Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 546 Linh Thú Cấp 1
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:12
Nàng đứng lên, duỗi duỗi tay, đá đá chân, xoay xoay thắt lưng, run rẩy run rẩy cái lỗ tai, giũ nước mưa ướt đẫm trên người đi.
Nàng muốn chạy tới xem bên kia phát sinh chuyện gì, nhưng chưa kịp hành động, chỉ thấy nam t.ử mặc áo đen đứng lên, ngay sau đó, thiếu niên mặc áo đen cũng đứng lên, trên người hắn đều là m.á.u nhìn thật đáng sợ.
Trong lòng thiếu niên kia ôm một người, cũng đầy người là m.á.u, thoạt nhìn đã c.h.ế.t, thiếu niên xoay người lại, khuôn mặt tái nhợt mang m.á.u cùng với khóe mắt Hoa Cát cánh quỷ dị khiến hắn khá âm trầm.
Tiểu hồ ly theo bản năng lui về phía sau từng bước, không biết tại sao, người này có vẻ âm trầm, nhưng cũng không giống Lệ Tà cùng nam t.ử mặc áo đen khí phách sắc bén kia. Nàng sợ hãi một cách khó hiểu.
Trong lòng lạnh lẽo, dường như chỉ cần tới gần hắn sẽ c.h.ế.t.
Trong lòng có cảm giác như thế, bởi vậy nàng không dám tiến lên nữa, len lén trốn ở phía sau bụi cỏ, nhìn vẻ mặt hoảng hốt của hắn ôm cô gái trong lòng, từng bước đi ra ngoài.
“Mặc Liên các hạ, giao nàng cho ta đi.” Nhìn hắn phải đi, nhưng lại ôm c.h.ặ.t Hoàng Bắc Nguyệt không chịu buông tay, Phong Liên Dực không thể không lên tiếng.
Mặc Liên ghì c.h.ặ.t cánh tay, tính chất bảo vệ rất mạnh, không chịu buông tay.
Yểm mặc áo đỏ nghiêng mặt, cười tủm tỉm nhìn Phong Liên Dực: “Có ta ở đây, ngươi không thể chiếm lấy nàng được. Hiện tại đã đến nước này, đem nàng về nước Nam Dực, đừng hòng cho ai độc chiếm nàng, lúc này mới công bằng.”
Phong Liên Dực lạnh lùng liếc hắn, nói : “Nàng chỉ nguyện ý theo ta.”
“Chưa chắc.” Yểm có chút tự kỷ nháy mắt mấy cái, “Lúc trước nàng không biết ta xinh đẹp như thế, chờ nàng gặp ta tự nhiên sẽ quên ngươi.”
Phong Liên Dực không nói gì, người này đột nhiên xuất hiện rốt cuộc là ai?
Yểm cười lớn một tiếng, vỗ vỗ bả vai Mặc Liên, nói: “Tiểu t.ử thúi, đưa nàng về phủ trưởng công chúa của nước Nam Dực, biết không?”.
Mặc Liên lại không phản đối, gật đầu, có lẽ hắn cũng cho rằng đây là biện pháp tốt nhất.
Hiện tại, thầm nghĩ để nàng về nhà tĩnh dưỡng, chờ vết thương trên thân thể chậm rãi khép lại, nàng tự nhiên sẽ tỉnh lại.
Ngay cả Mặc Liên cũng đồng ý, Yểm đắc ý nháy mắt với Phong Liên Dực, cười rời đi.
Lúc đi qua bụi cỏ, nhìn thấy một bóng dáng trắng bóng sột soạt lui về phía sau, Yểm nhìn thoáng qua, đột nhiên cúi người, một phát bắt được cái đuôi lông xù, ánh mắt sáng lên: “Tiểu hồ ly thật là đáng yêu!”
Trong lòng tiểu hồ ly hoảng hốt, cặp mắt màu lam lạnh nhìn hắn một cái, đột nhiên vươn nhanh móng vuốt cào lên ngón tay hắn.
Yểm thật không ngờ có linh thú dám to gan cào hắn, huống hồ nguyên khí con tiểu hồ ly này chỉ cấp 1 mà thôi. Một con linh thú mà thôi, kể cả thần thú ở trước mặt hắn cũng không to gan như vậy!
Yểm lùi tay về, trên ngón tay chảy ra ít m.á.u, hắn đưa ngón tay bỏ vào miệng nhẹ nhàng cười quyến rũ: “Ngươi dám cào ta?”.
Tức giận sao?
Tiểu hồ ly lui từng bước về phía sau, nàng chỉ cảm giác bị bắt được cái đuôi rất khó chịu, cho nên mới vung móng, nếu biết là hắn, nàng cũng không dám.
Yểm là một tên siêu cấp mang thù, mới ra khỏi phong ấn đã bị linh thú cấp 1 cào bị thương. Chuyện này thật mất mặt, bởi vậy hắn đột nhiên cười xấu xa, vươn tay định chộp cổ tiểu hồ ly.
Bắt nạt tên nhãi đáng thương này nhất định sẽ rất vui.
Trước khi hắn ra tay đã có một tay động tác nhanh hơn, nhẹ nhàng bắt lại tiểu hồ ly trước hắn, nhét vào ống tay áo, xoay người đi.
Càn rỡ như thế?
