Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 531 Cơn Lốc Bùng Lên

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:10

Tuyết ảnh chiến đao vung lên, sau đó đ.â.m mạnh xuống, Kim Loan Thần Điểu gào thét, đột nhiên thân thể đảo ngược, nàng đứng không vững nhất thời trượt xuống dưới, bị cánh lửa hung tàn đập xuống!

Lực đập quả nhiên mang theo uy lực hàng vạn hàng nghìn lần, kình khí cường đại áp bách nàng rơi xuống. Lực phản phệ của Thiên Phạt khiến khí huyết trong cơ thể đảo lưu, nguyên khí tán loạn, phù nguyên rung động không ngừng, ở lực vỗ mạnh rơi xuống xuýt vỡ.

Lúc rơi nhanh xuống, bên tai một mảnh ẩm và nóng xuất hiện, đúng là bắt đầu chảy m.á.u, rất nhanh cái mũi cùng hai mắt cũng xuất hiện cảm giác ẩm và nóng, nàng tầm mắt mơ hồ, chỉ nhìn thấy Kim Loan Thần Điểu trên đỉnh đầu vỗ cánh một chút cũng đột nhiên lao xuống.

Xem ra, con chim thần cao ngạo này sẽ không từ bỏ cơ hội g.i.ế.c nàng.

“Dao Băng, vạn tiễn tề phát!” Hai tay vô lực rất nhanh kết ấn, nguyên khí tán loạn nghịch lưu lung tung trong thân thể, vậy mà không ngừng theo sự sai khiến của nàng.

“Ngươi nên nghe ta khuyên.” Yểm bất đắc dĩ nói, “Thiên Phạt quá cường đại, sẽ hủy diệt ngươi.”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn chằm chằm Kim Loan Thần Điểu, ánh mắt tập trung vào bụng nó, nắm c.h.ặ.t tuyết ảnh chiến đao trong tay.

“Ta cũng không hối hận!” Nàng kiên định nói, nhắm mắt lại, điều chỉnh hơi thở một chút, đột nhiên tay vỗ một cái trong không khí. Thân thể đang rơi nhanh xuống đột nhiên dừng lại, ngược lại mũi chân đạp xuống, đón nhận trực diện Kim Loan Thần Điểu!

Vẻ mặt kiên định không chùn bước, làm ánh sáng trên lưỡi đao cũng sắc bén hơn rất nhiều!

Nhìn thấy cử động của nàng, Kim Loan Thần Điểu cũng sửng sốt, nha đầu này vậy mà dám nghênh chiến, thật sự là chán sống.

“Hừ! Ngươi muốn c.h.ế.t thì ta sẽ thành toàn cho ngươi!” Kim Loan Thần Điểu đột nhiên mở miệng, cánh run lên, vô số hỏa cầu ánh vàng rực rỡ rơi xuống.

Hoàng Bắc Nguyệt không biết đột nhiên có được khí lực từ đâu, tuyết ảnh chiến đao chặn lại hỏa cầu rơi bên người, chiến đao đột nhiên phình lớn vô số lần, nàng rót tất cả hắc khí trong Vạn Thú Vô Cương vào, dâng đao lên c.h.é.m mạnh xuống.

Ào ào….

Gió bão như bị cắt ra, trong nháy mắt trống rỗng khiến động tác của Kim Loan Thần Điểu ngừng một chút, sau đó nó bay nhanh lui về phía sau, song bụng vẫn bị mũi đao quét tới.

Vết thương vốn đổ xuống màu vàng tinh sa, giờ phút này càng mở rộng thêm mấy lần, vô số tinh sa hỗn loạn rơi bên cạnh hỏa cầu.

Kim Loan Thần Điểu kêu t.h.ả.m thiết, hết sức phẫn nộ, lại không cam lòng, đột nhiên mở miệng, một tia lửa sắc bén màu vàng b.ắ.n nhanh ra.

Hoàng Bắc Nguyệt mới c.h.é.m một đao khổng lồ, trên người khí lực mất hết, cũng không nâng nổi lưỡi đao nặng nề nữa, cũng chẳng còn khí lực chạy trốn.

Trong mắt lửa vàng càng ngày càng gần, từ từ nhuộm vàng đôi mắt.

