Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 475 Săn Giết Mặc Liên
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:03
Lỗ tai Mặc Liên đau nhức, ong ong ù ù, căn bản không nghe được hắn nói gì, cũng không nhìn thấy trước mắt là ai, chỉ thấy bản thân bị một người hung hăng tóm c.h.ặ.t nên bản tính hung tàn trỗi dậy, trở tay bắt lất tay của Phong Liên Dực, ánh chớp xẹt qua.
Phong Liên Dực đau nhức buông tay ra, trong đầu hỗn loạn, Mặc Liên phản kháng như chứng tỏ hắn thừa nhận hành vi phạm tội vậy, khiến lòng hắn đau như d.a.o cắt. Chỉ một thoáng, đầu đau như muốn nứt ra, có gì đó ầm ầm rung động, như muốn nổ tung!
Cơn giận làm chúa tể hết thảy, sau khi bị ánh chớp của Mặc Liên công kích, hắn cũng vươn tay, một luồng gió xoáy bén nhọn đ.á.n.h thẳng về Mặc Liên.
Mắt không nhìn thấy, tai không nghe được, chỉ có thể dựa vào cảm giác trời sinh nhận biết nguy hiểm mà tránh né, song đối mặt với tuyệt thế cao thủ thuộc tính phong, một khi tốc độ yếu thì chẳng khác nào giao tính mạng ra bên ngoài!
Trong vòng một phần nghìn giây, Mặc Liên muốn rời đi, nhưng đã chậm!
Lúc này, Huyễn Linh Thú không để ý tới đến, đẩy Mặc Liên sang một bên, lấy thân mình chặn lại một chiêu phẫn nộ của Tu La vương!
Graoo…
Tiếng dã thú rít gầm lên, Huyễn Linh Thú ngẩng đầu, hai mắt đỏ đậm tràn ngập sát khí!
Mà Phong Liên Dực không nhìn hắn, bước tới Mặc Liên.
“Vì sao ngươi g.i.ế.c nàng?” Mặc Liên không nghe được gì, đứng trên mặt đất, vẻ mặt rất hung tàn, trên người ánh chớp nhẹ nhàng bùng lên!
Huyễn Linh Thú biết lúc này Mặc Liên không phải là đối thủ của Phong Liên Dực, bởi vậy quyết ý qua giúp hắn, song khi quay người lại, Lệ Tà liền ngăn cản ở trước mặt hắn.
“Thánh linh, đối thủ của ngươi hôm nay là ta.” Lệ Tà phe phẩy quạt gấp trong tay, trên mặt đồ đằng màu đỏ lại hết sức quỷ dị!
“Lệ Tà!” Huyễn Linh Thú phẫn nộ hét lớn, “Ngươi dám đối nghịch với ta?”
“ha ha, thánh linh đại nhân, ngài dọa ta sao?” Lệ Tà không thèm để ý cười nói.
Huyễn Linh Thú lạnh lùng theo dõi hắn, thấy Phong Liên Dực tới gần Mặc Liên, bốn phía bắt đầu khởi động nguyên khí phong cường đại, hơn nữa thái t.ử Chiến Dã ở phía sau như hổ rình mồi, liền mở miệng cắt ngang.
“Hoàng Bắc Nguyệt không c.h.ế.t!”
Lệ Tà miễn cưỡng ngước mắt, chuyện này chẳng liên quan gì tới hắn, hắn không quan tâm Hoàng Bắc Nguyệt có c.h.ế.t hay không.
Có điều những người khác lại không giống với hắn.
Nghe được tiếng của Huyễn Linh Thú, Phong Liên Dực chợt xoay người, trong mắt có một tia vui mừng, “Ngươi nói gì?”
“Ý ngươi là gì?” Chiến Dã cùng lúc mở miệng.
“Hoàng Bắc Nguyệt há là người dễ c.h.ế.t như vậy, các ngươi quá coi thường nha đầu kia !” Huyễn Linh Thú lạnh lùng mở miệng.
Hắn khinh thường nói chuyện với những phàm nhân, nhưng vì Mặc Liên nên phá lệ!
Hoàng Bắc Nguyệt biến thành Hồng Liên, không biết hiện tại đi đâu, làm hại Mặc Liên vì cô ta mà bị thương, thật không thể tha thứ cho nữ nhân này.
Nếu sau này cô ta không đối xử tốt với Mặc Liên, hắn sẽ g.i.ế.c cô ta đầu tiên.
