Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 513 Anh Dạ Bỏ Mình
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:08
Nữ hoàng của nước Tây Nhung quả thật tuổi còn nhỏ, chỉ cần không có ai đầu độc bên tai, sau này sẽ chậm rãi nghe lời. Quan trọng là bên người nàng lại có người lợi hại như Bắc Đường Du. Nếu giữ lại hắn, tương lai nhất định là một đại họa.
Nghe chính miệng Chiến Dã hứa hẹn, Hoàng Bắc Nguyệt mới yên tâm, nàng đã mấy ngày mấy đêm không chợp mắt, mạo hiểm chạy trong gió tuyết, hiện tại phát sốt, cả người cứ mơ mơ màng màng, như phiêu diêu biến ảo trong sương mù.
“Ta tới chỗ Ngụy Võ Thần một chuyến.” Nàng đứng lên, trước mắt tối sầm ngã khụy xuống.
Chiến Dã nhìn nàng, thở dài đau lòng nói: “Bắc Nguyệt, ngươi nên nghỉ ngơi một chút .”
“Ta không muốn nghỉ ngơi, có rất nhiều chuyện không làm xong!” Nàng sau khi giải quyết Ngụy Võ Thần còn muốn chạy ngay tới nước Nam Dực, xử lý kẻ giả mạo Hồng Liên.
Chiến Dã nhẹ nhàng đè lại bả vai của nàng, nói: “Từ khi hoàng cô rời đi, nhìn ngươi chậm rãi lột xác lớn lên, trở nên kiên cường, ta rất mừng cho ngươi, nhưng…. Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi chỉ là người bình thường, khi nào thì ngươi mới có thể vì mình mà sống, không vì người khác?”.
Ánh mắt chợt lóe, Hoàng Bắc Nguyệt chật vật trốn tránh ánh mắt chân thành ân cần của Chiến Dã.
“Xin lỗi.” Nàng vội vội vàng vàng nói xong, liều lĩnh đứng lên đi ra ngoài, “Ta cần phải đi rồi.”
“Bắc Nguyệt… .” Chiến Dã quay đầu, nàng đã bay nhanh khỏi chủ trướng, không một tiếng động như lúc đến. Trên mặt hắn hiện lên chút thất vọng, mặc kệ thế nào, hắn cũng không an ủi được nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt bước nhanh tới ngoài doanh địa, đi theo một ít bụi cây thấp bé, len lén nhìn đại doanh nước Đông Ly.
Trong lều của Ngụy Võ Thần cũng sáng trưng đèn đuốc, xem ra, hắn cũng chuẩn bị thương thảo suốt đêm với tướng lĩnh kế hoạch tấn công nước Tây Nhung.
Trong mắt lóe ra vẻ âm lãnh.
“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đừng đ.á.n.h rắn động cỏ.” Yểm tốt bụng nhắc nhở nàng, sợ nàng nhất thời không nhịn được, g.i.ế.c Ngụy Võ Thần chuyện nhỏ, nhưng để hỏng mất một màn kịch vui thì không đáng giá.
Hắn đang chờ trò vui diễn ra.
“Không cần ngươi nhắc nhở.” Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống, chung quanh lặng lẽ bố trí một kết giới ẩn thân, mưa gió không thẩm thấu vào, nàng ngồi trên chiếu, nhắm mắt nghỉ ngơi trong chốc lát.
Nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai xử lý tốt kẻ thâm thù kia.
Nhìn thấy bộ dáng này, Yểm không khỏi than thở: “Có giường ấm áp không ngủ, lại tới đây chịu khổ, haiz….”
Một đêm không nói chuyện.
Lúc trời sáng, đại doanh nước Đông Ly đột nhiên rối loạn tưng bừng, Hoàng Bắc Nguyệt bừng tỉnh, mở to mắt nhìn đến bên kia.
“Đại tướng quân, phải lập tức rút quân về nước, nếu không đô thành bị chiếm, mất nước đến nơi!”
Ngụy Võ Thần mặc nhung trang lao ra khỏi chủ trướng, sắc mặt uy nghiêm lãnh khốc, khôi giáp chạm vào nhau phát ra tiếng lạnh như băng.
Mấy tướng lĩnh đi sau hắn lo lắng khuyên can thuyết phục, nhưng hắn khư khư cố chấp đi đến doanh trướng nước Nam Dực.
Thái t.ử Chiến Dã của nước Nam Dực thông minh hơn cả sói, trước hắn đã thể hiện sự kiên quyết vây thành, giờ phút này căn bản sẽ không d.a.o động. Nhưng Ngụy Võ Thần làm sao chịu dễ dàng buông bỏ miếng thịt béo lớn sắp tới tay chứ.?
