Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 508 Anh Dạ Bỏ Mình

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:07

Tỉnh ngủ đầu đau như muốn nứt ra, trong mộng rất kỳ quái, bóng người Anh Dạ rối loạn, một mình nàng đối mặt vô số binh mã, bị buộc đến bên vách núi, suýt nhảy xuống vách núi.

Nàng không phải người mê tín, nhưng mấy ngày liền đều mơ ác mộng về Anh Dạ, nàng có chút bất an.

“Chủ nhân, ngươi như thế nào đã tỉnh ngủ?” Hồng Chúc đang cầm vài phần hồ sơ đi tới, vân vê dụi mắt, vẻ mặt mệt mỏi.

“Ta ngủ bao lâu?” Hoàng Bắc Nguyệt vuốt vuốt thái dương cho bớt đau.

“Mới ngủ một canh giờ thôi.” Hồng Chúc cười nói, đặt hồ sơ lên bàn, “Đây là Mạnh Kỳ Thiên bảo ta giao cho người, về ‘Thiên Phạt’ , hắn thật sự thông minh, ngay cả ta cũng bội phục hắn.”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn sắc trời, quả nhiên bên ngoài mới hửng sáng, ý nghĩ vẫn hỗn loạn, muốn ngủ nhưng không ngủ được, tối hôm qua thức đêm tới hừng đông mới ngủ được một lát, đã bị cơn ác mộng bừng tỉnh.

Gần đây vài ngày, nàng cũng không nghỉ ngơi tốt, nghiên cứu ‘Thiên Phạt’ cùng kế hoạch đối phó Thánh quân hết thảy đâu vào đấy với Mạnh Kỳ Thiên, hai người lại quá mệt nhọc.

Mạnh Kỳ Thiên không rõ nàng vì sao cứ cấp bách cùng liều mạng như vậy, làm liên lụy hắn không ngủ yên được một giấc.

Cầm hồ sơ nhìn vài lần, phía trên là phần tàn quyển Thiên Phạt mà Mạnh Kỳ Thiên phát hiện ra từ cuốn thơ mà nàng trộm được. Thánh quân quả nhiên chu đáo, giấu ở giữa tập thơ, dùng phương pháp đặc thù mới có thể thấy được, may mắn Mạnh Kỳ Thiên đủ thông minh.

Nàng nghiên cứu tinh tế văn tự phía trên, nhưng lại thấy tâm thần không yên, huyệt Thái Dương giật giật khiến nàng tâm phiền ý loạn.

“Chủ nhân sắc mặt không tốt, hay là nghỉ ngơi lát rồi đọc sau.” Hồng Chúc bưng tới trà nóng, nhìn sắc mặt nàng tái nhợt, không khỏi lo lắng nói.

“Không cần.” Hoàng Bắc Nguyệt tiếp nhận nước trà uống một ngụm, nước nóng hôi hổi, Hồng Chúc muốn nhắc nhở nhưng nàng đã phun ra, đầu lưỡi như bị bỏng.

“Chủ nhân không sao chứ? Là ta chủ quan.” Hồng Chúc sốt ruột đoạt lấy chén trà.

Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc lắc đầu, nước trà rất nóng, đầu lưỡi đau nhức, nàng chợt nhớ tới cái gì liền nói: “Hồng Chúc, ngươi giúp ta đi nước Nam Dực một chuyến, lập tức phải đi!”.

“Vâng!” Hồng Chúc không dám chậm trễ vội vàng gật đầu, “Chủ nhân muốn ta đi nước Nam Dực làm gì?”

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không nghĩ ra muốn làm gì, suy nghĩ một chút liền nói: “Ta lúc ấy dạy Nhã Ngọc một ít công pháp, ngươi xem hắn luyện thế nào, thuận tiện xem Chiến Dã có được Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê thì làm gì?”

“Được, ta lập tức đi.” Hồng Chúc gãi gãi đầu, chuyện giám sát Phong Nhã Ngọc không phải đã sớm dặn dò Lạc Lạc sao?

Hồng Chúc đi tới cửa, vừa ngẩng đầu nhìn thấy Mạnh Kỳ Thiên vội vã đi vào, không khỏi cười nói: “Ngươi không phải vừa nói buồn ngủ sao? sao lại chạy tới ?”

Vừa rồi gặp Mạnh Kỳ Thiên, hắn vừa ngủ vừa nói chuyện, hiện tại tinh thần lại gấp trăm lần!

Mạnh Kỳ Thiên không thèm để ý nàng trêu chọc, bước vào, nói: “cô ta ở đâu?”

“Chủ nhân sao? ở trong phòng.” Hồng Chúc tốt bụng chỉ, nhìn Mạnh Kỳ Thiên vọt vào, trong lòng bất an, nhất định là đã xảy ra chuyện gì, nếu không Mạnh Kỳ Thiên tỉnh táo như vậy sẽ không hốt ha hốt hoảng như vậy.

“Hoàng Bắc Nguyệt, xảy ra chuyện rồi!” Mạnh Kỳ Thiên vào phòng, liền vội vàng nói.

“Làm sao vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt đau đầu không ngừng, nghe Mạnh Kỳ Thiên nói, trong lòng liền hoảng hốt bật dậy.

Mạnh Kỳ Thiên nói: “Nước Nam Dực cùng nước Đông Ly hòa thân, chuyện này ngươi biết không?”

“Hòa thân?” Hoàng Bắc Nguyệt tim đập mạnh, lập tức hỏi: “Là ai đi hòa thân?”

