băng Loan Điểu khí lạnh vô cùng, lập tức nàng rùng mình vì đông lạnh.

Băng Linh Huyễn Điểu giương cánh bay lên, thân thể do băng tuyết ngưng tụ thành xoay một vòng trên ao lửa, sau đó Nguyệt Dạ lấy thanh Tuyết Ảnh Chiến Đao ánh tuyết ch.ói mắt từ nạp giới ra.

Nhẹ nhàng vuốt ve thân đao rộng lớn, một cỗ nguyên khí băng rất mạnh theo bàn tay tiến vào trong thân thể.

Nếu là bình thường, nguyên khí băng cường đại như vậy nhất định sẽ thương tổn nàng, nhưng nguyên khí băng trên Tuyết Ảnh Chiến Đao rất ngoan ngoãn với nàng.

Khóe miệng có chút giương lên, một cây đao cũng nhận ra ấn ký linh hồn nàng sao?

Loại tâm tình trung thành mãnh liệt này khiến nàng cảm giác được sâu trong đáy lòng tuôn ra sức mạnh cường đại dị thường!

Hắc ngọc trong phong ấn cùng nguyên khí băng tiến vào thân thể sinh ra cảm ứng, Hắc ngọc an tĩnh giống như trái tim nhảy mạnh lên!

Vạn Thú Vô Cương, thần thú Hồng Chúc, cùng với hồn phách Hoàng Bắc Nguyệt!

Ba người vừa vặn đầy đủ khế ước!

Trước đây linh hồn trong phong ấn, hắc ngọc chỉ có thể tản mát ra nguyên khí yếu ớt, đột nhiên trở nên vô cùng cường đại, lực lượng hung hãn mãnh liệt trào ra, ngay cả Băng Linh Huyễn Điểu cũng cảm ứng được sức mạnh này không khỏi nao nao.

Nguyệt Dạ cũng không ngạc nhiên, nhưng giờ phút này không suy nghĩ nhiều, chỉ để nguyên khí màu đen tràn ra theo cánh tay, toàn bộ quán chú trên Tuyết Ảnh Chiến Đao!

Phía trên thân đao màu tuyết thoáng tràn đầy hắc khí nồng nặc, biến thành một thanh chiến đao màu đen!

Cổ tay kéo xuống, Tuyết Ảnh Chiến Đao được hắc khí rót vào dường như trở nên nặng hơn vài phần so với trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 588: Chương 590 Linh Thú Nhận Chủ | MonkeyD