Nếu Chiến Dã đồng ý thì hai nước hợp binh tốc chiến tốc thắng, trong vòng một ngày sẽ đ.á.n.h hạ được thành trì không chắc chắn này của nước Tây Nhung, sau đó hắn suất lĩnh đại quân về nước, nghênh chiến đại quân nước Bắc Diệu thừa dịp nhảy vào!
“Đại tướng quân, không nên chậm trễ, thám t.ử báo lại, đại quân nước Bắc Diệu đã liên tiếp công phá 3 tòa thành thị trọng yếu của nước ta, nếu tòa thành nào mất đi thì thiết kỵ nước Bắc Diệu sẽ được thế như chẻ tre, thẳng tiến vào đế đô!”
Ngụy Võ Thần sắc mặt ngưng trọng, nước Đông Ly binh mã hùng mạnh, nhưng lúc này, đại quân tinh nhuệ bị hắn mang đến tấn công nước Tây Nhung, ở quốc nội mặc dù cũng có một phần quân tinh nhuệ, nhưng đối mặt với thiết kỵ nổi tiếng thiên hạ của nước Bắc Diệu thì không thể đỡ nổi!
Hơn nữa hắn thật không ngờ nước Bắc Diệu lại không hề nể mặt hoàng hậu Ngụy Yên Nhiên mà thừa dịp nước Đông Ly trống không để đến tấn công.
Phong Liên Dực thật là kẻ vô tình vô nghĩa.
Ngụy Võ Thần sắc mặt rất khó coi, song bảo trì trấn định như trước, trầm giọng hỏi: “Lãnh binh nước Bắc Diệu là ai?”
“Vũ Văn Địch!”
Ngụy Võ Thần nhíu mi một chút, sắc mặt càng khó nhìn hơn khi nãy, “Hắn dẫn bao nhiêu quân?”
“Theo thám t.ử báo lại, Vũ Văn Địch tự mình dẫn ba vạn thiết kỵ tinh nhuệ làm tiên phong công thành, mà quân đội đông đúc phía sau sợ rằng lên đến năm mươi vạn người!” Một tướng quân đầu đầy mồ hôi bẩm báo.
“Vô liêm sỉ!” Ngụy Võ Thần trở tay tát lên mặt tướng quân kia “Bổn vương tốn công nuôi cơm các ngươi, ngay cả quân địch có bao nhiêu cũng không dò xét rõ ràng!”
“Hồi bẩm Đại tướng quân, Vũ Văn Địch rất giảo hoạt, ra lệnh đại quân chỉ hành quân ban đêm, ban ngày thì ẩn núp, căn bản không biết hắn có bao nhiêu người, mới đầu một ít tướng trấn thủ thành trì tưởng có ba vạn thiết kỵ công thành nên cố thủ, nhưng không ngờ sau thiết kỵ còn có thiên quân vạn mã.” Tướng lính xui xẻo bị đ.á.n.h lo lắng nói.
Ngụy Võ Thần trầm mặc một chút, tiếp tục đi tới đại doanh nước Nam Dực.
“Đứng lại! Thái t.ử điện hạ dặn dò, không cho người ngoài tiến vào đại doanh, xin mời Đại tướng quân chờ, để tiểu tướng đi thông báo!” Một thủ vệ canh gác đại doanh của nước Nam Dực ngăn cản đám người Ngụy Võ Thần.
Lần này là đến thương thảo với Chiến Dã, cũng là Ngụy Võ Thần có việc cầu người, bởi vậy không muốn náo loạn, Ngụy Võ Thần chỉ có thể nhẫn nại chờ người đi thông báo.
Tiểu tướng chạy nhanh vào trong chủ trướng, lát sau liền đi ra, bước lại chắp tay nói với Ngụy Võ Thần: “Thái t.ử điện hạ nói, nếu Ngụy đại tướng quân vì chuyện công thành mà đến, vậy mời trở về đi, nước Nam Dực đã quyết định chiến lược, sẽ không sửa đổi.”
“Lão phu muốn nói suy nghĩ của mình, xin mời Thái t.ử Chiến Dã đi ra gặp!” Ngụy Võ Thần chưa từ bỏ ý miếng thịt béo bở sắp dâng lên miệng.
“Mời Đại tướng quân trở về thôi!” Tiểu tướng vẻ mặt kiên quyết, không chút nhân nhượng.
Ngụy Võ Thần liếc nhìn chủ trướng, biết không có cơ hội, liền oán hận dẫn người trở về
“Đại tướng quân, không ngờ người của nước Nam Dực cũng xảo trá như thế! Hoàng Chiến Dã rõ ràng muốn độc chiếm nước Tây Nhung!” Mấy tướng lĩnh tức giận bất bình nói.
Ngụy Võ Thần trầm mặc một chút, đột nhiên hỏi: “Đã bắt được công chúa Anh Dạ về chưa?”
