Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 585 Linh Thú Nhận Chủ

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:17

“Hai người các ngươi bớt phiền phức đi?” A Tát Lôi trừng mắt, khoanh tay tức giận ngồi xuống.

Cát Khắc nói: “Không biết có thể xuất hiện hai hồn phách tương tự hay không, chuyện này có chút phức tạp.”

“Hồn phách tương tự? Cát Khắc đại ca, loại chuyện này ngẫm lại cũng không thể! Nếu linh thể giống nhau còn có thể giải thích, linh hồn làm sao có thể giống nhau đây?” A Tát Lôi lắc đầu nói.

Cát Khắc vẻ mặt nghiêm túc đứng lên, nói:“Ta muốn đi tìm Mạnh Kỳ Thiên các hạ hỏi một chút, các ngươi trông coi con hồ ly này.”

“Ta với ngươi cùng đi!” A Tát Lôi cũng đứng lên, những người khác ở lại Tỏa Nguyệt Lâu. Con hồ ly chỉ là cấp một, không cần lo lắng nhiều.

Cát Khắc gật đầu, hai người cùng đi.

Những người còn lại đều đi ra ngoài coi chừng các nơi. Tâm tình mỗi người đều có chút phức tạp, trầm trọng, nhưng lại mang theo một chút nhảy nhót.

Nếu đúng là hồn phách vương trở về, như vậy thật tốt quá!

A Lệ Nhã cùng Chi Chi khóc trong chốc lát, Chi Chi lấy khăn tay từ túi bọc nhỏ ra xoa nước mắt cùng mũi, bò lên trên bả vai A Lệ Nhã giúp nàng chà xát nước mắt.

Cử động này làm tiểu hồ ly cười nhạo, bộ dáng bé khoai tây đích thực là ngu!

Bị nàng cười nhạo, Chi Chi hừ một tiếng, giận dỗi quay đầu đi, trong bụng réo vang vì đói.

Nó nhớ vừa rồi cầm một khối hạt sen ngọt đi vào phòng Bắc Nguyệt quận chúa, tránh Tiểu Hổ ăn vụng một mình, kết quả……

Va vào Nguyệt Dạ, hạt sen không biết b.ắ.n đi đâu.

“Đói bụng hả, ngươi ở đây nhìn tiểu hồ ly, nếu chạy loạn thì dùng ảo thuật hù dọa nó, ta đi làm điểm tâm cho ngươi ăn.” A Lệ Nhã đặt Chi Chi trên nền nhà, đứng lên đi ra ngoài.

Biết rất nhanh thì có ăn, Chi Chi liền vui vẻ, vui vẻ cười ha ha trên đệm mềm, trong đầu ảo tưởng A Lệ Nhã làm đủ loại điểm tâm mỹ vị, suýt chảy cả nước miếng.

Nó không chú ý giờ phút này ánh trăng chậm rãi lên cao, thẩm thấu vào tinh thạch trong suốt trên nóc nhà, vừa lúc chiếu lên người tiểu hồ ly.

Đôi mắt xanh lam nheo lại, ngẩng đầu liếc nhìn tinh thạch trong suốt, đây đúng là nguyên liệu đặc thù, có thể mang ánh trăng thuần khiết không có cực nhỏ tạp chất nào.

Quả thực là ánh trăng tinh hoa.

Mọi người Thủ vệ ở bên ngoài, nàng lặng lẽ hướng móng vuốt vào nạp giới, lấy ra một bộ trường bào màu đen quen thuộc ra, sau đó, dưới ánh trăng, bóng dáng cô gái chậm rãi xuất hiện.

Trong ảo tưởng Chi Chi không phát hiện ra bất cứ dị thường gì, chờ hắn đột nhiên cảm giác ánh trăng trên đỉnh đầu hoàn toàn bị chặn lại mới trố mắt khôi phục, song, sớm bị Nguyệt Dạ tay mắt lanh lẹ che miệng lại, khiến hắn không phát ra bất cứ tiếng động gì.

“Hắc hắc.” Nguyệt Dạ cười khẩy một tiếng,“Lọt vào trong tay ta, trước lột da ngươi, làm thịt kho tàu !”

Chi Chi sợ hãi, lập tức nước mắt xoạch xoạch rơi xuống, đáng thương nhìn nàng.

Bộ dáng đáng thương khiến người ta mềm lòng, Nguyệt Dạ nhéo cọng hành xanh biếc trên đầu hắn nói :“Ngươi là thú Chức Mộng , ta biết năng lực của ngươi, đừng giở trò!”

Chi Chi vội vàng gật đầu, Nguyệt Dạ lúc này mới buông miệng hắn ra.

Xung quanh Tỏa Nguyệt Lâu đều là thủ vệ, muốn chạy không dễ, Nguyệt Dạ suy nghĩ trong chốc lát liền cúi đầu nhìn Chi Chi: “Nghe nói thú Chức Mộng  có thể bện bất cứ ảo cảnh gì, chỉ cần trên đời từng xảy ra ngươi cũng có thể tái hiện nó?”

Ăn nhờ ở đậu nên đương nhiên Chi Chi không dám nói dối, thành thật gật đầu.

Tuy có thể tái hiện quá khứ, nhưng quá khứ của một hồn phách nó không nhìn được, bởi vì nàng không có linh thể, không thể lấy m.á.u làm môi giới.

Mộng cảnh cao thâm phải lấy m.á.u làm môi giới.

