Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 564 Người Mang Khế Ước
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14
Phong Liên Dực bước chậm, Nguyệt Dạ ngẩng đầu nhìn chiếc cằm duyên dáng, rất sợ tính tình hắn cao ngạo sẽ không nhận ý tốt của thiếu niên kia, lần nữa phẩy tay áo bỏ đi.
Tuy nhiên may là hắn chỉ chần chừ một chút rồi vươn tay ra cầm lấy bình t.h.u.ố.c, mặc dù không nói lời cám ơn, tuy nhiên cử động này cũng đủ để an ủi tâm tình muốn bồi thường của Mặc Liên.
Ít nhất tiếp nhận ý tốt của hắn.
Bị Phong Liên Dực ôm trở về phòng, hắn không nói một lời ngồi xuống, đặt lọ t.h.u.ố.c của Mặc Liên ở một bên, lấy t.h.u.ố.c của chính mình giúp nàng bôi lên vết thương.
Trên lưng vết thương cảm giác lành lạnh, tiểu hồ ly thoải mái hai mắt cũng nheo lại, hết sức hưởng thụ.
“Nếu không có việc gì thì đừng tới gần hắn.” Sau khi bôi t.h.u.ố.c, Phong Liên Dực mới thản nhiên nói một câu.
“Vì sao?” Nguyệt Dạ mở miệng tiểu hồ ly hỏi.
“Không muốn nhìn thấy ngươi bị thương.” Hắn có chút nhíu mày, mắt màu tím quan tâm thật sự.
Nguyệt Dạ quay đầu sang, thẳng tắp nhìn hắn,“Có phải ngươi rất hận người kia hay không?”
“Hỏi cái này làm gì?” Hắn thờ ơ nói, mặt không thay đổi thu thập bình t.h.u.ố.c cùng băng gạc.
“Ta vẫn nghe tiếng đàn của ngươi, biết cả đời ngươi đều khó có thể quên nàng, vậy tự nhiên cũng không thể quên người g.i.ế.c nàng.” Đuôi hồ ly vểnh lên một chút, Nguyệt Dạ cười nói.
Phong Liên Dực dương khóe miệng một chút, nói :“Ngươi mặc dù thông minh, nhưng lần này đã đoán sai.”
Nguyệt Dạ trợn to hai mắt:“Không thể nào!”
“Đối với Mặc Liên, nói là hận không hẳn, đúng hơn là đồng tình, hắn g.i.ế.c Bắc Nguyệt, là bởi vì bị người khống chế. Lúc hắn thanh tỉnh dùng tất cả mọi thứ của mình triệu hồi hồn phách của Bắc Nguyệt, chỉ tiếc ra một chút sai……”
“Thuật Chiêu hồn?” Nghe được từ này, Nguyệt Dạ rõ ràng chấn kinh một chút, tìm tòi một chút trí nhớ bi thương của mình.
“Nghe nói thuật pháp này là muốn dùng kiếp sau cùng tuổi thọ của chính mình đi trao đổi, như vậy Mặc Liên hắn…”
Phong Liên Dực gật đầu, giọng nói trầm thấp:“Cho nên ta một mực thuyết phục chính mình không nên hận hắn.”
“người đáng thương.” Nguyệt Dạ yên lặng nói một câu, quay đầu, đặt mặt trên đùi Phong Liên Dực, đôi mắt màu lam lạnh nghiêng mặt nhìn hắn,“Phong Liên Dực, ta vẫn không rõ, cảm giác thích một người như ngươi liệu có quá mệt mỏi hay không?”
Phong Liên Dực bật cười: “Mệt mỏi? Nếu có nàng ở bên, hận không thể biến thời gian dừng lại.”
“Thế nếu lúc không có nàng thì sao?” Nguyệt Dạ tùy tiện hỏi, đột nhiên nhìn thấy đáy mắt màu tím nhạt của hắn thoáng hiện vẻ đau xót, mới giật mình biết lỡ lời, đang muốn bào chữa, lại nghe hắn chậm rãi mở miệng.
“Ta thường xuyên tự hỏi, tại sao lại để ta còn sống trên thế giới không có nàng?” Tay hắn nhẹ nhàng vỗ về bộ lông mềm mại trên đầu tiểu hồ ly, giọng nói đủ thấp chỉ để hắn cùng nàng mới có thể nghe thấy.
Nguyệt Dạ đang ở trong phong ấn đột nhiên cảm giác tuy không có trái tim nhưng lại co rút đau đớn một chút.
Đêm khuya yên tĩnh, Phong Liên Dực tưởng nàng ngủ thiếp đi, chính mình cũng trở về phòng nghỉ ngơi, tiểu hồ ly chờ chốc lát an tĩnh mới lặng lẽ chui ra từ cửa sổ, đi tới bên ngoài.
Tuyết bay ngợp trời, gió lạnh gào thét.
Vết thương trên lưng bị gió lạnh thổi lại bắt đầu đau, Nguyệt Dạ liền mắng: “Thối điểu! Ngươi bảo ta ra làm chi?”
“Ta không gọi là thối điểu!” Giữa trời đầy tuyết đột nhiên truyền đến tiếng bất mãn của Băng Linh Huyễn Điểu.
Nguyệt Dạ hừ một tiếng: “Gọi là gì kệ ngươi, có chuyện gì nói mau! Lạnh c.h.ế.t ta”
Hóa ra là là hồ ly thiếu da lông nên chịu rét kém như vậy.
