Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 510 Anh Dạ Bỏ Mình
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:08
“Xin lỗi.” Nàng c.ắ.n đôi môi khô nứt đông lạnh.
Nàng đã nói với Anh Dạ, gặp phải nguy hiểm chỉ cần gọi tên của nàng, nàng nhất định sẽ tới cứu, nhưng… .
“Chủ nhân, đây đều là do tên khốn kiếp Ngụy Võ Thần gây ra, không liên quan tới người, đừng tự trách mình.” Hồng Chúc vội vàng an ủi nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, không ai hiểu nàng hứa với Anh Dạ nhưng không làm được.
Nàng muốn hạ thân thể Anh Dạ xuống, người của nước Đông Ly cũng đã c.h.ế.t, bọn họ không cần phải tiếp tục đứng khổ cực, nhưng gió tuyết làm cây thương đông lạnh cắm chắc trên thân thể, nếu cưỡng chế dùng sức sẽ xé nát bọn họ.
Hai tay run rẩy, không biết dùng sức thế nào.
Yểm thở dài một tiếng, nói: “Để ta.” Nói xong hắc khí chậm rãi chui ra khỏi đầu ngón tay nàng, mang theo một chút nhiệt khí, chậm rãi bò lên cây thương. Hắc khí đến đâu hòa tan băng tuyết đến đó. Cây thương cũng bị đốt thành tro.
Không có trường thương chống đỡ, Anh Dạ cùng Tào Tú Chi ngã xuống, nàng cùng Hồng Chúc mỗi người đỡ một người, chậm rãi đặt trên mặt tuyết.
“Băng.” Nhìn Anh Dạ, Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng mở miệng, Băng Linh Huyễn Điểu chậm rãi xuất hiện trong gió tuyết.
“Bảo vệ tốt t.h.i t.h.ể công chúa Anh Dạ và Tào Tú Chi.” Nàng chậm rãi mở miệng, vươn tay, gạt sợi tóc bừa bộn trên trán Anh Dạ ra, trên mặt cô ấy có vài vết thương xanh tím đan xen, khóe miệng cũng sưng lên, còn giữ lại dấu vết bị người tát tai. Trên chiếc cổ bị vạt áo đơn bạc che lại vẫn có vết hằn.
Theo thân thể nhìn xuống, thấy cô ấy nắm thật c.h.ặ.t t.a.y. Trong tay có một tờ giấy, nàng lập tức rút ra, đó là một con hạc giấy, nàng biết đây là giấy truyền tin của các cô gái quý tộc thường xuyên dùng.
Hạc giấy chưa kịp gửi đi, hẳn là nàng không viết xong.
Tay luống cuống mở tờ giấy ra, chỉ thấy trên giấy màu trắng viết hai chữ --- Bắc Nguyệt.
Đuôi chữ Nguyệt bị kéo dài, không hề có câu kế tiếp.
Trước mắt bị hơi nước bao phủ, Hoàng Bắc Nguyệt nắm c.h.ặ.t tờ giấy kia, giọng tàn nhẫn nói: “Chúng ta đi nước Đông Ly, tìm Ngụy Võ Thần!”
Yểm ngưng tụ thành bóng người màu đen đứng trong gió tuyết, nhìn hạc giấy nói: “Kỳ quái, lúc này công chúa Anh Dạ hẳn phải cầu cứu Thái t.ử Chiến Dã, trước khi c.h.ế.t sao lại cầu cứu ngươi chứ?”
“Chỉ sợ đây không phải hạc giấy cầu cứu duy nhất, chỉ là ta không thu được mà thôi!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, có thể nghĩ đến nguyên nhân là lão gian tặc Ngụy Võ Thần cản trở!
“Được lắm Ngụy Võ Thần, lần trước tha hắn một lần, không ngờ lá gan hắn càng lúc càng lớn .” Yểm khó chịu nói.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, nhìn Băng Linh Huyễn Điểu mở cánh ra, đem Anh Dạ cùng Tào Tú Chi lại, xoay người nói: “Đi!”
Bên ngoài phủ Đại tướng quân nước Đông Ly, Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ xuất hiện trong hậu viện, thủ vệ đã sớm thành t.h.i t.h.ể nằm ở trong góc.
“Không biết bắt được người nước Nam Dực kia thì phải làm gì bây giờ? Đại tướng quân dặn là không thể g.i.ế.c hắn, cũng không để hắn chạy đến nước Nam Dực mật báo.” Hai thị vệ vừa nói vừa đi xa.
Hoàng Bắc Nguyệt đi theo bọn họ tới phòng chưa củi hẻo lánh trong hậu viện hẻo lánh, giải quyết nhanh hai người kia, sau đó đẩy cửa phòng chứa củi, quả nhiên thấy một người bị trói gô ở bên trong.
Người nọ là người bên cạnh Tào Tú Chi, lúc trước đến nước Bắc Diệu cũng đi theo bọn họ, Hoàng Bắc Nguyệt nhận ra, bởi vậy cởi trói cho hắn.
“Bắc Nguyệt quận chúa!” Người nọ là Tào Chính đi theo Tào Tú Chi, bị thương và đói bụng vài ngày, sắc mặt rất khó coi, nhưng nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt vẫn vui sướng, “Ngài tới thì tốt rồi, thiếu gia mang công chúa Anh Dạ chạy ra phủ Đại tướng quân, nhanh đi cứu bọn họ!”
Hoàng Bắc Nguyệt mấp máy môi, chịu đựng chua xót trong cổ họng, rít hỏi: “Ngươi nói bọn họ là chạy ra khỏi phủ Đại tướng quân? công chúa Anh Dạ hòa thân không tiến cung sao?”.
Tào Chính nghe nàng hỏi như vậy, lập tức đỏ mắt, kể rõ ràng mọi chuyện từ lúc công chúa Anh Dạ gả đến nước Đông Ly.
