Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 557 Linh Ương Thất Tháp
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:13
Yểm chớp chớp mắt, nhớ tới một năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy nàng đã bị móng vuốt của nàng cào một chút, không khỏi cười cười, ngón tay bỏ vào trong miệng ngậm một chút, yêu nghiệt nói:“Có thể cho ngươi c.ắ.n một chỗ.”
Sắc mặt Nguyệt Dạ trong nháy mắt âm trầm xuốn tới.
“Ha ha ha…” Yểm đê tiện cười lớn,“Hiểu nhầm rồi đi!”
….
Khóe miệng co quắp, nếu không phải lúc này ở bên trên biển lửa nguy hiểm, nàng thật muốn đ.á.n.h thốc lên c.ắ.n hắn!
Tiếng cười dần dần đi xa, hai bóng dáng màu đỏ hoa bay trục lãng trên biển lửa, đạp lên yêu hồng màu m.á.u từ từ đi xa.
Càng ngày càng gần…….
Lúc xâm nhập vào biển lửa, Nguyệt Dạ có thể cảm giác trong phong ấn khối hắc ngọc đang tản phát ra hơi thở mãnh liệt, đáp lại triệu hồi cách đó không xa.
Rốt cuộc là cái gì vậy?
Hắc ngọc như trái tim, ở trong phong ấn rất nhanh nhảy lên, thịch thịch thịch, linh hồn Nguyệt Dạ hình như cũng nhảy lên xao động bất an.
Trong biển lửa ngẫu nhiên bay qua một cành hoa thật lớn, bọn họ vững vàng tránh ra, sau một lát liền nhìn thấy một cửa đá khác, Yểm mang nàng dừng lại.
Đây là đâu?
Ngẩng đầu nhìn bốn phía, dù sao nàng cảm ứng được gần đây, không bằng đi theo Yểm cùng vào nhìn.
Trên cửa đá có cấm chế, nhưng với Yểm mà nói chẳng cấm chế nào đỡ nổi hắn? Ngón tay nhẹ nhàng phất động vài cái liền hóa giải cấm chế, cửa đá từ từ mở ra, kéo nàng lắc mình đi vào, bỏ kết giới quanh người đi, bên trong cửa đá này lại lạnh lẽo.
Chỉ cách một cánh cửa mà nhiệt độ chênh lệch cũng quá lớn?
Yểm nhìn nàng một cái, thấy nàng nhìn quanh, liền vuốt tay nàng nói:“Không ngờ tay hồn phách cũng trơn mềm như thế, sờ thích thật.”
Nguyệt Dạ lập tức rút tay ra, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, đi nhanh đi lên phía trước, Yểm cười theo ở phía sau.
Đi vài bước, liền nhìn thấy phía trước chợt lóe hỏa quang, Nguyệt Dạ nghĩ thầm chẳng lẽ phía trước còn có biển lửa, nhìn kỹ lại là hai đám lửa một trước một sau bay ra.
“Đừng sợ, đây là hỏa linh.” Yểm cười giải thích, vẫy tay hỏa linh một cái, hai đám hỏa diễm liền xoay người dẫn bọn họ đi lên phía trước.
Nguyệt Dạ cẩn thận theo sát, đi hồi lâu, đột nhiên hỏa linh phía trước như bị cái gì văng ra, bỗng nhiên lui về phía sau, lửa dựng đứng suýt đốt tới bọn họ!
Yểm giơ tay lên, đ.á.n.h tan hai hỏa linh, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp lạnh ám không biết từ chỗ sâu thẳm nào truyền đến: “Ngươi tới làm gì?”
trong giọng nói cũng không hề có cảm tình, không phải giọng điệu lãnh đạm bình thường, mà lạnh giống như…. người c.h.ế.t giống.
Mi tâm tú lệ nhíu một chút, Yểm thu hồi vẻ mặt yêu nghiệt tươi cười, nói: “Không muốn nhìn ngươi bước theo ta, cho nên cố ý tới giúp ngươi.”
“Không cần ngươi giúp!” Bên trong người nọ vô tình cự tuyệt “Cút đi ra!”
Yểm từ từ đi lên phía trước,“Quân Ly, ngươi hiện tại căn bản sẽ không hiểu, biến thành giống ta có bao nhiêu thống khổ, ta giúp ngươi không phải vì ngươi, chỉ không muốn Hoàng Bắc Nguyệt lại lâm vào tình cảnh như Hiên Viên Vấn Thiên.”
“Hừ…….” Người nọ bên trong hiển nhiên chẳng thèm ngó tới, hừ lạnh một tiếng, đột nhiên nói: “Ngươi dẫn theo ai vào?”
Nguyệt Dạ hai tay căng thẳng, bên trong hơi thở người nọ cường đại không hề thua kém Yểm, từ lúc đi vào nàng cũng cảm giác đến trên lực lượng áp bách linh hồn trầm trọng, cho nên không dám tùy tiện có động tác.
Giờ phút này nghe người nọ hỏi, đột nhiên cảm giác lạnh buốt sau lưng, làm trong lòng căng thẳng.
Yểm ôm chầm bả vai của nàng, vỗ nhẹ nhẹ chụp, nói: “Là một con tiểu hồ ly mà thôi.”
