Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 559 Linh Ương Thất Tháp

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:13

Nghe nàng nói như thế không giống nói dối, hẳn là tình hoàn toàn không biết chuyện của Vạn Thú Vô Cương, chỉ tò mò mới hỏi như vậy.

Sắc mặt hơi chút hoà hoãn, có điều liên lụy đến quá khứ Hoàng Bắc Nguyệt, cho nên thái độ Yểm vẫn lạnh như băng.

“Vạn Thú Vô Cương không quan hệ với ngươi, muốn sống được lâu thì không nên hỏi nhiều.” Yểm lạnh lùng nói hết, tiến lên kéo nàng tay,“Ta đưa ngươi ra ngoài.”

“Không cần!” Không khách khí bỏ qua tay hắn, tính tình quật cường dâng đến, nàng tuyệt đối không phải người cúi đầu chịu thua! Bước lên bậc thang, bóng dáng rất nhanh biến mất trong bóng đêm.

Yểm gõ cái trán một chút, tự trách thở dài một tiếng, vừa rồi cho dù tức giận, cũng không hẳn là trút giận lên nàng.

Nàng chẳng qua chỉ là linh thú cấp 1, một linh hồn bị phong ấn, sao biết được cái gì, là hắn quá để ý, không cân nhắc tâm tình của nàng.

Nha đầu kia hiện tại nhất định ghét hắn rồi.

Yểm mặc dù không nghiêm mặt đi xin lỗi, tuy nhiên vẫn yên lặng theo sát phía sau, lát nữa phải qua rừng rậm trong tòa tháp thứ bảy, có Băng Linh Huyễn Điểu trấn thủ, một mình nàng đi rất nguy hiểm.

Đứng ở chỗ cao bên cửa cổ trong tòa tháp thứ bảy, nhìn bóng dáng nho nhỏ chạy nhanh trong rừng rậm hắc ám. Nàng cũng không ngốc, vừa rồi biết chỗ của Băng Linh Huyễn Điểu, bởi vậy giờ phút này hướng chạy đi chỗ khác, tránh gặp lại Băng Loan Điểu hung tàn.

Nhìn phương hướng nàng chạy nhanh tới phía sáu tòa tháp cao trong học viện, bố trí theo hình tam giác không đối xứng. Nơi mấy tòa tháp ấy là Tàng thư các cùng Tàng Bảo các, mặt khác là mấy tòa tháp hoang phế, cấm xuất nhập.

Phân bố của 6 tòa tháp hình như có chút kỳ quái.

Yểm híp mắt nhìn, theo bóng dáng Nguyệt Dạ càng ngày càng tới gần, trong lòng hắn cũng dâng lên một tia bất an.

Không thể qua.

Yểm muốn ngăn cản, nhưng khoảng cách khá xa, hắn vừa định động tác, đột nhiên trên bầu trời một tiếng phượng hót chấn triệt đêm tối, cánh băng vỗ mạnh trải ra trên bầu trời, tuyết trong suốt trong nháy mắt chiếu sáng bầu trời!

Băng Linh Huyễn Điểu!

Nguyệt Dạ đang chạy nhanh đột nhiên dừng bước chân lại, khiếp sợ ngẩng đầu, đối diện với cặp mắt ngọc bích trên bầu trời kia.

Tuyết mịn hạ xuống, này một người một thú ngắn ngủi nhìn nhau, thời gian như ngừng trôi.

Cánh băng dừng lại trên không trung, Nguyệt Dạ cũng đồng dạng ngây dại.

Sợi tóc màu đen bị Băng Linh Huyễn Điểu làm dậy lên gió thổi bay, ngăn trở nửa gò má, bên tai hai lọn tóc đỏ nhẹ nhàng vung qua, trong con ngươi băng lam đột nhiên dần hiện ra một ánh lửa tuyệt diễm!

Băng Linh Huyễn Điểu nao nao, mắt màu ngọc bích đột nhiên như Mặc Ngọc bình thường, nồng nặc mà thâm thúy! Biến đổi chỉ trong chớp mắt, người bình thường không phát hiện được.

Hình như cảm giác thời gian ngừng trôi, đại khái chỉ có một người một thú có thể cảm giác được.

“Đồ đần! Chạy mau!” tiếng của Yểm đột nhiên từ xa xa truyền đến, thông qua nguyên khí cường đại, giống như sấm sét bổ tung trên đỉnh đầu Nguyệt Dạ.

Nàng sửng sốt một chút, xoay người bỏ chạy!

Băng Linh Huyễn Điểu thấy nàng chạy trốn, cánh chim vỗ, gió bão đột nhiên mở ra, tuyết mịn biến thành bạo tuyết hạ xuống trên bầu trời, hắn cũng bay nhanh đuổi theo!

Yểm bóng dáng rất nhanh? Trong nháy mắt đã xuất hiện phía sau Băng Linh Huyễn Điểu ….

Băng Loan Điểu mặc dù lợi hại, tuy nhiên đối với Yểm mà nói muốn dồn phục hắn chỉ là một việc nhỏ, bởi vậy hắn chỉ giơ một tay lên, đầu ngón tay nhẹ chuyển, vô số tàn ảnh hình thành, trong bạo tuyết nở rộ từng đóa hoa yêu hồng.

Cánh hoa còn chưa hoàn toàn phóng lớn ra, nhưng lại lặng yên không một tiếng động bay về phía Băng Linh Huyễn Điểu.