Trong gió tuyết, một đôi mắt màu ngọc bích chậm rãi xuất hiện, Băng Linh Huyễn Điểu cảnh cáo nói: “Tu La vương là người của chủ nhân ta, cấm ngươi dám có ý gì đấy!”
Nguyệt Dạ vốn lạnh phát run, hơn nữa vết thương lại đau đã sớm không nhịn được, nghe hắn vừa nói như thế suýt nhảy dựng lên, lớn tiếng nói: “Nực cười! Ai thèm để ý hắn? Ngươi bớt nói nhảm! Hắn lớn lên đẹp mắt mà thôi, ta mà là cái loại người trông mặt mà bắt hình dong sao?”
Liên tiếp nói một chuỗi có cảm giác giấu đầu hở đuôi, Băng Linh Huyễn Điểu lạnh mắt nhìn nàng, sắc bén nói:“Ta nói một chút mà thôi, ngươi kích động như vậy làm chi?”
“Ngươi…” Nếu không phải không có ánh trăng, nàng đã sớm ra khỏi phong ấn tranh luận với nó, con chim ngu này chẳng lẽ cũng có linh tính như vậy?
Băng Linh Huyễn Điểu nhìn nàng một cái, bóng dáng tuyết sắc chậm rãi xuất hiện trong gió tuyết, đứng ở trước mặt nàng,“Hôm nay đa tạ ngươi cứu.”
“Sớm biết thế này đã không cứu!” Nguyệt Dạ than thở, có chút cảm giác tức giận như con nít.
Băng Linh Huyễn Điểu nhìn ánh mắt của nàng không khỏi có thêm vài phần nhu hòa, nghĩ tới mọi chuyện hôm nay ở trong Trận Pháp của Bảy tòa tháp lại càng khó hiểu, làm nó tự dưng muốn đi theo cái hồn phách xa lạ này.
Lại nói mọi chuyện phát sinh hôm nay, nhớ lại mà kinh tâm động phách.
Nó và Nguyệt Dạ cùng vào Cung Vạn Thú trong Trận Pháp của Bảy tòa tháp không phải theo cách bình thường, mạnh mẽ xông vào kết giới cường đại như vậy, lập tức bị kết giới công kích.
Nhưng kỳ lạ là kết giới chỉ đ.á.n.h hắn, không công kích thiếu nữ kia, ngược lại lúc nó đuổi theo nàng và ra tay, kết giới lại chủ động bảo vệ thiếu nữ, sau đó công kích ngược lại hắn.
Băng Linh Huyễn Điểu mặc dù cường đại, nhưng Cung Vạn Thú không phải vùng đất bình thường. Trên tấm bia đá vô số linh thú, tựa như thạch thú trong Biệt Nguyệt Sơn Trang, tuy chỉ là hòn đá nhưng sẽ sống lại càng thêm hung mãnh!
Lúc ấy có hơn mười con linh thú trong bóng đêm đuổi g.i.ế.c nó, Băng Linh Huyễn Điểu trừ chạy trối c.h.ế.t ra thì chẳng có thời gian quan tâm thiếu nữ kia!
Với thực lực của nó có thể miễn cưỡng đối phó linh thú này một chút, nhưng sau lại đột nhiên xuất hiện hai con thần thú thực lực mạnh mẽ, một băng một lửa dồn hắn vào khắp ngõ ngách, nhìn thấy là định xuống tay!
Trong lúc chỉ mành treo chuông, bóng dáng thiếu nữ màu đỏ lại hiện ra như tia chớp, xuất hiện trước mặt nó. Hai tay mảnh khảnh mở ra, trên người tuôn ra một làn nguyên khí màu đen mỏng, trong nháy mắt lực lượng cường đại ở trong Cung Vạn Thú chấn động rung chuyển, giống như thiên quân vạn mã không thể chống đỡ.
Hai con thần thú ngẩn ra, Băng Linh Huyễn Điểu cũng chấn kinh!
Trong nguyên khí màu đen ẩn chứa cảm giác quen thuộc… Dường như là, là lực lượng cường từng làm chính mình cúi đầu xưng thần…
Song cảm giác quen thuộc chỉ chợt lóe qua, nguyên khí màu đen mỏng manh chỉ dũng mãnh tiến ra trong chớp mắt liền biến mất!
Bên lỗ tai vang lên tiếng Nguyệt Dạ hổn hển: “Con chim thúi kia! Ngẩn ngơ gì đấy? Chạy! Này này, đừng quên mang ta đi!”
Mặc dù đến nay nghĩ mãi không rõ vì sao nha đầu kia cứu nó, rõ ràng một khắc trước nó muốn g.i.ế.c nàng. Tuy nhiên lúc kịp phản ứng, nó đã theo lời nàng, móng vuốt nắm lấy nàng, sau đó bay nhanh đến một gian mật thất, lúc này mới tránh thoát nguy hiểm bị đàn thú công kích.
Nhớ tới hết thảy mọi thứ ở trong Cung Vạn Thú, Nguyệt Dạ vẫn hối hận muốn đập đầu vào tường. Nàng không biết lúc ấy tự dưng nổi điên mới có thể mạo hiểm mạng sống cứu con chim thúi này.
May mà sau đó nó còn có vài phần lương tâm, không tiếp tục công kích nàng, nếu không nàng c.h.ế.t không nhắm mắt!
Một con hồ ly cùng một con Băng Loan Điểu lặng lẽ nhìn nhau vài giây trong gió tuyết, Nguyệt Dạ rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Thối điểu, ngươi bảo ta ra chắc sẽ không chỉ cảnh cáo ta không được để mắt đến nam nhân của chủ nhân ngươi chứ.”
