Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 541 Linh Hồn Trở Về

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:11

Trên mặt hồ vốn phiêu đãng màu trắng hơi nước, giờ phút này hơi nước như bị ô nhiễm, lộ ra hắc khí nhè nhẹ.

Con ngươi vừa chuyển, Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Tựa hồ có điều….”

“Minh hẳn là ở đây.” Hồng Chúc liếc nhìn hắc khí liền phán đoán.

Hoàng Bắc Nguyệt để Tiểu Đăng Lung rút lui kết giới, chậm rãi đi ra ngoài, chân đạp trên mặt đất ẩm ướt, lặng yên không một tiếng động đi vòng quanh hồ, tới gần nhà gỗ nhỏ.

Hồng Chúc cùng Tiểu Đăng Lung theo sát phía sau, không dám chậm trễ.

Đi tới một nửa, cửa nhà gỗ bị mở ra, trong phòng đen nhánh, một bóng người chậm rãi đi tới, đi theo phía sau hắn là một con rồng bằng hắc khí.

Đầu rồng lộ ra, lạnh lùng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

Bóng người kia dần dần hiện ra ở trong hắc khí, ánh mắt mơ hồ, hình dung gầy gò, nhưng vẫn kinh thế tao nhã.

Chậm rãi ngước mắt nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt từ từ ôn nhu, hắn bước về phía trước từng bước, nói: “Nguyệt…”

Đi từng bước lại đột nhiên dừng lại, âm thầm lắc đầu, không còn về phía trước.

Nghe được giọng nói của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng d.a.o động, lập tức cười: “Ngươi có khỏe không?”

“Tại sao ngươi lại tới đây?” giọng nói Phong Liên Dực có vẻ lạnh như băng, tựa hồ cố gắng khắc chế ý niệm khát m.á.u quay cuồng.

Ở trong thành Tu La, cái loại sát ý mãnh liệt này càng khó khắc chế.

Hơi thở nàng gần như thế, hắn muốn tới gần, không thể kìm nén muốn tới gần, nhưng là… sau khi tới gần sẽ phát sinh cái gì hắn cũng không biết.

“Chỗ nào có ngươi, ta nhất định sẽ đến.” Mỉm cười, ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt thiểm động, an tĩnh an hòa, “Ma thú Trừng Phạt, Minh?”

Cách xa nhau, Phong Liên Dực nhìn thấy ánh mắt của nàng, trong lòng trầm xuống, đột nhiên không để ý gì hết, đi nhanh từ bậc thang xuống.

Minh theo sau lưng, sát khí từ rồng đen còn nặng hơn so với trên người thần c.h.ế.t.

Cảm giác đại sát khí mạnh mẽ càng ngày càng tới gần, Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt cũng chợt trầm xuống, nhẹ nhàng gật đầu với Hồng Chúc. Bóng người Hồng Chúc chợt lóe, trong nháy mắt liền xuất hiện phía sau Minh.

Rồng bạc màu trắng hiện thân, hàn băng đông lạnh, từ phía sau bắt được cái đuôi của Minh, Ma thú Trừng Phạt giận dữ, quay đầu lại há mồm c.ắ.n Hồng Chúc.

Hồng Chúc cũng không yếu thế, lúc Minh mở miệng, nàng ngẩng đầu lên dùng sức va chạm, đẩy Minh ngã lăn ra cỏ, trên người hắc khí đặc hơn, hơi thở tà ác chạy chồm ngã nhào.

“Nha đầu thối!” Minh tức giận mắng một tiếng, đứng thẳng người lên muốn tiến công, đột nhiên một luồng sáng hiện lên, là Tiểu Đăng Lung bay nhanh thiết trí một kết giới, ngăn cản Phong Liên Dực.

Hừ! Loài người ngu xuẩn hóa ra có ý dụ hắn đi, sau đó ngăn trở bệ hạ, cuối cùng để nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt đối phó hắn!

Phong Liên Dực giật mình, đưa tay đụng một chút kết giới của Tiểu Đăng Lung, trình độ như vậy với hắn mà nói dễ dàng có thể phá giải, nhưng hắn ngẩng đầu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười với hắn, bóng dáng lắc lư, liền biến mất trước mắt, sau một khắc, nàng đã đứng đối diện với Minh.

Trong thân thể Minh tản mát ra khí thế k.h.ủ.n.g b.ố.

Nhìn cô gái trước mắt, Minh âm lãnh quát: “Loài người, ngươi như con kiến hôi trước mặt ta, ta chỉ cần nhẹ nhàng động thủ là nghiền c.h.ế.t ngươi!”

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc hắn, không muốn đáp lại, Roi Hỏa thần chợt xuất hiện trong tay. Lúc Minh nói xong, một roi liền quất lên mặt hắn!

“Loài người đáng c.h.ế.t!” Minh bị chọc giận, thân thể thật lớn bay lên trời, sau đó cấp tốc hạ xuống, trên người hắc khí tản ra một ít, mơ hồ lộ ra lớp vảy màu xanh nhạt.

Nguyên khí xanh đen tuôn ra khỏi miệng Minh, Hồng Chúc hô một tiếng cẩn thận, Hoàng Bắc Nguyệt đã rất nhanh rời đi, nguyên khí trên mặt đất gây ra một lỗ thủng thật lớn, chấn động khiến nước trong hồ dậy sóng.

Ở giữa không trung đạp trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, Hoàng Bắc Nguyệt hai tay thao túng Hỏa cùng Lôi, song song thành lưới, đ.â.m đầu đ.á.n.h vào Minh!

