Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 552 Hóa Người Dưới Ánh Trăng

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:13

Trước khi xuất phát hướng nước Nam Dực, do đích thân vua một nước tự mình đi, lại mang theo thư kết minh nên tới biên cảnh liền nhìn thấy Thái t.ử Chiến Dã tự mình dẫn người đến nghênh đón.

Nam t.ử mặc y phục đen tuấn mỹ lãnh khốc giục ngựa đi tới xe của Phong Liên Dực ân cần thăm hỏi, Phong Liên Dực xốc màn xe lên, cười nói: “Làm phiền thái t.ử điện hạ rồi, quận chúa khỏe không?”

Trên mặt Chiến Dã rõ ràng không có nhiều vẻ cao hứng, ánh mắt nhìn về phía Phong Liên Dực cũng có chút mất tự nhiên, “Nàng ổn lắm.”

Vội vã hàn huyên hai câu, Chiến Dã cũng không nói thêm lời, tự mình dẫn đường đi thành Lâm Hoài trước.

Nửa đêm trú lại ở trong nhà phú thương trong thị trấn nhỏ, khéo léo chính là, phú thương này hôm nay cũng tiếp đãi một vị khách quý muốn đi thành Lâm Hoài ngủ lại.

Phái đoàn khách nhân rất lớn, chủ nhân đã đi báo là thái t.ử cùng vua của nước Bắc Diệu đến nhưng hắn cũng không chịu đi ra bái kiến một chút.

Chiến Dã cũng không thèm để ý, phú thương thiết yến, hắn cùng Phong Liên Dực sau khi uống mấy chén liền tự trở về nghỉ ngơi.

Đêm khuya, cuồng phong bạo tuyết, cửa sổ rung động, bên ngoài nhiều chạc cây bị tuyết c.h.ặ.t đứt, thường thường truyền đến tiếng trầm đục thanh thúy.

Tiểu hồ ly ghé vào bên giường, nửa híp mắt buồn ngủ, đột nhiên một bóng dáng hiện ở trên cửa sổ, nàng đột nhiên ngẩng đầu, quay đầu lại liếc nhìn Phong Liên Dực ngủ say liền nhảy xuống giường, đi tới bên cửa sổ.

Không cần mở cửa sổ ra, thân thể nàng đã linh hoạt đi ra ngoài.

Cuồng phong trong nháy mắt bao trùm trên mắt, tiểu hồ ly nhắm mắt lại, đột nhiên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ. Nàng ngẩng đầu liền nhìn thấy bộ quần áo màu đỏ co khúc khuỷu xuống, hơi chút ngẩn ra, liền bị một tay xách cổ lên.

“Là con vật nhỏ ngươi.” Giọng nói mềm nhẹ, mang theo một tia quyến rũ, kẻ khác nghe mà run cả tim.

Tiểu hồ ly ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn, đập vào mặt là một cặp mắt quyến rũ quỷ dị màu đỏ, nhất thời toàn thân lông dựng đứng lên!

Là tên cường giả lúc đầu bị nàng cào! Trên người có khí thế cường đại ngập đầu của ma thú!

Yểm xách nàng đến viện t.ử, ném trong đất tuyết, ngón tay nhẹ nhẹ vỗ về cằm tuyết trắng xinh đẹp, một tay chống ô hồng. Bông tuyết không thể nhiễm lên quần áo hắn.

Nhìn chằm chằm nàng chốc lát, Yểm đột nhiên vươn tay, nặng nề b.úng trên mi tâm nàng.

“Hóa ra là như vậy.”

Tiểu hồ ly bị đau, ‘ô’ một tiếng ngất xỉu đi, sau đó bị ánh trăng cuồng loạn chiếu xạ, dưới bóng dáng hồ ly chậm rãi biến thành bóng dáng một cái thiếu nữ.

Da thịt trong suốt như tuyết bại lộ trong gió tuyết, lông hồ ly tuyết trắng không đủ che toàn thân nàng, nàng bắt chéo cánh tay, có chút nghiêng người hừ lạnh một tiếng.

Hai tròng mắt vừa lãnh khốc vừa yêu mị.

Yểm đầy hứng thú nhìn nàng: “Ngươi bị phong ấn, hay ở nhờ trong thân thể hồ ly?”

“Ta vì sao phải nói cho ngươi biết?” Thiếu nữ lạnh lùng nói, tóc đen bay múa trong gió.

“Bởi vì… .” Yểm nhếch khóe môi, tà tà cười, “Ngươi không muốn mặc quần áo sao?”

Ánh mắt làm càn đ.á.n.h giá thân thể trong suốt xinh đẹp của nàng, trong miệng tấm tắc than thở, ánh mắt không che giấu ham muốn lộ ra.

Thiếu nữ lạnh lùng mím môi, vẫn nói: “Phong ấn! Đưa y phục cho ta!”

Yểm cổ tay vừa lộn, một áo khoác màu trắng xuất hiện trong tay, thiếu nữ đưa tay lấy, hắn lại mau tránh ra, cười nói: “Không lễ phép, ít nhất nói cho ta biết tên đi.”