“Tiểu hồ ly?” tiếng nói bên trong nghe càng âm lãnh, hình như chậm rãi tới gần, “Linh hồn của nó, giống như …….”
“Một người không quan hệ mà thôi, ngươi cần gì để ý?” Yểm nhẹ nhàng vung tay lên, Nguyệt Dạ gật đầu, lập tức xoay người chạy ra bên ngoài.
“Cô ta đi đâu thế?” Người nọ ngay sau đó hỏi, “Chờ một chút!”
“Quân Ly!” Yểm bóng dáng thoáng một cái liền nhào vào trong bóng tối, nói gì đó nhưng Nguyệt Dạ không nghe được, nàng chạy nhanh, chạy đến mức không thở được mới dám dừng chân lại, chống đầu gối nặng nề thở dốc.
Người nọ là ai? lực áp bách cường đại này còn đáng sợ hơn Yểm!
Đứng ở nơi đó, nàng chỉ cảm thấy một loại hơi thở tà ác k.h.ủ.n.g b.ố bên người, hình như muốn nhấn chìm nàng!
Cảm giác này, không phải là ma thú trong truyền thuyết chứ? Trừ lần đó ra, nàng thật sự nghĩ mãi không rõ còn khả năng nào khác.
Hung hăng nuốt nước miếng, hô hấp cũng dần dần bình ổn, nàng mới thẳng đứng nhìn chung quanh.
Vừa rồi như con ruồi chạy loạn, cũng không nhìn đường, nơi này địa hình phức tạp, như mê cung đổi tới đổi lui, nàng không biết chạy tới đâu?
Mờ mịt lúc không có đầu mối, đột nhiên hắc ngọc trong phong ấn nặng nề nhảy lên một chút, chấn động linh hồn nàng đều cảm giác đau đớn!
Đây là…… ngọn nguồn triệu hồi khó hiểu kia?
Nhất định không sai !
Nguyệt Dạ vui mừng vội vàng theo lực lượng cảm ứng bước nhanh về phía trước.
Dưới đất trừ hai đốm hỏa linh vừa rồi thì chẳng có bóng người nào, chung quanh im ắng, nham thạch màu đen âm u, quỷ ảnh um tùm. Là một hồn phách, nàng tự nhiên sẽ không sợ quỷ quái gì, bởi vậy chỉ lấy một chén ngọn đèn trên vách tường chiếu lên phía trước.
Không bao lâu, phía trước ánh lửa mơ hồ truyền đến, càng ngày càng sáng, nàng ném ngọn đèn, chạy nhanh lên!
Đó là một gian thạch thất trống trải thật lớn, chung quanh tường đá san bằng bóng loáng, nhưng bị lửa thiêu đỏ bừng, mơ hồ có thể thấy trên vách tường có vài tờ bùa chú thoáng hiện ánh sáng!
Mà giữa thạch thất có một cái ao rất lớn, không có thủy, chỉ chứa lửa, lửa này còn hung tàn gấp mấy lần so với biển lửa bên ngoài, bị dính vào một chút, sợ rằng đều bị đốt thành tro bụi.
Hơn nữa càng khó tin là giữa biển lửa có một khối phiến đá di động, chung quanh phiến đá lửa cháy có một l.ồ.ng giam, trong l.ồ.ng giam, có con rồng bạc toàn thân trắng bạc, vảy xinh đẹp như bông tuyết nằm trên phiến đá.
Hỏa diễm ngẫu nhiên sẽ b.ắ.n tung tóe trên thân thể nó,, lập tức thiêu thành một lỗ hổng, chảy ra vài giọt m.á.u. Nó đau đến mức thân thể run lên một chút, nhưng vẫn suy yếu không nhúc nhích, cúi đầu, mí mắt cũng nặng nề buông xuống, giống như rất uể oải giống nhau.
Đây là……. thần thú trong truyền thuyết đi!
Mặc dù nàng thấy nó rất suy yếu, nhưng hơi thở là hùng hậu cường đại này vẫn vững vàng áp chế nàng, mà cảm ứng triệu hồi từ hắc ngọc chính là truyền đến từ trên người rồng bạc tuyết trắng này.
Loại cảm giác này quen thuộc khó hiểu, lại cảm giác thắc mắc nhìn rồng bạc bị thương, trong lòng nàng cũng có chút đau xót.
Hình như nhận thấy hơi thở xa lạ tới gần, rồng bạc cúi mí mắt nhẹ nhàng nâng một chút, thấy thiếu nữ mặc y phục đỏ xa lạ liền tiếp tục miễn cưỡng hạ mí mắt.
“Ngươi là ai?” Nguyệt Dạ không nhịn được hỏi.
Rồng bạc cũng không đáp lời, hấp hối trên phiến đá di động.
“Ta không quen biết Quân Ly, ta vô ý xông tới.” Nguyệt Dạ khoanh tay, thản nhiên nói.
Tên Quân Ly là vừa rồi nghe Yểm kêu một lần, hình như là cái người âm trầm trong bóng tối kia.
Nàng không ngu ngốc, nhìn bộ dáng rồng bạc liền đoán có lẽ nó bị người nọ nhốt ở đây.