Nàng ngơ ngác nhìn, trong mắt chảy m.á.u loãng, có chút bi thương nhưng vẫn kiên định.

“Mạnh Kỳ Thiên, nhớ kỹ đáp ứng chuyện của ta.” Thì thào nói xong, tay nắm c.h.ặ.t tuyết ảnh chiến đao chậm rãi buông ra.

Không có khí lực, tia khí lực cuối cùng cũng biến mất.

Nhưng cũng tốt, Tống Mịch trải qua Thiên Phạt, lúc này cũng hấp hối.

Kim Loan Thần Điểu cũng không chống đỡ nổi, chỉ cần Mạnh Kỳ Thiên…

Trước mắt tia sáng màu vàng vô cùng ch.ói mắt, đ.â.m vào mắt của nàng không mở ra được, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại.

“Yểm, ta không hối hận, đây là nói thật.” Trong lòng mở miệng với Yểm.

“Ừ.” Yểm nhẹ giọng đáp lời, bình thản đưa tay đ.á.n.h hắc thủy đang lẳng lặng chảy xuôi, phát ra tiếng vang nhẹ nhàng, “Để ta ra giúp ngươi đi.”

“Hắn phong ấn ngươi tại thân thể ta nhất định có nguyên nhân của hắn, ta không muốn cuối cùng để hắn thất vọng.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói.

Yểm ha ha cười rộ lên, một ít cũng không thèm để ý, như là gia trưởng quở trách đứa trẻ không nghe lời, mặc dù nghiêm khắc, nhưng lại mang theo một chút sủng nịch, “Tính tình quật cường.”

Trước mắt bị tia sáng vàng bao trùm, cho dù nhắm mắt lại cũng cảm giác mí mắt ch.ói sáng mà nóng cháy. Dường như chỗ nào cũng là ánh vàng rực rỡ.

Đột nhiên, không biết gió từ đâu thổi tới, thổi tới mây đen ngăn trở ánh vàng rực rỡ trên đỉnh đầu, trước mắt chợt tối sầm lại.

Thân thể hạ xuống bị một đôi tay nhẹ nhàng tiếp được, hơi chút dùng sức kéo nàng vào trong lòng.

Lông mi khẽ run lên, khóe mắt chảy ra m.á.u loãng đông lại, lúc mở to mắt có chút đau nhức, tầm mắt mơ hồ, lọt vào tầm mắt là một đôi mắt liễm diễm nhu hòa màu tím.

Trên bầu trời vô số tinh sa rơi xuống, như ngân hà xuất hiện giữa ban ngày.

Cặp mắt màu tím ôn nhu nhìn nàng, khóe môi duyên dáng cong lên, đôi môi mở ra, nhẹ nhàng hô một tiếng: “Nguyệt.”

Màng tai chảy m.á.u ầm ầm rung động, nhưng vào giờ khắc này đột nhiên an tĩnh lại, chỉ nghe được giọng nói trầm thấp nam tính của hắn.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn chằm chằm hắn, không dám tin vào hai mắt của mình.

Chậm rãi giơ tay lên chạm vào mặt của hắn, là chân thật chứ không phải ảo giác.

“Ta tới.” Phong Liên Dực nhìn nàng cười khẽ, cúi đầu để khuôn mặt mình dán vào cái trán của nàng, “Nàng không sao là tốt rồi.”

Xúc cảm như thế mới để nàng thực sự tin tưởng không phải ảo giác, vươn hai tay ôm lấy bờ vai của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên nín khóc mà cười: “Hoàn hảo, hoàn hảo không kết thúc trong bi kịch.”

Nàng vừa rồi thậm chí thương cảm nghĩ, nàng c.h.ế.t đi mà hắn còn sống thì mới thực sự là bi kịch.

Hoàn hảo, hoàn hảo…

Nghe không hiểu lời của nàng, song có thể cảm nhận sự cao hứng trong giọng nói của nàng, Phong Liên Dực cũng cười rộ lên: “Sau này nàng không được ngang ngạnh như vậy, để ta phải lo lắng.”