Song, làm hắn thật không ngờ chính là Nguyệt Dạ chạy vào tam giác trận chỗ sáu tòa thì bóng dáng đột nhiên tiêu thất, mà Băng Linh Huyễn Điểu phát ra băng tuyết khổng lồ theo sát cũng biến mất  trước mặt Yểm.

Hoa hồng bay múa giữa trời tuyết nhưng lại bình yên vô sự bay vào, đ.á.n.h trên tòa tháp, lập tức bị bật ngược ra, từng đóa hoa mở rộng.

Yểm ngây dại.

Đời này gặp phải vô số chuyện quái dị, nhưng lại chưa bao giờ khiếp sợ như thế!

“Tiểu nha đầu” Hắn thì thào hô một tiếng, bóng dáng đột nhiên bay qua, nhưng bị bật ra giống hoa hồng, mà Nguyệt Dạ cùng Băng Linh Huyễn Điểu đi vào trong tam giác trận của sáu tòa tháp mà không thấy bóng dáng!

Điều này sao có thể? Không nói đến Nguyệt Dạ, Băng Linh Huyễn Điểu thật lớn như thế, nếu sử dụng ảo thuật ẩn tàng thân thể cũng không thể thoát được ánh mắt của hắn!

Nhưng chung quanh bình tĩnh! ngay cả bông tuyết rơi xuống cũng gây tiếng động bên tai!

Trên bầu trời bông tuyết bay lả tả, nhưng lại không gặp bóng dáng của nàng!

“Nguyệt Dạ!” Yểm hô to một tiếng, tiếng kêu vừa dứt, cả tòa Học Viện Linh Ương đều chấn động, bảy tòa tháp lay động rung động, hình như muốn khuynh đảo.

Nơi này phát sinh dị biến, mấy vị trưởng lão trong Học Viện Linh Ương tự nhiên cảm ứng được trước tiên. Tiếng kêu của Yểm vừa ra, liền nhìn thấy phía trước bóng dáng trắng xuất hiện, chỉ chốc lát, Thương Hà Viện Trưởng đã xuất hiện bên ngoài tam giác trận.

Chòm râu hoa râm tung bay trong gió, tiên phong đạo cốt, tựa như tiên giáng trần, hắn vuốt chòm râu liếc nhìn tam giác trận, nhưng lại đột nhiên nhìn thấy bóng dáng yêu hồng, đóa hoa hồng vây quanh hắn nở rộ, héo tàn, rồi lại nở rộ

Tay trái ô hồng chậm rãi mở ra, đáy mắt Yểm quỷ dị yêu hồng, hắn chậm rãi nâng mắt, tà khí đầy hai mắt, lạnh lùng nhìn Thương Hà Viện Trưởng.

Thương Hà Viện Trưởng hô hấp đột nhiên bị kiềm hãm, suýt ngã khỏi lưng triệu hồi thú, bay nhanh lui về phía sau một khoảng cách lớn, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm màu đen, cảnh giác nhìn Yểm:“Là ngươi! Ngươi lại xuất hiện!”

“Nàng đi đâu?” trong tay Yểm ô hồng nhẹ nhàng xoay tròn, vô số hoa bay đ.á.n.h về phía Thương Hà Viện Trưởng.

Thương Hà Viện Trưởng cực kỳ hoảng sợ, vội vàng bố trí mấy kết giới xung quanh.

Nhưng yêu hồng hoa lại như trêu chọc hắn, bay đến gần hắn phụ cận một thước thì ngừng lại, chỉ lượn vòng trong đám tuyết, từng đợt mùi thơm phát ra từ cánh hoa.

“Ta muốn g.i.ế.c ngươi thì chỉ như nghiền c.h.ế.t một con kiến mà thôi.” Yểm lạnh lùng mở miệng,“Nói nàng ở đâu, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!”

“Ngươi nói ai?” Thương Hà Viện Trưởng hung hăng nuốt nước miếng, rốt cuộc là người nhiều tuổi trải qua sóng to gió lớn, tự nhiên trấn định hơn so với người bình thường.

Nhưng đối mặt với ma thú cường đại năm đó nhiệt náo thiên hạ đại loạn, mạnh mẽ giả bình tĩnh cũng không chịu nổi một kích.

“Vừa rồi lúc người của ta vào tam giác trận liền biến mất!”

Yểm hung ác trừng mắt nhìn hắn, lão đầu thương hà nếu dám nói một chữ linh tĩnh, hôm nay nhất định sẽ khiến lão nhân này c.h.ế.t không có chỗ chôn!

Nghe vậy, Thương Hà Viện Trưởng cũng cực kỳ hoảng sợ, thoạt nhìn còn muốn khiếp sợ vài phần so với Yểm.

Hắn vội vàng bóp tay tính toán, trên mặt vẻ mặt vừa khiếp sợ, vừa lại mừng rỡ, vừa lại không yên.

“Trận pháp của bảy tòa tháp được mở ra!” Thương Hà Viện Trưởng nặng nề vỗ tay một chút, giờ phút này cũng bất chấp ma thú hung tàn trước mặt, hắn chỉ cao hứng nói:“Yểm các hạ, xin mời theo lão phu.”

Yểm không sợ Thương Hà Viện Trưởng ra vẻ, ở trước mặt hắn, hoa chiêu gì cũng dư thừa, bởi vậy không sợ hãi đuổi theo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 557: Chương 559 Linh Ương Thất Tháp | MonkeyD