Mạnh Kỳ Thiên vẻ mặt quái dị nhìn nàng: “Là công chúa Anh Dạ , sao ngươi lại không biết?”

Anh Dạ…

Cảnh trong mơ trước khi đi Thành Tu La đột nhiên xuất hiện trong đầu, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức đi ra ngoài, “Để Anh Dạ đi nước Đông Ly hòa thân, Hoàng thượng điên rồi sao? Hồng Chúc, chúng ta lập tức tiến cung đi!”.

“Hoàng Bắc Nguyệt!” Mạnh Kỳ Thiên gọi lại nàng, “Sợ rằng không còn kịp rồi.”

Nàng bỗng nhiên quay đầu lại, trong ánh mắt hiện đầy tơ m.á.u, thoạt nhìn tiều tụy không chịu nổi, “Ngươi nói cái gì?”.

“Đội ngũ đưa dâu hòa thân đã xuất phát một tháng trước, hiện tại sợ rằng công chúa Anh Dạ và thái t.ử nước Đông Ly đã thành hôn nhiều ngày .”

“Tại sao có thể như vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt lửa giận công tâm, quay người lao đi, “Nước Nam Dực cùng nước Đông Ly hẳn là kẻ thù cũ mới đúng! Tại sao lại hòa thân?”

“Chủ nhân!” Hồng Chúc cũng vội vàng đuổi theo.

Mạnh Kỳ Thiên sợ thân phận các nàng bại lộ, bao lâu khổ cực lại hủy hoại trong chốc lát nên cũng vội vàng theo ra ngoài, cũng may Hoàng Bắc Nguyệt mặc dù lòng như lửa đốt, nhưng trong đầu còn giữ một tia lý trí, ở trong Điện Quang Diệu không triệu hồi ra triệu hồi thú k.h.ủ.n.g b.ố của nàng.

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi nghe ta nói, chuyện này không đơn giản, ngươi đừng xúc động, ta…”

“Anh Dạ giờ phút này đã ở nước Đông Ly, ta không đội trời chung với Ngụy Võ Thần, lão gian tặc kia nhất định sẽ không bỏ qua Anh Dạ, ta đi cứu cô ấy trước, chuyện còn lại nói sau!” Hoàng Bắc Nguyệt đẩy Mạnh Kỳ Thiên đang cản trước mặt, đến bên bờ kết giới, nàng không nói hai lời lập tức ra ngoài, Hồng Chúc hóa thân thành rồng, mang theo nàng nhảy vào không trung!

Nàng cũng biết chuyện không đơn giản, Hoàng thượng sẽ không để Anh Dạ đi hòa thân, cho dù Hoàng thượng đồng ý, Chiến Dã cũng sẽ không đồng ý!

Nhưng Anh Dạ đã đi nước Đông Ly, Chiến Dã lại không có động tác, nhất định đã xảy ra chuyện!

Nàng lạnh lẽo bất an, vừa nghĩ tới mối thù với Ngụy Võ Thần, cùng với đại chiến lần trước, lão gian tặc kia nhất định hận nàng thấu xương. Anh Dạ lọt vào tay hắn có thể sống tốt sao?

“Chủ nhân, đường xá xa xôi, ngươi vài ngày không nghỉ ngơi, chi bằng nghỉ ngơi trước…” Hồng Chúc lo lắng nói.

“Hồng Chúc! Ta muốn ngươi dùng mọi cách với tốc độ nhanh nhất đi nước Đông Ly!” Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng nói.

Hồng Chúc cũng không nói lại, thân thể màu trắng như tia chớp xuyên qua mây mù, đi nước Đông Ly, xuyên qua Rừng rậm Phù Quang là nhanh nhất, nàng cũng mặc kệ nguy cơ tứ phía từ rừng rậm. Toàn bộ uy áp cường đại trên người thần thú phát ra, hù dọa tất cả đám thần thú dám khiêu khích lui về!

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi vội vã cũng vô dụng, đường xa như vậy, ngươi nghỉ ngơi trước một chút đi, Ngụy Võ Thần khó đối phó đấy.” Trên đường, Yểm vẫn luôn ở trong trong hắc thủy cấm lao nghỉ ngơi suốt vài ngày qua đã chậm rãi mở miệng.

“Ta biết, nhưng ta nhắm mắt lại đều thấy khuôn mặt Anh Dạ! Hơn một tháng trước ta mơ thấy chuyện cô ấy hòa thân. Nhưng ta lại không nghĩ nhiều, nếu khi đó ta đi ngăn cản, bất luận thế nào cũng không để cô ấy gả sang nước Đông Ly.” Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng tràn ngập hối hận.

Yểm thở dài nói: “Chuyện đã xảy ra, ngươi hối hận cũng vô dụng.”

“Yểm, lúc này ta mà gặp Ngụy Võ Thần, tuyệt sẽ không nương tay!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh như băng nói.

“Mấy ngày nay nghiên cứu ‘Thiên Phạt’, tin rằng ngươi cũng hiểu ra một chút, gặp gỡ Ngụy Võ Thần hẳn không cần trợ giúp.” Yểm nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt lại, nặng nề thở dốc một tiếng, âm thầm vận chuyển Vạn Thú Vô Cương, liên tục tôi luyện ba cái chú ấn trong thân thể, lấy chú ấn lôi liên hợp cùng Thiên Phạt, cố gắng đột phá cửa thứ nhất của Thiên Phạt.

Đáng tiếc, Thiên Phạt quá mức cao thâm, không phải ngày một ngày hai có thể đột phá.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.