Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 555 Linh Ương Thất Tháp

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:13

Trên mỗi cây băng cũng mang theo nguyên khí hùng hậu, cho dù bị quẹt vào cũng quá mức với linh thú cấp 1 như nàng! Bởi vậy nàng không dám có bất cứ kiêu ngạo gì.

Xuyên qua bụi cây thấp bé có gai độc, da thịt đều bị giựt lại thành vết thương dài. Mùi m.á.u tươi không thể che giấu, mặc kệ trốn ở đâu cũng bị Chim Băng loan tìm được!

Băng Loan Điểu tả xung hữu đột, đụng phải vô số cây lớn, nổi giận đùng đùng, hình như nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t tiểu gia hỏa dám xông vào lãnh địa của hắn.

Thân thể quá nhỏ, nguyên khí căn bản không đủ, Nguyệt Dạ rất nhanh cũng kiệt sức, hồng hộc thở hổn hển, lại chạy thì sợ rằng không bị g.i.ế.c, chính mình cũng mệt mà mết rồi!

Chẳng lẽ muốn ra khỏi phong ấn, lấy lực linh hồn chạy thoát sao?

Linh hồn của nàng quả thật mạnh mẽ hơn tiểu hồ ly rất nhiều lần, nhưng là… Chính mình đau khổ tu luyện lâu như vậy, thật vất vả mới nhìn được tí xíu hy vọng, nếu bị băng loan điểu phá, nàng c.h.ế.t cũng không cam lòng!

Hơn nữa… Giờ phút này ánh trăng bị ngăn trở, nàng muốn ra cũng rất khó.

Đang nghĩ tới, phía sau một khí hàn băng đặc hơn, bí mật mang theo sát khí nồng nặc trong đó, nàng trên lưng dựng thẳng lông tơ, trong lòng yên lặng đọc quyết, đang định phóng hồn phách ra!

Lúc chỉ mành treo chuông, một bóng dáng yêu hồng đột nhiên thổi qua trước mắt, không đợi thấy rõ ràng, nguyên khí băng cường đại bức người nhanh ch.óng đình chỉ, hơn nữa rời đi một khoảng cách lớn.

“Băng, bắt nạt Tiểu bạn như vậy không tốt đâu.” Bóng dáng yêu hồng chậm rãi rơi xuống bên cạnh Nguyệt Dạ, hơi âm nhu cười vang lên.

Vừa tiếng nói này, không phải nam nhân mặc y phục đỏ không mang giày đêm đó từng xuất hiện? Không ngờ cường giả cũng xuất hiện ở đây, tuy nhiên may là hắn kịp thời xuất hiện cứu mình, nếu không hôm nay sợ rằng… .

Nguyệt Dạ hơi nhẹ thở phào một hơi, thân thể tuyết trắng chậm rãi chuyển lại, bề ngoài thuần trắng dính không ít vết m.á.u, bởi vì mang theo độc tính cho nên bỏng rát.

Tuy nhiên lúc này, nàng cũng chẳng quan tâm vết thương, bởi vì nàng rốt cuộc mới nhìn thấy linh thú cường đại vừa rồi vẫn đuổi g.i.ế.c mình!

Hai mắt màu lam lạnh dần dần trợn to, trong ánh mắt tiểu hồ ly phản chiếu một con chim băng trong suốt xinh đẹp thật lớn, trên người băng tuyết ngưng tụ thành cánh, rơi trên mặt đất, ánh sáng mặc dù thoáng lờ mờ nhưng không ảnh hưởng khí chất cao ngạo của hắn.

Ngửa đầu, Chim Băng Loan liếc mắt nam nử mặc y phục đỏ, đối phương rõ ràng mạnh hơn hắn, nhưng trong con ngươi xanh biếc như phỉ thúy cũng không nhìn thấy cực nhỏ vẻ sợ hãi.

“Xen vào việc của người khác!” Lạnh lùng nói một câu.

Yểm mị âm thanh cười nói: “Ta gọi trượng nghĩa! tiểu hồ ly đáng yêu như vậy sao ngươi nhẫn tâm xuống tay chứ?”

Vừa nói, Yểm cúi người, ống tay áo yêu hồng như mây trôi hạ xuống, rơi vào trước mắt tiểu hồ ly, hắn cười đầu độc với nàng, sau đó ôm nàng lại.

“Có đau hay không?” Đau lòng sờ sờ lông của nàng, bộ dáng buồn nôn làm người ta phát lạnh.

Nguyệt Dạ liếc mắt bộ dáng đáng ăn đòn của hắn, vốn định nói cám ơn, nhưng thế nào cũng không nói ra được.

Nhìn vẻ mặt nàng băng sương, tuy là mặt hồ ly, nhưng không khó tưởng tượng vẻ mặt nguyên bổn của nàng, Yểm không nhịn được cười rộ lên, dùng ngón tay đ.â.m đ.â.m mặt nàng nói: “Không đùa ngươi, đừng nóng giận  được không?”

Nguyệt Dạ dứt khoát quay sang, không còn muốn liếc mắt nhìn hắn một lần nào nữa.

Yểm cũng thờ ơ, sau khi cười xong liền nhìn về phía băng loan điểu, nói: “Băng Linh Huyễn Điểu, ngươi cần gì đẩy mình tới tình trạng này?”

“Ta cả đời chỉ trung với một người!” Băng Linh Huyễn Điểu ngạo khí nói.

Nguyệt Dạ ngẩng đầu nhìn hắn, đây là Băng Linh Huyễn Điểu trong truyền thuyết, linh thú mạnh nhất, thực lực không dưới thần thú, lợi hại như vậy, vừa rồi mình có thể chạy trối c.h.ế.t dưới tay hắn, thật sự quá may mắn.