Ngụy Võ Thần vốn bị công chúa Anh Dạ kích động, quả nhiên trăm phương ngàn kế muốn leo lên ngôi vị hoàng đế, thậm chí cũng giam lỏng thái, để lại lão hoàng đế hoa mắt ù tai. Vì lấy lòng dân nên hắn không thể dùng bạo lực, chỉ có từng bước một dụ lão hoàng đế thoái vị nhượng hiền.
Song ngày đó Ngụy Võ Thần uống rượu, lớn mật xông đến phòng công chúa Anh Dạ , ỷ vào thực lực cao cường trấn áp công chúa… . Khi đó may là Tào Tú Chi sớm ẩn núp trốn ở gần đó, nghe thấy động tĩnh liền vào cứu công chúa.
Khi đó Ngụy Võ Thần định giở trò nên điều thủ vệ ra hết, Tào Tú Chi bất ngờ đ.á.n.h ngất xỉu Ngụy Võ Thần, cứu thoát công chúa Anh Dạ , rốt cuộc ra khỏi thành, nhưng Ngụy Võ Thần sao có thể dễ dàng đối phó như thế? Hắn tỉnh lại liền lập tức triệu tập binh lính đô thành lục soát vây bắt.
Tào Chính định đi nước Tây Nhung cầu cứu Thái t.ử Chiến Dã, nhưng xui xẻo bị người của Ngụy Võ Thần bắt được, nhốt tại phòng chứa củi.
Nghe hắn nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt đ.ấ.m mạnh lên tưởng, nói : “C.h.ế.t tiệt Ngụy Võ Thần! Lần này ta tuyệt sẽ không bỏ qua hắn!”
“Quận chúa… .” Tào Chính nói “Hôm nay Ngụy Võ Thần không có ở nước Đông Ly.”
Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc: “Hắn đi đâu?”
Tào Chính vẻ mặt quái dị nhìn nàng, nói: “Nước Đông Ly tiến công nước Tây Nhung, đạo quân tiên phong đã phá được nhiều thành trì, Ngụy Võ Thần hai ngày trước chạy tới, tự mình suất lĩnh đại quân cùng Thái t.ử Chiến Dã hội hợp, cùng bao vây thành Kỳ Dương - thủ đô của nước Tây Nhung, quận chúa đã quên sao?”
“Ngươi nói cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt kéo cổ áo Tào Chính quát hỏi: “Nước Đông Ly bắt đầu tấn công nước Tây Nhung khi nào?”
Tào Chính bị sự tức giận của nàng dọa sợ, có cảm giác khó hiểu, nhìn về phía ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt lại càng quái dị, “Quận chúa, đây là kế sách của ngài, sao lại hỏi ta?”
Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng trao đổi ánh mắt với Hồng Chúc, dường như chỉ chốc lát đã nghĩ tới điều gì, sắc mặt lạnh như băng.
“Nước Đông Ly cùng nước Nam Dực cùng xuất binh khi nào?”
“Cùng ngày xuất giá của công chúa Anh Dạ , binh mã hai nước liền tập kết, nước Đông Ly do Ngụy Võ Thần thống lĩnh, nước Nam Dực có Thái t.ử Chiến Dã, đây là hai liên minh quốc tế đại chiến, nhìn tướng lĩnh liền biết, lúc này tất yếu tiêu diệt nước Tây Nhung!” Tào Chính như nói thật.
“Hồng Chúc, thay ta đi làm vài việc, hiện tại ta lập tức phải đi nước Tây Nhung.” Hoàng Bắc Nguyệt giao Tào Chính cho Hồng Chúc, cùng nhau rời khỏi phủ Đại tướng quân.
“Chủ nhân cẩn thận, ta xong việc sẽ tới hội hợp với người!” Hồng Chúc lo lắng nhìn bóng lưng nàng nói.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, triệu hồi Băng Linh Huyễn Điểu, trong nháy mắt bay vào trời cao.
Tào Chính mờ mịt nhìn các nàng, vẻ mặt khó hiểu: “Vì sao Bắc Nguyệt quận chúa không biết gì hết?”
Hồng Chúc mím môi nói: “Quận chúa vẫn không có ở nước Nam Dực, người sau lưng bày mưu tính kế nhất định là người khác!”
“Thì ra là thế!” Tào Chính bừng tỉnh đại ngộ, “Chẳng trách thiếu gia khó hiểu, vì sao Bắc Nguyệt quận chúa để công chúa Anh Dạ hòa thân, hóa ra là có người ngầm hại”
Hồng Chúc lập tức nhìn về phía hắn, “Chuyện hòa thân là.. .”
“Không sai, mới đầu Hoàng thượng cũng không đồng ý, nhưng sau khi Bắc Nguyệt quận chúa khuyên giải chẳng biết tại sao đã đáp ứng!” Vẻ mặt Tào Chính phẫn nộ, “Đúng là tiểu nhân! Không biết giờ này thiếu gia cùng công chúa như thế nào, cô nương, ngươi cùng Bắc Nguyệt quận chúa đã cứu công chúa phải không?”
Hồng Chúc nhớ tới hai người c.h.ế.t cùng một chỗ trong đất tuyết, hốc mắt ửng đỏ, nói: “Tào Chính, ngươi về trước đi, ta muốn thay quận chúa làm việc.”
Nói xong, Hồng Chúc nhanh ch.óng rời đi, để lại Tào Chính đứng như trời chồng.
Nàng nhanh như chớp rời đi, trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu truyền đến vài tiếng ho khan kìm nén, Hoàng Bắc Nguyệt ném vài viên t.h.u.ố.c vào miệng, trực tiếp nuốt xuống không cần nước dẫn.
