Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 518 Tu Hú Chiếm Tổ Chim Khách

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:09

“Mặc Liên, nếu có người thương tổn Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi nhất định sẽ giúp nàng đúng không?”

“Sẽ!” Mặc Liên kiên định gật đầu.

Mạnh Kỳ Thiên cười nói: “Cho dù người đó là Hồng Liên, hoặc là Thánh quân?”

“Sẽ!” Vẫn như trước không thay đổi ước nguyện ban đầu.

Mạnh Kỳ Thiên hoàn toàn yên tâm, cười nói: “Tốt lắm, ngươi an tâm nghỉ ngơi đi, Hoàng Bắc Nguyệt nhất định không có việc gì.”

Hắn đẩy cửa ra đi ra ngoài, bên ngoài bầu trời trong xanh, không giống như vừa mưa, trong vắt trong suốt.

Trong không khí bí mật mang theo mùi tuyết tan mát lạnh làm người ta thoải mái.

Rầm…!

Hình như là chậu hoa bị đụng vỡ, sau đó tiếng bước chân vội vội vàng vàng chạy ra khỏi cửa sổ.

Trên mặt Mạnh Kỳ Thiên thần sắc ngưng tụ, lập tức đuổi nhanh theo, ở bên ngoài điện Mặc Liên bắt được một bóng dáng lạ lẫm!

“Ngươi là ai?” Người này mặc dù mặc phục sức của Điện Quang Diệu, nhưng Mạnh Kỳ Thiên đã từng gặp khuôn mặt nào thì sẽ không quên được, lập tức lộ tẩy.

Hắn chưa bao giờ gặp người này ở Điện Quang Diệu!

Người nọ hoảng hốt nói: “Ta, ta là người của Hồng Liên tôn thượng, ngươi buông ta ra!”

Người của Hồng Liên?

Mạnh Kỳ Thiên nhíu mi lại, vừa rồi hắn trốn ở bên ngoài, nhất định nghe thấy bọn họ nói chuyện bên trong?

Trong mắt hiện lên sát khí, người nọ lại đột nhiên vung tay, trong tay mơ hồ có ánh sáng, hiển nhiên là một ấn quyết! Thẳng đ.á.n.h về l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn!

Mạnh Kỳ Thiên không dám khinh thường người bên cạnh Hồng Liên, lập tức vội vã lui về phía sau, ngẩng đầu lên thì tiểu t.ử kia đã chạy như điên ra ngoài được một quãng xa.

Hóa ra chỉ phô trương thanh thế!

Tiểu t.ử kia đi gặp Hồng Liên, nhất định kể lại chuyện của hắn. Chuyện này không giấu được nữa. Nếu Hồng Liên đ.á.n.h bạo đi cáo trạng cho Thánh quân thì nguy rồi!

Nghĩ vậy, Mạnh Kỳ Thiên lập tức quay người trở lại Mặc Liên điện.

Mà trong điện Hồng Liên, Lưu Thạch vội vàng thoát thân trở về thở hổn hển kể lại chuyện nghe được bên ngoài điện Mặc Liên cho Hồng Liên. Hồng Liên vốn nôn nóng bất an nghe lời của hắn lại đột nhiên an tĩnh lại.

Trong ánh mắt trào ra hai hàng lệ, nàng lộ vẻ sầu t.h.ả.m cười: “Vì cô ta, Mặc Liên không chỉ muốn đối phó ta, ngay cả Thánh quân cũng muốn đối phó? Hoàng Bắc Nguyệt được lắm!”.

“Hồng Liên, ta thấy tên Mạnh Kỳ Thiên vừa quay trở lại, chỉ sợ tìm Mặc Liên.” Lưu Thạch hung hăng nuốt nước miếng.

Hắn vốn nghe lệnh Hồng Liên đi tìm Mặc Liên, ai biết lúc đi vào Mặc Liên điện không có ai. Hắn đi tới ngoài cửa sổ, chỉ nghe thấy người bên trong nói chuyện, nhất thời tò mò lặng lẽ nghe.

Hồng Liên đứng lên, hung hăng c.ắ.n răng một cái, nói: “Chúng ta đi!”

“Đi, đi đâu?” Lưu Thạch không yên hỏi, “Đi tìm Thánh quân sao?”

Hắn mặc dù không biết Thánh quân là ai, nhưng hắn biết Thánh quân rất lợi hại, tìm hắn sẽ có hi vọng.

“Cô ta khiến ta không còn gì, ta cũng phải làm cô ta mất hết tất cả!”

“Nhưng trước không phải ngươi đã…” Lưu Thạch rất sợ hãi, lúc biết Hồng Liên không phải Bắc Nguyệt quận chúa, nhưng lại gây ra nhiều việc như vậy, hắn chỉ biết xảy ra đại sự!

“Còn chưa đủ!” Hồng Liên lớn tiếng vừa nói, không thèm để ý Lưu Thạch, lập tức xoay người đi ra ngoài.

Lưu Thạch vội vội vàng vàng theo sau, hai người biến mất khỏi Hồng Liên điện, ra khỏi Điện Quang Diệu đã hướng về nước Nam Dực.

Nước Nam Dực.

“Quận chúa, ngài đi đâu mà giờ mới về?”

Phương di nương đi vào Lưu Vân Các, vừa ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt Hoàng Bắc Nguyệt tiều tụy, không khỏi hoảng sợ, “Nguyệt nhi, ngươi làm sao vậy?”