“Sau này sẽ không như thế nữa” Hoàng Bắc Nguyệt kề sát mặt hắn, khóe mắt nhìn thấy Lệ Tà tóc trắng như tuyết nghênh hướng Kim Loan Thần Điểu.

Chim thần vừa mới sống lại từ tro lửa, đ.á.n.h nhau cùng nàng đã bị trọng thương, sao còn là đối thủ của Lệ Tà?

Trong lúc trời long đất lở, cuồng phong bốn phía, Lệ Tà giơ kiếm đ.â.m một nhát, c.h.é.m đứt một cánh của nó. Kim Loan Thần Điểu đau nhức cực kỳ, biết gặp đối thủ mạnh mẽ, hơn nữa đối phương là ma thú, ham chiến sợ rằng mất nhiều hơn được!

Bởi vậy sau một kiếm giao thủ, nó xoay người muốn chạy trốn. Nhưng Lệ Tà bị ra lệnh đến giúp Hoàng Bắc Nguyệt đã rất khó chịu, nếu để chim thần chạy thoát chẳng phải càng mất hết mặt mũi thêm?

Lệ Tà đột nhiên đuổi theo, y bào màu trắng vù vù bay múa, tóc bạc như tuyết bay bổng lên, trên kiếm phong mặc dù không có chiêu thức hoa lệ, nhưng sát khí dày đặc cùng lực lượng cường đại khiến lòng người buốt lạnh.

Mắt thấy hắn c.h.é.m xuống sẽ làm Kim Loan Thần Điểu hồn siêu phách tán, Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng hô to: “Dừng tay! Đừng g.i.ế.c nó!”

Lệ Tà sửng sốt, lập tức nghĩ nha đầu kia quá cuồng vọng, ỷ vào Tu La vương thích nên dám hạ lệnh với hắn. Hắn nghe lời mới là lạ.

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng chỉ phút chốc hắn sửng sốt đã tạo cơ hội cho Kim Loan Thần Điểu chạy trốn, bởi vậy kiếm của Lệ Tà chỉ tạo thành một vết thương rất lớn trên người nó chứ không hoàn toàn lấy mạng nó.

Kim Loan Thần Điểu hoảng hốt trốn xuống, Lệ Tà còn muốn đuổi theo, Phong Liên Dực đột nhiên mở miệng: “Không cần g.i.ế.c nó.”

Lệ Tà lúc này mới thôi, xoay người lại, âm trầm liếc nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, hừ lạnh: “Nó không c.h.ế.t, nhưng ngươi thì không sống lâu được nhỉ.”

Nhờ bọn họ chạy tới mới cứu mình một mạng, Hoàng Bắc Nguyệt mặc dù khó chịu với lời nói lạnh nhạt của hắn, nhưng vẫn mỉm cười nói một câu: “Để ngươi bận tâm rồi, mạng của ta còn dài mà.”

“Thật không?” Lệ Tà không mặn không nhạt nói một câu, liếc mắt Phong Liên Dực, không biết nụ cười như thế nào chợt thấy âm lãnh.

Nụ cười quái dị khiến trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt có cảm giác khó hiểu, nhưng lúc này trong lòng thật sự rất khó chịu, nàng muốn đuổi theo hỏi, nhưng Lệ Tà đã sớm xoay người đi.

Hoàng Bắc Nguyệt hít sâu một hơi, miễn cưỡng đứng vững nói : “Kim Loan Thần Điểu bị trọng thương, không trốn xa được, ta muốn phong ấn nó.”

“Thương thế của nàng nặng như vậy, ta giúp nàng chữa thương trước.” Vết thương trên người nàng khiến hắn đủ đau lòng, sao có thể để nàng mang theo thương đi phong ấn thần thú, sẽ rất hao phí nguyên khí.

“Không.” Hoàng Bắc Nguyệt kiên quyết lắc đầu, “Hiện tại là thời cơ, nó trọng thương, vừa vặn có thể biến thành thú phong ấn.”

Phong Liên Dực nhíu mày, song thấy ánh mắt kiên định của nàng, rất hiểu rõ tính tình nàng nên biết không khuyên được liền ôm ngang nàng đi, “Ta cùng đi với nàng.”

Hoàng Bắc Nguyệt cười, thả lỏng tựa vào bả vai hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.