Phong Liên Dực lộ ra sắc mặt vui mừng, nói: “Nàng hiện tại ở đâu?”
“Ta làm sao biết? cô ta không phải là người của Điện Quang Diệu!” Huyễn Linh Thú nói ẩn ý, nữ nhân kia lại lừa Mặc Liên mà đi mất, hiện tại hắn cũng muốn tìm được nàng!
Tuy nhiên, vì cân nhắc Mặc Liên nên hắn không nói ra chuyện Hoàng Bắc Nguyệt là Hồng Liên.
Chỉ có Hồng Liên mới có thể cả đời đứng ở bên cạnh Mặc Liên!
“Ai biết ngươi nói thật hay giả ?” Nghe tin Hoàng Bắc Nguyệt còn sống, trong lòng Chiến Dã mặc dù cao hứng, nhưng không thể không cảnh giác.
Dù sao, hắn tận mắt thấy Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, cùng thú hạch của Băng Linh Huyễn Điểu, tất cả đều là chứng cớ nàng đã c.h.ế.t.
Nhưng trong lòng hắn lại tình nguyện tin tưởng nàng còn sống, cho dù nàng vĩnh viễn không trở lại, cũng hy vọng nàng bình an vô sự!
Huyễn Linh Thú nhìn về phía hắn, nói : “Cô ta là Vua của lính đ.á.n.h thuê, nếu c.h.ế.t, ấn ký linh hồn của cô ta trong khế ước trận của Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê nhất định sẽ bị lau đi. Ngươi có thể tìm trưởng lão trong Công hội lính đ.á.n.h thuê để hỏi, ấn ký linh hồn của cô ta có bị lau đi hay không!”
Khế ước trận ghi chép về chuyện người sở hữu có ấn ký linh hồn, ngay cả Thánh quân cũng không biết, Huyễn Linh Thú chưa bao giờ nhắc tới, hắn chỉ trung thành với một chủ, những thứ khác chẳng là gì trong mắt hắn!
Chiến Dã vừa nghe nhất thời mừng rỡ, lập tức hạ lệnh cho Kỵ binh đen giải trừ phong ấn, cùng hắn rời đi!
Nếu Huyễn Linh Thú nói vậy thì chuyện nàng còn sống có thể tin tưởng được. Nếu như vậy, hắn không cần đối địch với Mặc Liên, hắn muốn đi xác nhận ngay lập tức!
Kỵ binh đen như thuỷ triều hạ xuống, biến mất ở ngã tư đường, thật không hổ là quân đội được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Còn lại Phong Liên Dực có thể xác định Hoàng Bắc Nguyệt bình yên vô sự thì cao hứng rất nhiều, nhưng hắn không hạ lệnh cho Lệ Tà lui lại, mà xoay người tránh ra, Lệ Tà vẫn như hổ rình mồi nhìn Huyễn Linh Thú.
Huyễn Linh Thú nói: “Lệ Tà, ngươi có ý gì?”
“Có ý gì? Chẳng lẽ thánh linh đại nhân không hiểu sao?” Lệ Tà chậm rãi thu hồi quạt gấp trong tay, thay bằng bảo kiếm sắc bén, khí chất dịu dàngận như ngọc thoáng chốc biến thành sắc bén như đao!
“Cơ hội ngàn năm một thuở như thế, bỏ lỡ chẳng phải đáng tiếc hay sao?” Lệ Tà dịu dàng tươi cười, lạnh lùng nói.
Tương lai Thành Tu La muốn nhất thống thiên hạ, không sợ Thánh quân, nhưng Mặc Liên thì khác, vì hắn dù sao cũng là hậu duệ của Cát Cánh đại nhân, nhìn khóe mắt hắn có hình cây hoa cát cánh duyên dáng liền biết hắn mạnh cỡ nào.
Thánh quân vì áp chế năng lực của hắn mà mất không ít công phu.
“Ngươi dám!” Huyễn Linh Thú gằn từng chữ, sát khí lành lạnh.
Song Lệ Tà lại nói: “Có một số việc không phải có dám hay không, mà là có muốn hay không!”
Dứt lời, hắn nhấc kiếm lên, trong nháy mắt vọt đến trước mặt Huyễn Linh Thú, một kiếm c.h.é.m xuống, Huyễn Linh Thú khinh miệt hừ lạnh, xoay người mở cánh ngưng tụ ánh chớp màu đen, đ.á.n.h vào người Lệ Tà.