“Không sao.” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, trầm giọng hỏi: “Công chúa Hi Hòa hôm nay tới sao?”.

Phương di nương thấy nàng không muốn nhiều lời, cũng thông minh không hỏi thêm, cười nói: “Mấy ngày nay Công chúa Hi Hòa thường đến phủ làm bạn với ngươi. Có người nhà làm bạn, ta thấy ngươi cũng vui vẻ. Có phải ngươi muốn gặp Công chúa Hi Hòa không? Công chúa chắc sẽ đến muộn.”

“Ta đặc biệt tưởng nhớ gặp mặt cô cô. Di nương, ngươi phái người tới phủ công chúa nói với người, ta dẫn một vị khách quý đến, cô cô nhất định muốn gặp.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói.

“Khách quý?” Phương di nương kỳ quái nói, “Khách quý ở đâu?”

“Di nương mời Công chúa Hi Hòa đến đi, khách quý cũng sắp tới rồi.”

“Được, ta sẽ phái người đi mời công chúa!” Hóa ra khách quý còn chưa tới phủ, Phương di nương cười đi ra ngoài. Vừa đi tới cửa, đột nhiên sửng sốt, nói: “thiếu gia Lạc Lạc!”.

Bà nghĩ thầm chẳng lẽ Bắc Nguyệt nói khách quý chính là thiếu gia Lạc Lạc của Gia tộc Bố Cát Nhĩ? Thân phận này quả thật cao quý, nhưng hai ngày này, Lạc Lạc thiếu gia nhiều lần muốn gặp Bắc Nguyệt, Bắc Nguyệt cũng đóng cửa chặn lại không gặp, duy nhất chỉ gặp công chúa Hi Hòa.

Cho nên Phương di nương có chút do dự, vội vàng ngăn ở cửa nói: “thiếu gia Lạc Lạc, để ta hỏi quận chúa một chút.”

Lạc Lạc vẻ mặt sương lạnh, trong mắt có vẻ hiện ra tức giận. Thiếu gia Lạc Lạc ngày xưa anh tuấn thiện lương, bình dị gần gũi, bây giờ lại cả người lãnh khốc nhiệt tình khiến trong lòng Phương di nương cũng căng thẳng hồi hộp.

“Di nương, để hắn vào đi.” Hoàng Bắc Nguyệt cao giọng nói, “Ngươi đi mời công chúa Hi Hòa, ta có chuyện muốn nói cùng Lạc Lạc.”

Nghe được giọng nói của nàng, Phương di nương mới yên tâm, chậm rãi nghiêng người để Lạc Lạc đi tới.

Trong phòng có bình phong ngăn lại, bà không dễ nhìn lén, liền đi ra ngoài phái người mời công chúa Hi Hòa.

Trong phòng, Lạc Lạc vừa đi vào, một câu cũng không nói đã rút ra bảo kiếm bên hông, chỉ vào Hoàng Bắc Nguyệt. Vừa rồi còn vẻ mặt kiên nghị, sương lạnh, giờ phút này hốc mắt lại đỏ bừng.

“Tại sao?”  Tiếng nói nghẹn ngào, hỏi ba chữ cũng thấy khó cất lên lời.

Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ ngồi, kiếm gió tiến tới gần cũng không nhúc nhích, bình tĩnh ngước mắt lên, nhìn hắn: “Ta dạy ngươi kiếm pháp, ngươi dùng để g.i.ế.c ta sao?”

Lạc Lạc chấn động, trên mặt anh tuấn cũng không giấu được đủ loại tâm tình phẫn nộ, khiếp sợ, thất vọng, đau lòng, không muốn, chua xót lần lượt hiện lên, mà hắn chỉ hỏi hai chữ ban đầu.

“Tại sao? !”

“Không có tại sao.” Hoàng Bắc Nguyệt thẳng thắn sống lưng, lạnh lùng nói, “Nào có nhiều lý do như vậy? Tất cả chuyện cũng xảy ra ta không muốn ngụy biện.”

Tay Lạc Lạc cầm kiếm run rẩy, “Ta không tin sư phụ là người như vậy.”

Hoàng Bắc Nguyệt giương khóe miệng lên “Cám ơn ngươi.”

“Tin như vậy nhưng lại không tin vào hai mắt của mình!” Lạc Lạc đột nhiên hô to, “Ngươi hận Ngụy Võ Thần, tại sao còn muốn để Anh Dạ gả đi nước Đông Ly? Biết rõ nàng sẽ c.h.ế.t ngươi cũng không cứu!”

Hoàng Bắc Nguyệt mím môi, không nói được một lời.

“Ta tình nguyện chính mình bị mù để không nhìn thấy mọi chuyện này.” Lạc Lạc nghẹn ngào, nước mắt tràn ngập trong hốc mắt, “người của nước Nam Dực chưa biết Anh Dạ đã c.h.ế.t. Lúc ta biết được cũng không thể tin… Sư phụ, ngươi nói cho ta biết, rốt cục cái gì đúng, cái gì sai?”

“Chính ngươi nhận định đúng thì đúng, tin tưởng tâm của mình, nên làm thế nào thì làm thế, vĩnh viễn không nên hoài nghi, cũng không hối hận.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn về phía kiếm của hắn, chỉ cần đến gần một chút có thể lấy tánh mạng của nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 516: Chương 518 Tu Hú Chiếm Tổ Chim Khách | MonkeyD