Da trắng như tuyết trong gió bão tuyết lạnh như dung vào thành một thể, thân thể cứ việc để người ta nhìn, cũng không thấy trên mặt có cực nhỏ ngượng ngùng, chỉ thanh lạnh.

Tuy nhiên thân là nữ t.ử, không quần áo trước mặt một nam t.ử cũng có chút không ổn.

Nhưng tên… . Nàng cau mày suy nghĩ một chút, “Ta không có tên.”

Nàng không nói sai, lúc mới khôi phục ý thức nàng cũng một mực hồi tưởng tên của mình, đáng tiếc, bởi vì tác dụng phong ấn nên nàng không nhớ được gì.

Chỉ biết nếu như có thể phá vỡ phong ấn, dựng lại thân thể, nàng có lẽ có thể nhớ lại được mình ai.

“Làm sao có thể?” Yểm không tin.

“Không tin thì thôi!” Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng.

Yểm nhìn vẻ mặt nàng lãnh khốc, không giống nói dối, loại lãnh ngạo sơ cuồng cũng không thèm nói dối.

“Không có tên thì ta cho ngươi một cái tên.” Yểm cười ngồi xổm xuống, choàng áo khoác vào thân thể yếu ớt của nàng, “Nguyệt.”

Thiếu nữ nhăn lại mi tú lệ, “Vì sao?”

Yểm ngẩng đầu nhìn ánh trăng bị che đậy ở mây đen, trong tươi cười lộ ra vài phần chua xót, “Khó nghe sao?”.

“Không hay!” Nàng không khách khí nói, cũng theo ánh mắt của hắn ngẩng đầu nhìn ánh trăng, nhìn trong chốc lát đã nói: “Gọi Nguyệt Dạ!”

Yểm ngẩn ra, hỏi: “Vì sao?”

“Ta thích!” Nàng đẩy Yểm ra, kéo áo khoác đứng lên, cúi đầu nhìn quần áo mày đỏ của hắn, đúng là chân trần đứng ở trong tuyết, bởi vậy hỏi: “Ngươi vì sao không mang giày? Nhưng ngược lại lại che ô chứ?”

Yểm ngưng mi trầm mặc một hồi, như là nghiêm túc tự hỏi, qua hồi lâu hắn mới chậm rãi mở miệng, nói: “Ngươi không thấy ta như vậy rất tuấn tú sao?”

Nguyệt Dạ bật cười, lắc đầu: “Không thấy.”

Yểm xoay người, đưa lưng về phía nàng đi vài bước trong đất tuyết, lưu lại mấy dấu chân, hắn nhẹ giọng nói: “Người bung ô râ là luôn hy vọng dưới ô có người đứng sóng vai với hắn.”

Nguyệt Dạ nghiêng đầu nhìn hắn, thật sự là người kỳ quái.

“Này.” Yểm nghiêng mặt đến, đôi mắt màu đỏ yêu tà nhìn nàng, “Ta còn nhớ rõ lần trước ngươi cào ta, định bồi tội ta thế nào đây?”

Áo khoác tuyết trắng tôn lên khuôn mặt tuyệt sắc của nàng, hãnh diện mà đứng, lạnh lùng nói: “Ta hiện tại chỉ là một luồng hồn phách, cũng không có thân thể, nếu ngươi muốn ta lấy thân báo đáp thì sợ rằng phải thất vọng.”

Yểm cười ha hả, “Ngươi biết ta muốn gì!”

Nguyệt Dạ cũng ngẩn ra, nàng chẳng qua thuận miệng nói thôi, không ngờ thật nói trúng rồi, phán đoán này có lẽ chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.

“Đợi tương lai ta phá tan phong ấn đi ra, có thể làm một chuyện vì ngươi.” Nguyệt Dạ mím môi nói, thà rằng đắc tội quân t.ử, cũng không thể đắc tội tiểu nhân.

Nàng biết nam t.ử yêu mị quỷ dị mặc y phục đỏ này tuyệt đối không phải là quân t.ử.

“Chuyện gì cũng đồng ý đáp ứng sao?” Yểm mập mờ chớp chớp mắt, ánh mắt liếc thân thể dưới áo choàng, đầu lưỡi vươn ra nhẹ nhàng l.i.ế.m một chút môi của mình.

Nguyệt Dạ hừ lạnh một tiếng: “Đồ vô sỉ!”

“Ta vô sỉ?” Yểm hừ một tiếng, trêu tức nói: “Là ai hiện ra ở trước mặt ta, không mảnh vải che thân dụ dỗ ta?”

“Ngươi suy nghĩ nhiều quá!” Nguyệt Dạ kéo áo khoác, mặt không chút thay đổi nói.

“HA ha, ta biết phụ nữ luôn luôn khẩu thị tâm phi.” Yểm tà nịnh nhìn nàng cười, “Nhớ kỹ, ngươi phải làm giúp ta một việc.”

Hắn chậm rãi lui về phía sau, liếc nhìn cửa sổ đóng c.h.ặ.t, quên đi, vốn định g.i.ế.c hắn, nhưng lúc tới đây mới đột nhiên nghĩ Phong Liên Dực cũng mất đi Bắc Nguyệt, bọn họ chẳng ai có được nàng, không cần phải g.i.ế.c hắn cho nguôi giận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.