Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 529 Cơn Lốc Bùng Lên
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:10
Tống Mịch cũng hiểu điều này, cho nên rất tức giận.
Nàng cùng Hồng Chúc trái phải vây bắt hắn, phía sau còn có Ma thú Hỏa Diễm Ô Sát chậm rãi đi tới, Thôn Thiên Hồng Mãng mà hắn ban cho Hồng Liên cũng ở bên kia như hổ rình mồi nhìn hắn.
Bốn phía bủa vây, để xem hắn muốn trốn chỗ nào!
“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi vọng tưởng như vậy có thể đ.á.n.h ngã ta sao?” Tống Mịch trầm mặc một hồi mới chậm rãi mở miệng, hai mắt liếc Kim Loan Thần Điểu, loại kết giới cấp bậc này không vây lâu được Gió Lốc.
Phía sau mở cái khe nứt, truyền đến từng đợt tiếng rít gào rống giận. Roi Hỏa thần có thể gọi Lửa Địa ngục về, Hoàng Bắc Nguyệt từng lĩnh giáo lực lượng cường đại này một lần, bị quấn lên tuyệt đối không chạy được.
Nàng chợt lui về phía sau, đứng bên cái khe, lửa cháy hừng hực ánh lên khuôn mặt xinh xắn, hiện ra vài phần khí thế lãnh ngạo.
Tống Mịch trong mắt chợt lóe lệ quang, quyền trượng màu vàng trong tay gõ trên mặt đất, tiếng vang ầm ầm thật lớn vang lên từ sâu trong lòng, không biết là vật gì động đậy, giống như vạn mã chạy chồm từ xa phóng tới!
Hoàng Bắc Nguyệt căng thẳng, biết Tống Mịch vẫn có rất nhiều hậu chiêu chưa tung ra. Nàng một mực cảnh giác, đặc biệt cảnh giác Mặc Liên đột nhiên xuất hiện!
Chỗ nàng đứng chân lắc lư không yên, tiếng rít gào từ khe nứt vỡ ra đột nhiên dừng lại, sau đó càng phẫn nộ rống lên. Sau đó lửa cháy cao tận trời xuất hiện từ vết nứt, trong nháy mắt xông lên nóc thần điện, lập tức thổi bay nóc nhà xanh vàng rực rỡ!
Khí thế cường đại hết sức bức người, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức lui về phía sau, đưa tay ngăn trở trước mắt, trong khe hở mơ hồ nhìn thấy người lửa khổng lồ!
Người lửa khổng lồ cao lớn gấp mấy lần so với lúc bị Hồng Liên triệu hồi ra, cả thân thể cũng từ nóc thần điện đi ra ngoài.
Lửa cháy cùng sóng nhiệt hình thành ào ào thổi qua, tóc cùng quần áo của Hoàng Bắc Nguyệt bị thổi tung bay, nàng khiếp sợ nhìn người lửa khổng lồ kia.
Đây không phải là nàng triệu hồi ra, từ hơi thở nguy hiểm trên người cũng có thể cảm nhận được!
Suy nghĩ cẩn thận điểm ấy, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức gọi lửa cháy xung quanh vây lại, nhưng người lửa khổng lồ gục đầu xuống, phẫn nộ nhìn nàng một cái, đột nhiên vươn bàn tay khổng lồ chụp xuống chỗ Hoàng Bắc Nguyệt.
Khí nén mạnh mẽ từ lòng bàn tay chưa tới gần đã đẩy nàng đi, suýt đứng không vững, bước chân lảo đảo đã bị người lửa khổng lồ đ.á.n.h bật ra!
Nàng đột nhiên đập phải kết giới vây khốn Kim Loan Thần Điểu phía sau, vừa lúc Kim Loan Thần Điểu mạnh mẽ muốn đột phá kết giới, cánh vừa đ.á.n.h lên, lửa vàng khiến bề mặt kết giới nóng bỏng vô cùng. Trên lưng nàng lập tức bỏng rát, hung hăng c.ắ.n răng, mũi chân nhún một cái rời khỏi kết giới.
Một ít tóc bị đốt cháy khét, nàng giận dữ trừng mắt nhìn người lửa khổng lồ kia, hắn đã chuẩn bị bước nhanh tới, nhưng Ô Sát há lại cho phép một quái thú thuộc tính hỏa khác tồn tại trước mặt?
“Grao…”
Ô Sát rống lên một tiếng, đột nhiên đ.á.n.h thốc lên, thân thể khuếch đại, trong nháy mắt đẩy ngã người lửa khổng lồ xuống mặt đất, hai ma thú c.ắ.n xé nhau, quay cuồng trên mặt đất, dính đến chỗ nào thì chỗ đó cũng hừng hực lửa cháy.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc bọn chúng một cái mới chuyển hướng nhìn Tống Mịch.
Tống Mịch sắc mặt vẫn bình tĩnh, khóe miệng khẽ nhếch, giơ quyền trượng nhắm vào Hoàng Bắc Nguyệt. Nàng cũng không khách khí, hai tay kết ấn, nguyên khí màu đen của Vạn Thú Vô Cương từ bàn tay hung dũng mãnh tiến ra, từng đợt hắc khí ngưng tụ thành bùa chú chợt lóe trong lửa cháy.
Ánh mắt Tống Mịch ngưng tụ, không đón đỡ bùa chú quỷ dị màu đen kia, phi thân lên, trực tiếp bay ra khỏi Quang Minh Thần Điện.