Yểm giận dữ nhảy dựng lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Phong Liên Dực, hồ ly này là ta nhìn thấy trước!”
“Ngươi đừng quên nơi này là Thành Tu La.” Phong Liên Dực cũng không xoay người, thản nhiên nói. Ngụ ý không cần nhiều lời, người thông minh tự nhiên sẽ hiểu.
Hắn là Tu La vương, chi phối hết thảy Thành Tu La, tiểu hồ ly này ở Thành Tu La đương nhiên là của hắn, người khác có tư cách gì lấy đi?
Yểm ngậm miệng không mấp máy, hắn đoạt đồ trong nhà người khác, tự nhiên bị đuối lý.
“Hừ! Hồ ly về ngươi, Hoàng Bắc Nguyệt về ta!” Yểm nhìn bóng lưng của hắn, vô lễ tuyên bố, “Cứ như thế đi! Ngươi ôm hồ ly đi! Ta không đoạt với ngươi, sau này ngươi cũng đừng theo ta đoạt!”.
Sau khi nói xong, Yểm cảm thấy chính mình nhặt một cái lợi thế lớn, vui tươi hớn hở rời đi.
Chờ ngày sau hắn nhớ tới những lời này hôm nay mới hối hận đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân! Sớm biết thì hẳn là liều c.h.ế.t để tiểu hồ ly về hắn mới đúng.
Phong Liên Dực căn bản không bận tâm đến lời của hắn. Người này không hiểu từ đâu xuất hiện. Trông giống người nhưng không phải người, giống yêu nhưng không phải yêu, giống ma cũng không phải ma. Từ động tác chế trụ Mặc Liên xem ra người này tuyệt đối rất lợi hại. Nhưng trước đây chưa bao giờ nghe nói đến một vị cao thủ quái dị trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp như vậy.
Phong Liên Dực ôm tiểu hồ ly ra khỏi Thành Tu La, ở bìa rừng thả nàng xuống, dùng ngón tay vào lỗ tai đỏ lông xù, thấp giọng nói: “Đi thôi, không nên trở lại chỗ này.”
Mặc dù Thành Tu La đã không còn Ma thú Trừng Phạt Minh, nhưng nơi này vẫn vô tình vô nghĩa, lạnh như băng hờ hững.
Phóng sinh tiểu hồ ly, hắn đứng dậy quay trở lại, đi vài bước đột nhiên dừng lại, hơi xoay người, trong ánh mắt màu tím liễm diễm có tia sáng lấp lánh.
Tiểu gia hỏa kia từng bước một lảo đảo đi theo hắn, đi hai bước liền té ngã, hiển nhiên vừa mới sinh ra chưa học được bước đi.
“Ta chưa chắc là người tốt, ngươi đi tìm đồng loại đi.” Hắn thấp giọng nói, trong giọng nói có vô hạn cô đơn cùng ưu thương.
Tiểu hồ ly vẫn bám riết theo sát không tha hắn.
Đi tìm đồng loại?
Nàng căn bản không biết mình là ai? Không biết đồng loại ở đâu.
Trong rừng rậm quá nguy hiểm, ngay cả kiếm ăn nàng cũng không học được, nếu một mình hành tẩu rất nhanh sẽ thành bữa ăn trong bụng của linh thú cường đại.
Nàng không muốn c.h.ế.t sớm như vậy, người này tuy nói chưa chắc là người tốt, nhưng ít nhất từng bảo vệ nàng.
Trong rừng cây gió hây hẩy lay động cành lá, thời kỳ đầu xuân, trên cây vừa mới mọc chồi non, hết thảy có vẻ sức sống bừng bừng, tràn ngập hy vọng.
Hắn đi vài bước vẫn dừng lại, xoay người nhìn tiểu gia hỏa cẩn thận đi theo chính mình, thở dài một tiếng: “Ngươi vì sao lại theo ta?”
Vì sao?
Tiểu hồ ly cũng không trả lời được, đại khái là cảm giác an toàn với hắn, tựa như gió xuân thổi qua, dịu dàng ấm áp, không có lực sát thương.
Nàng rất nhỏ yếu, chỉ có thể tìm gió xuân phù hộ, mà không dám một mình xông xáo trong gió bão.
Huống hồ người này, lớn lên thật là đẹp mắt.
Ngước lên hai mắt băng lam xanh biếc, tiểu hồ ly chờ đợi nhìn hắn, tròng mắt ngập nước đáng thương, kẻ khác sinh lòng thương tiếc, căn bản không nỡ cự tuyệt.
Trong lòng d.a.o động, không biết bao lâu không hề động lòng trắc ẩn đột nhiên sinh ra thương tiếc con tiểu hồ ly này. Quên đi, nó nhỏ như vậy, đi ra ngoài cũng sẽ c.h.ế.t sớm, không bằng chờ lớn một chút rồi để nó đi sau.
Hắn bước trở lại, ôm lấy tiểu hồ ly, nhẹ nhàng họp lại trong ống tay áo, thấp giọng nói: “Ta không thích người yếu, cho nên, ngươi phải tự mạnh mẽ lên.”
Tiểu hồ ly tỉnh tỉnh mê mê nghe, cố gắng gật đầu trong ống tay áo của hắn, biết rõ hắn không nhìn thấy nên kiên định hạ quyết tâm.
Nàng sẽ không vĩnh viễn yếu như vậy.
