Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 481 Quận Chúa Bắc Nguyệt

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:04

Đêm khuya, bóng người di chuyển rất nhanh, nếu ai nhìn thấy sẽ tưởng gặp quỷ mị đi ăn đêm!

Ánh trăng mênh m.ô.n.g, mọi nơi tĩnh lặng.

Rất nhanh tới khách điếm, nhưng chỉ nhìn thấy một đống đổ nát!

Mà ngay cả kiến trúc bên cạnh khách điếm cũng bị hủy không còn, giờ phút này đừng nói là người, quỷ cũng chẳng có!

Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc, điều đầu tiên nghĩ đến là Mặc Liên đợi mười ngày mất kiên nhẫn, cho nên giận dữ phá hủy khách điếm.

Nàng nghĩ vậy vì lúc nàng giải trang Hồng Liên, nghe Mạnh Kỳ Thiên nói Mặc Liên ngày thường trầm mặc ít nói, nhưng lúc bị chọc giận sẽ hóa thàng ác quỷ Địa ngục, trừ g.i.ế.c ch.óc cùng phá hư thì chẳng làm gì khác!

Nhưng nghĩ cẩn thận thì nếu Mặc Liên tức giận, khẳng định không chỉ phá hủy mỗi khách điếm nhỏ này, mà những nơi xung quanh cũng sẽ bị phá tan.

Thực lực của hắn mấy ai chống đỡ được? Cho nên đây không phải do Mặc Liên gây ra!

Lòng của nàng nặng nề. Nếu không phải Mặc Liên gây ra, vậy là ai?

Quang cảnh này chứng tỏ có cao thủ chiến đấu ở đây, mà Mặc Liên nhất định là tham chiến, mà kết quả thế nào không thể đoán được.

Giờ phút này Mặc Liên không ở đây, hắn tự bỏ đi hay…

Càng kích động, Hoàng Bắc Nguyệt nhìn lướt qua mọi nơi, muốn tìm một người dân gần đó hỏi xem chuyện gì xảy ra, vừa lúc phu canh đi tuần, gõ vang ba mõ canh!

“Thiên Can…”

Còn không có hô hết, miệng của hắn đã bị Hoàng Bắc Nguyệt che lại, nhanh ch.óng kéo hắn sang một bên.

Phu canh sợ đến mức suýt tiểu ra quần, nơi này mấy hôm trước có mấy cao thủ k.h.ủ.n.g b.ố chiến đấu, bọn họ nửa đêm gõ mõ cầm canh đi qua đây đều muốn bước nhanh, nhưng hôm nay xui xẻo lại bị người bắt được!

Người bắt hắn rốt cuộc là người hay quỷ?

“Đừng hô loạn! Trả lời câu hỏi của ta, ta sẽ cho ngươi giữ lại cái mạng nhỏ! Hiểu chưa?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh giọng cảnh cáo.

Có phu canh nào dám không đáp ứng? Vội vàng gật đầu không ngừng.

Hoàng Bắc Nguyệt buông tay ra, đứng ở bóng tối khiến hắn không dám tới gần, sau đó hỏi: “Nơi này xảy ra chuyện gì, ngươi nói rõ chi tiết, nếu dám nói láo ta lập tức bẻ gãy cổ của ngươi!”

“Vâng, tiểu nhân không dám nửa lời nói dối!”

Chuyện ngày đó, không ít dân chúng trong thành cũng tận mắt thấy, đó là cao thủ đại chiến. không phải thần thú thì là ma thú xuất hiện, còn có T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân của thái t.ử điện hạ!

Nhà của phu canh ở gần đây, bởi vậy ngày đó nhìn rất rõ, không dám giấu diếm Hoàng Bắc Nguyệt, mồm năm miệng mười nói chi tiết chuyện xảy ra trong quán.

Người nào xuất hiện, dùng chiêu thức gì, thậm chí mặc quần áo gì cũng kể tường tận đặc sắc!

Hoàng Bắc Nguyệt tự động loại bỏ chi tiết hắn thêm mắm thêm muối, bởi hắn nói mấy người kia nàng đều biết!

Không ngờ Chiến Dã muốn tới g.i.ế.c Mặc Liên, nhất định là vì hắn biết mình bị Hồng Liên g.i.ế.c c.h.ế.t nên muốn g.i.ế.c ả báo thù, không ngờ nàng giả trang ‘Hồng Liên’ đã sớm đi Biệt Nguyệt sơn trang cùng Thánh quân, chỉ có Mặc Liên xui xẻo bị đ.á.n.h!

Theo lý thuyết Chiến Dã không phải là đối thủ của Mặc Liên, nhưng lúc chiến đấu, quyết định thắng bại có khi không hẳn dựa vào thực lực, ngẫu nhiên cũng sẽ có chiến thắng nhờ trí tuệ!

Chiến Dã rất thông minh, Mặc Liên vừa đơn thuần vừa mù thì gặp Chiến Dã chỉ có đường xui xẻo

Đáng tiếc gặp Chiến Dã cũng không xui xẻo bằng gặp phải Phong Liên Dực cùng Lệ Tà!

Thành Tu La luôn luôn đối lập với Điện Quang Diệu, hơn nữa Phong Liên Dực cùng Lệ Tà cũng là người thông minh tuyệt đỉnh.