“Không cho ngươi chạy trốn!” Hồng Chúc từ phía sau đ.á.n.h hắn một kích, nàng tuổi vẫn nhỏ, không thể so với Quân Ly năm đó, bởi vậy hết sức cố gắng va chạm, nhưng cũng khiến thân hình Tống Mịch chậm lại một chút, để bùa chú của Hoàng Bắc Nguyệt trong nháy mắt đuổi theo hắn.
Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh bắt đầu niệm chú: “Thiên đạo, địa đạo, nhân đạo, Súc Sinh đạo, Ngạ Quỷ đạo, Tu La đạo! Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên!”
Tất cả bùa chú quấn lên Tống Mịch chợt lóe, hắn kêu một tiếng đau đớn, thân thể đột nhiên bị bắt lại, không động đậy được, ngôi sao sáu cánh ánh sáng ngọc đột nhiên mở ra, bùa chú màu đen hình thành vững vàng khắc chung quanh hắn!
Bùa chú màu đen từ bốn phương tám hướng bò tới thân thể hắn. Đây là Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên hoàn toàn thành thục, nhớ lúc trẻ có thể vây bắt Linh tôn hóa hồn, nàng không tin không vây được Thánh quân!
Trong ánh mắt hắn hiện lên màu vàng, ánh vàng vừa hiện lên, trong kết giới Kim Loan Thần Điểu bắt đầu ngửa mặt lên trời gào lên.
Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt biết không ổn, triệu hồi thú sẽ bảo vệ chủ nhân, trong lúc nguy cấp sẽ có sức bật cường đại, nếu để Kim Loan Thần Điểu giãy ra thì coi như xong!
“Hồng Chúc!” Nàng khẽ quát một tiếng, hai tay lần nữa kết ấn, lần này ấn phức tạp hơn bất kỳ các lần khác, rườm rà, hơn nữa nhìn xu thế tay nàng còn có chút mới lạ, chú ấn cấp bậc phức tạp như vậy phải quanh năm suốt tháng luyện tập, cùng phối hợp hoàn toàn với nguyên khí trong thân thể mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất!
Nàng căn bản không có thời gian quanh năm suốt tháng luyện tập, nàng chỉ có vài ngày mà thôi!
Nhưng phức tạp khắc ở tay nàng không hề có chút sai lầm!
“Hoàng Bắc Nguyệt! Ngươi đừng xúc động, lần đầu tiên sử dụng phải cẩn thận kẻo bị bùa chú c.ắ.n nuốt!” Yểm từ lúc khai chiến tới nay vẫn trầm mặc bàng quan đột nhiên vội vàng mở miệng.
Có thể thấy nàng hiện tại đang làm một chuyện nguy hiểm cực độ!
Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt mặc kệ như chưa nghe thấy lời của hắn, vẻ mặt rất chuyên chú, động tác kết ấn không hề dừng lại.
Không thể không nói, thiên phú của nàng thật sự đáng sợ, chú ấn phức tạp như vậy mà đã nhớ kỹ được trong thời gian ngắn ngủi.
Thấy nàng không nghe lời khuyên chính mình, Yểm không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng lại.
Nghe tiếng hô của nàng, Hồng Chúc xoay quanh trên nóc thần điện, mở miệng ra, ánh chớp màu vàng hình thành, ban đầu yếu ớt dần dần mở rộng.
Tống Mịch nhìn động tác của Hoàng Bắc Nguyệt, sắc mặt từ kinh ngạc đến sợ hãi, lẩm bẩm nói: “Thiên Phạt…”
Mặc dù chưa thành thục, nhưng đúng là Thiên Phạt!
Hơn nữa rõ ràng thành thục hơn hẳn Ngụy Võ Thần!
Xem ra, hắn đoán không sai, phá giải Thiên Phạt quả thật cần Vạn Thú Vô Cương, hắn nhiều năm tìm kiếm Vạn Thú Vô Cương không có kết quả, bị nàng chiếm được trước, hơn nữa lại tu luyện thành.
Vẻ mặt Tống Mịch trong nháy mắt có chút dữ tợn, thân hình bị Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên trói không thể nhúc nhích, vô số bùa chú màu đen bò lên trên thân thể của hắn, bò tới đâu chỗ đó tựa như Bùa Phong Ấn, phong ấn hoàn toàn nguyên khí trong thân thể của hắn!
Ánh mắt từ từ dữ tợn, hắn sẽ không cam chịu thất bại như vậy!
Đặc biệt lại một lần nữa thua dưới Vạn Thú Vô Cương.
“Gió lốc! Ngươi rốt cuộc đợi tới khi nào?” Tống Mịch chợt hét lớn.
Trong kết giới Kim Loan Thần Điểu cũng phẫn nộ rống lên, lông vũ ánh vàng rực rỡ vì độc tính ăn mòn như bị đốt trọi, biến thành màu đen nhánh!
Chim thần cao quý như nó sao có thể chấp nhận lông vũ yêu quý biến thành như vậy? Trong lòng thực phẫn nộ, thấy Thánh quân cũng bị nhốt trụ, lại một lần nữa nhìn thấy uy lực Vạn Thú Vô Cương, thù mới hận cũ cùng nhau xuất hiện!
Phía sau cô gái kia từ từ xuất hiện một thanh kiếm màu vàng, mặc kệ Thiên Phạt có hoàn thiện hay không, một khi để cô ta xuất chiêu thì không xong.
Kim Loan Thần Điểu đột nhiên đình chỉ động tác đập phá kết giới, đột nhiên yên lặng, lông vũ hợp lại, thân thể chậm rãi quỳ rạp trên mặt đất, cuộn tròn mình lại như hỏa cầu vàng rực.