Tướng lĩnh phụ trách tình báo lập tức cúi đầu nói: “Theo tin tức bên kia truyền đến đang bao vây công chúa Anh Dạ , nhưng cô ta cận kề cái c.h.ế.t cũng không khuất phục, cùng Tào Tú Chi tự vẫn”.
Ngụy Võ Thần chợt dừng bước chân lại, cực độ khiếp sợ, ngược lại giận dữ, một chưởng đ.á.n.h vào đầu tướng lĩnh, đối phương dường như lập tức tắt thở.
“Bổn vương đã nói nhất định phải bắt sống! Trọng thương cũng không sao, nhất định phải còn sống!”
Mấy cái tướng lĩnh bên cạnh sợ lui về phía sau, không ai dám nói thêm một câu.
Ngụy Võ Thần phẫn nộ đến mức tay cũng run rẩy, đồng thời trên mặt xuất hiện chút thần sắc bất an, lại hỏi một người khác: “Giờ phút này thái t.ử Chiến Dã chưa biết đúng không?”
“Bắc Nguyệt quận chúa ở nước Nam Dực nói, chuyện hòa thân của công chúa Anh Dạ phải gạt Thái t.ử Chiến Dã, bởi vậy hắn không biết rõ. Nếu như biết thì hắn tuyệt sẽ không bình tĩnh như vậy.” Người nọ lau mồ hôi trên trán nói.
“Tốt lắm!” Ngụy Võ Thần nói, “Hiện tại lập tức nhổ trại xuất phát, chạy về nước Đông Ly!”
“Vâng!”
Từ lúc nghe tin nước Bắc Diệu tấn công nước Đông Ly, mấy vị tướng lĩnh đã sớm hạ lệnh chuẩn bị thu dọn doanh trại, bởi vậy khi Ngụy Võ Thần ra lệnh thì đại quân nước Đông Ly lập tức khởi hành, xuất phát về nước!
Ngụy Võ Thần tự mình suất lĩnh một đạo tinh nhuệ, ra roi thúc ngựa chạy về nước Đông Ly, dọc theo đường đi liên tiếp hạ mấy lệnh bố trí, nhất định phải cầm chân đại quân nước Bắc Diệu ở ngoài đô thành.
Mấy chục vạn đại quân lui lại nhưng ổn định trật tự, có thể thấy Ngụy Võ Thần là kỳ tài quân sự, biết nắm lòng quân.
Đáng tiếc, lịch sử nước Đông Ly từ đây chấm dứt!
Hoàng Bắc Nguyệt đi ra khỏi kết giới, liếc nhìn mưa phùn rả rích trong Thành Kỳ Dương, lúc đại quân nước Đông Ly rút hết, nữ hoàng cùng cận vệ đã xuất hiện trên tường thành.
Nữ hoàng thân hình nhỏ nhắn xinh xắn được Bắc Đường Du ôm lấy. Long bào tinh sảo trên người phiêu đãng trong mưa gió, trên đỉnh đầu cờ xí tượng trưng hoàng quyền chậm rãi hạ xuống, nàng giao ấn tỷ cho Bắc Đường Du, Bắc Đường Du gật đầu, buông nữ hoàng ra, xoay người bước xuống dưới thành lâu.
Sau một lát, cửa thành nước Tây Nhung mở ra, Bắc Đường Du một mình cưỡi ngựa đi ra, cầm ấn tỷ của nữ hoàng đi tới trước đại quân của nước Nam Dực.
Chiến Dã giục ngựa tiến lên, tiếp nhận ấn tỷ trong tay Bắc Đường Du, mặt mày nghiêm nghị, liếc hắn một cái.
Bắc Đường Du mỉm cười, xuống ngựa, tháo bỏ bảo kiếm cùng khôi giáp màu vàng trên người ra, thong dong đi tới chỗ đại quân nước Nam Dực, bị mấy binh lính bắt.
Chiến Dã ngẩng đầu, nhìn nữ hoàng trên cổng thành khóc nhào vào lòng Thiên Đại Đông Nhi, hắn giơ một tay lên ra hiệu cho đại quân phía sau. Đại quân của nước Nam Dực liền chậm rãi tiến vào Thành Kỳ Dương.
Lúc nữ hoàng nước Tây Nhung đầu hàng, mưa dầm vẫn tí tách rơi đột nhiên ngừng lại. Mây đen phủ khắp bầu trời nhưng bị vài tia sáng rất nhỏ xuyên phá qua, chiếu xuống đất.
Bắc Đường Du đang bị đưa tới xe tù bỗng nhiên dừng lại, ngẩng đầu, bị ánh sáng nhạt đ.â.m vào mắt liền híp mắt lại.
Trên mặt anh tuấn chậm rãi xuất hiện nụ cười yếu ớt.
Đây là ánh mặt trời a bệ hạ, ngài nhìn thấy không?