“Người mà ngươi đáng tận trung đang chờ ngươi ở phủ trưởng công chúa.” Yểm nhẹ giọng nói.

“Nàng không phải!” Băng Linh Huyễn Điểu đột nhiên phẫn nộ gầm nhẹ một tiếng, nhưng không có ý ra tay với ma thú này, cái mũi vừa hừ lạnh, xoay người.

“Ta tin tưởng một ngày nào đó nàng sẽ trở về! mặc kệ qua bao lâu ta đều chờ đợi!”

Nguyệt Dạ nao nao, xuyên thấu qua hai mắt tiểu hồ ly, nhìn Băng Linh Huyễn Điểu xinh đẹp cao ngạo mở cánh ra, chậm rãi biến mất trong rừng rậm.

“chủ nhân của Băng Linh Huyễn Điểu?” Đợi hắn đi, Nguyệt Dạ mới thì thào mở miệng, “Chủ nhân của hắn còn sống không? Đi đâu?”

Nàng phán đoán chủ nhân Băng Linh Huyễn Điểu còn sống, là bởi vì nàng hiểu rõ quan hệ khế ước của triệu hồi thú cùng triệu hồi sư. Triệu hồi sư c.h.ế.t thì triệu hồi thú cũng không thể sống.

“Nàng?” Yểm dừng lại hồi lâu, có vẻ châm chước dụng từ, “Nàng có lẽ còn sống đi.”

“Nàng nhất định còn sống!” Nguyệt Dạ như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói.

Yểm cúi đầu, thất thần chốc lát, sau đó mới cẩn thận hỏi: “Ngươi, làm sao ngươi biết?”

“Bởi vì Băng Linh Huyễn Điểu còn sống, bọn họ có ký khế ước, nàng khó có thể c.h.ế.t!” Nguyệt Dạ đương nhiên nói, đây là suy nghĩ mà ai cũng biết.

Cảm giác mất mát thật lớn hiện ra, Yểm nhìn nàng trong chốc lát mới cười rộ lên: “Hóa ra ngươi nghĩ như thế này.”

“Ta nghĩ không đúng sao?”

“Đúng, nhưng cũng không đúng.” Yểm miễn cưỡng khen, ôm nàng chậm rãi đi qua rừng, Nguyệt Dạ đợi hồi lâu, hắn mới nói: “Nàng không ký khế ước cùng Băng Linh Huyễn Điểu.”

Nguyệt Dạ trừng lớn đôi màu lam hồ ly: “Làm sao có thể?”

“Tất cả mọi người không tin, nhưng quả thật như thế, chỉ có ta mới biết được.” bên khóe môi dịu dàng xinh đẹp của Yểm chậm rãi lộ ra ý cười khổ sở “Cho nên, người khác cũng nghĩ như ngươi.”

“Vậy Băng Linh Huyễn Điểu…. .”

“Hắn một năm trước vốn rất dịu ngoan, sau đó Băng Linh Huyễn Điểu của Bắc Nguyệt quận chúa đột nhiên nổi điên, không ai ngăn được, Bắc Nguyệt quận chúa cũng không tránh được, căn bản không áp chế được nguyên khí cường đại trên người hắn, cho nên…”

“Hắn bị vây ở đây.” Nguyệt Dạ thông minh tiếp lời, trong lòng khó hiểu chua xót, “Hắn thật đáng thương.”

Đây là rừng cây sau Học Viện Linh Ương, cũng không rộng lớn, siêu cấp linh thú như Băng Linh Huyễn Điểu tính tình cao ngạo lại quái gở, chắc là không biết lựa chọn chỗ ở từ đám người đông đúc kia.

Trừ phi chung quanh có kết giới hoặc cấm chế khiến nó không thể không ở đây.

Yểm tán thành sờ sờ đầu nàng, cười nói: “Không sai, hắn bị Thương Hà Viện Trưởng cùng Thái t.ử Chiến Dã hợp lực phong ấn tại đây. Nếu không với bản tính hung tàn cuồng ngạo của hắn không biết sẽ gây ra chuyện gì”.

“Bắc Nguyệt quận chúa vẫn sống, nhưng Băng Linh Huyễn Điểu cũng không đồng ý thần phục, thật sự kỳ lạ!” Nguyệt Dạ thì thào nói.

“Đúng vậy, ngay cả ta hiểu rõ nàng như vậy cũng nghĩ mãi không rõ, nàng đột nhiên không phải nàng .” Yểm lắc đầu cười khẽ, hạ mắt xuống, trong con ngươi dài nhỏ yêu nghiệt cười, “Ngươi hình như rất hứng thú với Băng Linh Huyễn Điểu?”

Nguyệt Dạ sắc mặt lạnh xuống nói: “Hắn vừa rồi suýt g.i.ế.c ta.”

Yểm cười to, không ai bì được nói: “Người yếu thì chấp nhận thôi!”

Nguyệt Dạ yên lặng không nói lời nào trong phong ấn, Yểm mang nàng xuyên qua rừng cây, trực tiếp đi tới tòa tháp thứ bảy, kỳ quái, chẳng lẽ hắn cũng trùng hợp muốn đi tòa tháp thứ bảy?

chung quanh Tòa tháp thứ bảy có cấm chế cường đại vây quanh, nhưng Yểm không tốn sức chút nào tiến vào, đối với hắn mà nói, trên cái thế giới này không có chỗ nào là không vào được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.