Nguyệt Dạ cũng không làm khó dễ nó, nhưng lại hỏi: “Bắc Nguyệt quận chúa trước đây là bộ dáng gì?”

Hai mắt Chi Chi vừa mới khóc, trong giây lát lại đỏ lên.

“Không được khóc! Triển khai ảo thuật để ta xem một chút!” Nguyệt Dạ quát.

Chi Chi lập tức câm miệng không dám khóc, giơ tay nhỏ bé lên chỉ chỉ lục hành trên đầu bị nàng tóm.

Nguyệt Dạ không sợ hắn tính kế, những người này nàng hiểu rõ, bọn họ sẽ không thương tổn nàng.

Bọn họ chỉ muốn biết rõ ràng một chuyện, mà vừa lúc nàng cũng có chút nghi hoặc muốn tháo gỡ.

Chi Chi cũng là tên thành thật, nàng buông tay ra cũng không dùng ảo thuật vây khốn nàng, mà đi hai bước, sau đó ngồi ở trên ghế mềm, lục hành trên đầu nhẹ nhàng run rẩy.

Trong không khí truyền đến d.a.o động, giống như sóng âm khuếch tán tới bên người Nguyệt Dạ.

Nàng ngẩn ra, đột nhiên như đi vào một gian phòng tràn ngập ánh mặt trời, nàng ngẩng đầu, trước mắt là một thân hình gầy gò, nhưng cô gái bóng lưng lãnh ngạo, tóc màu đỏ rực đường hoàng trong gió, có cảm giác kinh tâm động phách không thể tả được!

“Hoàng Bắc Nguyệt……” Nàng thì thào mở miệng, cô gái kia đột nhiên xoay người lại, sợi tóc bay múa, chỉ nhìn thấy một mặt nạ dữ tợn quỷ dị.

Trong tay một thanh chiến đao tuyết trắng chậm rãi hình thành.

Cô gái tóc đỏ cũng nhìn nàng, ánh mắt xuyên thấu qua mặt nạ đầu tiên là lãnh khốc vô tình, sau đó sắc lạnh tan biến, biến thành ba phần ý cười.

Chậm rãi đưa tay gỡ mặt nạ xuống, một khuôn mặt tinh sảo đại khí lộ ra.

Mang theo tươi cười, đôi mắt vẫn khiếp người, khóe môi nhếch lên biểu hiện một người siêu cấp mạnh mẽ tự tin cùng ung dung!

Tuy giống Bắc Nguyệt quận chúa như đúc, nhưng ngay cả nàng cũng nhìn ra được, cô gái tóc đỏ này tuyệt đối không phải cái quận chúa nhu nhược khoan dung kia.

Nàng là một cô gái khiến người ta vừa thấy sẽ ngưỡng mộ.

Nụ cười tự tin như bầu trời sáng rỡ ch.ói mắt.

Nguyệt Dạ híp mắt, đưa tay ngăn ánh sáng trước mắt, không biết vì sao đột nhiên cảm giác hốc mắt có chút chua xót.

Hoàng Bắc Nguyệt gỡ mặt nạ xuống, kinh ngạc nhìn nàng, bởi vì là ảo cảnh nên cũng không mở miệng nói chuyện.

Hai người chỉ ngắn ngủi nhìn nhau trong chốc lát, ảo cảnh liền kết thúc.

Trong nháy mắt trở lại hiện thực, trong phòng Tỏa Nguyệt Lâu dượng như lạnh hơn..

Chi Chi run rẩy lục hành trên đầu, quái dị nhìn nàng, đôi mắt kẻ lóe sáng.

Nguyệt Dạ không nhìn nó, nhặt nạp giới từ mặt đất lên, sau đó đứng lên, dùng ý niệm nhìn v.ũ k.h.í trong nạp giới, quả nhiên thấy chiến đao tuyết bạch trong ảo cảnh mà Hoàng Bắc Nguyệt dùng.

Chi Chi cũng đứng lên theo nàng, hai mắt to chớp chớp, thấy thế nào cũng cảm giác……rất hèn!

“Nhìn cái gì? Ngươi có thể đi ra ngoài, nơi này hết chuyện của ngươi rồi.” Đem Chuông Tỏa Hồn thu vào nạp giới. Trong nạp giới này nhiều thứ tốt như vậy, nàng dự định thu làm của riêng.

Chi Chi cũng không ngăn cản, ngược lại nhìn thấy nàng đi lại liền nhảy lên ôm chân của nàng, ôm thật c.h.ặ.t không buông tay!

“Ngươi làm chi đó?” Nguyệt Dạ cau mày, xoay người lại xé ra, nhưng thế nào cũng không xé ra được, tức giận nói,“Ta đ.á.n.h ngươi”.

Chi Chi nhắm mắt lại, ôm c.h.ặ.t hai chân nàng, c.h.ế.t cũng không buông tay!

Bé khoai tây này muốn làm gì đây?

Nguyệt Dạ nhìn nó, chớp mắt nói: “Ta muốn rời khỏi đây, nếu ngươi vẫn ôm chân ta, ta sẽ đem ngươi cùng đi, đến lúc đó không còn ai bảo vệ ngươi, đừng trách ta bắt nạt nha!”

Chi Chi dùng sức gật đầu, vẫn khoái trá ‘Chi nha’ hai tiếng.

Hẳn là kẻ ngốc?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 583: Chương 585 Linh Thú Nhận Chủ | MonkeyD