Thân thể thật lớn của Minh tránh một bên, phía sau Hồng Chúc không để ý tới c.ắ.n xé, thân rồng quấn lên, há mồm c.ắ.n cổ hắn!

Tuy nói có hắc khí bảo vệ, song Minh vẫn cảm giác đau nhức, hắn giận dữ đong đưa thân thể, suýt rơi vào trong hồ, trên người hắc khí tăng vọt, thoáng cái hất Hồng Chúc ra.

Hoàng Bắc Nguyệt đã kết ấn, yên lặng niệm chú, Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên hình thành, ánh sáng chợt lóe trong tay nàng, đang muốn đẩy tới vây khốn Minh, nhưng phía sau thình lình xuất hiện khiến rùng cả mình. Nàng trời sinh cảnh giác, hai mắt mù cảnh giác càng cao hơn!

Hàn ý còn không nhích lại gần mình, nàng liền bay nhanh về phía bên cạnh, cơ hồ đồng thời, ánh chớp màu đen đ.á.n.h thẳng vào chỗ nàng vừa đứng, cho dù là giữa không trung mà ánh chớp cũng như xé rách không khí, cơ hồ hình thành một cái động không thể khép lại.

Trên lưng nhất thời toát ra mồ hôi lạnh, khí thế cường đại như thế, nếu nàng vừa rồi không mau tránh ra thì giờ phút này sợ rằng thành tro rồi.

“Chủ nhân nhanh rời khỏi đây!” Hồng Chúc hô to một tiếng, cũng không đi quản Minh, phi thân đẩy Hoàng Bắc Nguyệt sang bên cạnh.

Chỉ chốc lát cũng không dừng lại, thêm một ánh chớp thật lớn nổ tung chỗ nàng vừa đứng.

Hoàng Bắc Nguyệt hai mắt mờ mịt, không nhìn thấy gì, chỉ phán đoán bằng cảm giác, hỏi Hồng Chúc: “Là Mặc Liên sao?”

Hồng Chúc kinh hoảng ngẩng đầu, quả nhiên mấy trăm thước cao trên không trung, Huyễn Linh Thú thật lớn màu đen trôi nổi, cánh mở ra, xu thế long trời lở đất.

Hai bóng người đứng cách Huyễn Linh Thú không xa, một người y bào màu vàng bay múa, ánh sáng ch.ói mắt, thần thánh không thể xâm phạm.

Mà một người khác mặc y bào đen, khuôn mặt tái nhợt, con ngươi lạnh nhạt, bên khóe mắt có một đóa Hoa Cát cánh nở rộ ba phần tư, cánh hoa màu đen từ khóe mắt vươn ra, như một bàn tay nhỏ nhẹ nhàng nâng mắt của hắn.

Hai bóng người từ giữa không trung đi tới, sau một lát, liền dừng trên giữa mặt hồ, buông mắt xuống nhìn hết thảy phát sinh phía dưới.

Trên mặt Hồng Chúc thần sắc lập tức bối rối tái nhợt, lẩm bẩm nói: “Đúng là Mặc Liên cùng Thánh quân.”

Có chút ngoài ý muốn, hoặc như đã sớm ngờ tới, Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên mím môi, mỉm cười.

Hẳn là muốn đối mặt, không có cách nào trốn thoát.

“Lại gặp mặt, Nguyệt nhi.” Tống Mịch cười nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, nghe được tiếng của hắn, Mặc Liên như có xúc động, chậm rãi ngước mắt, mờ mịt quét một vòng xung quanh, cuối cùng dừng hình ảnh ở trên người Hoàng Bắc Nguyệt.

“Nguyệt” thì thào một tiếng, dường như hắn muốn bước về phía trước.

Tống Mịch sắc mặt âm lãnh bắt được hắn, ngón tay dùng sức nắm c.h.ặ.t, Mặc Liên giật mình một cái, liền dừng lại.

Tống Mịch lúc này mới hài lòng cười, mở vô cực thiên khóa thứ ba, Mặc Liên có vẻ mất đi nhân tính, nhưng vẫn có chút trí nhớ với Hoàng Bắc Nguyệt, như vậy lấy bốn thanh vô cực thiên khóa ra, hắn nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt, còn có thể nhận ra nàng sao?

Cho dù không nhìn thấy bọn họ, nhưng nghe giọng nói như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt biết hôm nay phiền toái lớn.

“Chủ nhân, để ta ngăn bọn họ!” Hồng Chúc xung phong nhận việc, lạnh lùng nhìn Tống Mịch, “Tiểu nhân hèn hạ!”

Hồng Chúc làm sao có thể chống đỡ được Mặc Liên? Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng tính toán, không thể như vậy, để Hồng Chúc đi thì nàng sẽ mất Hồng Chúc.

Trong trầm tư, đột nhiên nghe thấy tiếng kết giới vỡ tan, Hồng Chúc theo tiếng nhìn lại, hô nhỏ một tiếng, đúng là Phong Liên Dực nhẹ nhàng vung tay lên, đ.á.n.h nát kết giới của Tiểu Đăng Lung, sau đó bước ra.

Bi t.h.ả.m, lại thêm một cường địch sao?

Hồng Chúc trên trán lăn mồ hôi lạnh xuống, song ngoài dự liệu của nàng, Phong Liên Dực đi ra khỏi kết giới liền không thèm nói đạo lý, bóng dáng cấp tốc lên không, đao phong vô hình từ bốn phương tám hướng phóng tới chỗ Mặc Liên cùng Tống Mịch.

Tống Mịch cả kinh, cuối cùng khóe miệng khẽ nhếch, có Mặc Liên ở đây, không ai làm gì được hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 539: Chương 541 Linh Hồn Trở Về | MonkeyD