Ba người thông minh đối phó với một kẻ ngốc, kết quả không cần nói cũng biết.

“Người bắt thiếu niên mù có phải có mái tóc bạch kim đúng không?” Hoàng Bắc Nguyệt hỏi.

Phu canh vội vàng gật đầu: “Đúng, hắn đi theo nam nhân cực đẹp kia, cô nãi nãi, ta nói nhiều như vậy, ngài giữ mạng lại cho tiểu nhân đi, tiểu nhân trên có mẹ già tám mươi, dưới có con nhỏ 3 tuổi, còn có vợ…”

Phu canh nói hồi lâu, phía sau cũng không có cực nhỏ động tĩnh, đ.á.n.h bạo nhìn lại, phía sau chẳng có người nào!

“Đa tạ đại nhân không g.i.ế.c, đa tạ, đa tạ…” phu canh dập đầu không ngớt trên mặt đất.

Mà Hoàng Bắc Nguyệt lúc này đã như tên rời cung, đi tới ngoài thành, Thành Tu La cách đây ngàn dặm, nàng muốn lập tức chạy tới nước Bắc Diệu gặp Phong Liên Dực, để hắn thả Mặc Liên.

Mặc dù biết yêu cầu như vậy rất quá phận, nhưng nàng không có cách gì khác. Mặc Liên rất vô tội, hắn căn bản không nên bị liên lụy giữa đấu đá của Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La. Nàng vẫn muốn hắn thoát khỏi Điện Quang Diệu, bởi vậy, không đành lòng để hắn bị thương.

Hơn nữa nếu không phải nàng để hắn ở khách điếm chờ đợi, hắn sẽ không bị chộp đi!

“Hoàng Bắc Nguyệt, Mặc Liên bị Thành Tu La bắt, kỳ thật đối với ngươi mà nói là chuyện tốt, ít nhất làm suy yếu lực lượng của Thánh quân, ngươi cần gì đi cứu hắn?”

Ra khỏi Biệt Nguyệt sơn trang là có thể cảm nhận được Yểm tồn tại, lâu như vậy không thấy hắn mở miệng, không ngờ vừa cất lời lại nói như thế.

Lúc này, tâm tình của Hoàng Bắc Nguyệt rất kích động, mặc dù biết Yểm nói đúng, nhưng vẫn có chút tức giận: “Ngươi là ma thú sẽ không hiểu tình cảm của loài người! Ta coi Mặc Liên là bạn, cho tới bây giờ không coi hắn là đối thủ cần diệt trừ.”

“Hừ! Ta quả thật không phải nhân loại, nhưng ít nhất phân biệt được rõ địch ta! Ngươi không tin thì chờ xem, tương lai hắn sẽ là kẻ địch lớn nhất của ngươi!” Yểm rất tức giận, mấy ngày nay vẫn rất lo lắng nàng, không ngờ ra mặt một cái đã bị chọc chận.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa định gọi Băng Linh Huyễn Điểu liền dừng một chút, nói: “Ngươi có ý gì?”

“Không có ý gì!” Yểm lạnh lùng nói, “Ta chỉ khuyên ngươi nên sớm g.i.ế.c hắn, để tránh sau này người c.h.ế.t là ngươi, lại liên lụy đến ta!”

“Ngươi nói rõ ràng một chút!” Hoàng Bắc Nguyệt cũng nổi giận, nàng phiền nhất Yểm nói chuyện úp úp mở mở.

Hắn giống như cái gì cũng biết, nhưng không chịu nói toàn bộ cho nàng!

“Ta chẳng nói!” Yểm giận dỗi nói, “Ngươi thích làm gì thì làm, dù sao ta không phải đồng loại của ngươi.”

Sau khi nói xong, hắn ẩn vào sâu trong Hắc thủy cấm lao, cho dù nàng gọi thế nào cũng không phản ứng!

Tức c.h.ế.t nàng!

Hoàng Bắc Nguyệt hít sâu một hơi, mặc kệ Yểm nói thế nào, nàng vẫn muốn đi cứu Mặc Liên! Mặc kệ sau này thế nào, nàng sẽ theo cảm nhận của bản thân mà hành động.

Triệu hồi ra Băng Linh Huyễn Điểu, vừa mới nhảy lên, đột nhiên cái nhẫn của Hồng Liên truyền đến cảm giác triệu hồi quen thuộc!

Là Thánh quân gọi nàng về?

Nàng nhíu lại mi, nàng cùng Thánh quân vừa giằng co sinh t.ử suốt mười ngày trong Biệt Nguyệt sơn trang, bây giờ phải đi gặp hắn, nàng không có tâm tình chuyển đổi trạng thái đối địch!

Tuy nhiên cẩn thận nghĩ ngợi, Thánh quân gọi nàng nhất định vì chuyện của Mặc Liên, ở Biệt Nguyệt sơn trang hắn vội vã ra ngoài nhất định là vì Mặc Liên!

Cho nên hiện tại, bọn họ xem như có chung mục đích, cần phải đi gặp.

Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi Băng Linh Huyễn Điểu, theo hướng chiếc nhẫn gọi về, nửa canh giờ sau tại Nguyệt Lạc Cốc trong Rừng rậm Mê Vụ gặp được Thánh quân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 479: Chương 481 Quận Chúa Bắc Nguyệt | MonkeyD