Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 466 Mặt Nạ Vàng
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:01
Người này cũng xem như tốt, biết rõ Mặc Liên bị đám người Chiến Dã bắt được sẽ lộ thân phận chứ không có việc gì khác, nhưng hắn lại giúp đỡ, chỉ điểm này thôi cũng đủ để nàng cảm kích!
Yểm than vãn trách móc dong dài một trận sau liền ngừng công kích, đi điều dưỡng thương.
Lại một lần nữa an tĩnh lại, Hoàng Bắc Nguyệt cũng ngồi xếp bằng chân, để nguyên khí chậm rãi theo kinh mạch lưu chuyển toàn thân, chậm rãi điều dưỡng nội thương.
Trong lúc điều trị, đột nhiên nhận thấy ký hiệu hình hoa trên nhẫn có lực tác động yếu ớt.
Chiếc nhẫn là chìa khóa mở ra Điện Quang Diệu, bởi vậy nàng không dám khinh thường. Cảm giác chiếc nhẫn gọi về, liền lập tức triệu tập tinh thần đi thăm dò.
Quả nhiên, trong nhẫn có lệnh dẫn nàng đi đến một chỗ.
Cái nhẫn là Thánh quân ban cho, Mạnh Kỳ Thiên lúc đầu cũng nói qua. Nếu bọn hắn ở bên ngoài, Thánh quân gọi về sẽ thông qua cái nhẫn này. Nghĩ hiện tại có lẽ là Thánh quân muốn gặp Hồng Liên.
Trong lòng giật mình, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức đứng lên, đi theo luồng tác động ra khỏi khách điếm, hướng ngoài thành hoang vắng không có ai đi tới.
Không nhìn thấy Mặc Liên, Thánh quân đúng là một mình gọi nàng.
Trong lòng không thể không sốt ruột, trải qua ở Cung Dục Tường chứng kiến đủ loại, trong lòng nàng hoài nghi càng ngày càng sâu. Chỉ một chút nữa là nàng có thể vạch trần khuôn mặt dưới mặt nạ hoàng kim!
Lúc này Thánh quân vội vã triệu kiến nàng, ít nhất có thể nói rõ nàng hoài nghi đúng. Thân phận thật sự của Thánh quân, đúng là người bên cạnh trưởng công chúa Huệ Văn.
Mà hắn gọi về cũng chứng minh Thánh quân cũng không chú ý đi vào bẫy của nàng.
Trong bóng tối, Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng giương lên, mặt mày ánh lên vẻ tự tin, thần thái đặc biệt cao hứng.
Đầu xuân khí vẫn xe lạnh, băng tuyết chưa tan ra.
Núi non chập trùng phía chân trời, một trận gió lạnh thổi tới, nhánh cây lay động, một ít bông tuyết rơi khỏi nhánh cây, lách cách vỡ trên mặt đất.
Hoàng Bắc Nguyệt từ trong rừng đi ra, quì xuống cung kính nói: “Tham kiến Thánh quân!”
Phía trước nàng có một bóng người màu vàng đưa lưng về phía nàng. Trong đêm tối, đầy người kim quang như thần giáng thế, kẻ khác sinh lòng kính sợ.
Thánh quân hai tay vắt sau lưng, chậm rãi xoay người, nhìn nàng quỳ trên mặt đất, thấp giọng hỏi: “Nguyệt Dạ xuất hiện sao?”
“Hồi Thánh quân, thuộc hạ lúc nào cũng lưu ý, nhưng không thấy nàng xuất hiện!” Hoàng Bắc Nguyệt cung kính nói, Nguyệt Dạ chính là nàng, nàng không muốn xuất hiện thì cả thế giới này vĩnh viễn không có Nguyệt Dạ!
Thánh quân trầm ngâm, Hoàng Bắc Nguyệt sẽ không đơn thuần tưởng hắn gọi nàng ra chỉ muốn hỏi Nguyệt Dạ có xuất hiện hay không. Chắc chắn có mục đích khác, mà nàng không vội, chờ hắn mở miệng.
Quả nhiên, một lát sau, Thánh quân mở miệng hỏi: “Ngày đó các ngươi vào Biệt Nguyệt sơn trang, trừ gặp Nguyệt Dạ còn có người khác không?”
“Hồi Thánh quân, còn có một con rồng bạc, cùng với cô gái thuộc hạ bắt về. Những người còn lại, thuộc hạ chưa từng thấy qua. Tuy nhiên, Biệt Nguyệt sơn trang rất lớn, hơn nữa có cả ám đạo. Đáng tiếc lúc ấy Nguyệt Dạ chiếm được Vạn Thú Vô Cương, đ.á.n.h thức đám thạch thú, bọn thuộc hạ bất đắc dĩ mới lui ra.”
Hoàng Bắc Nguyệt kể lại rõ ràng chuyện xảy ra ngày đó cho Thánh quân, có điều thân phận chuyển hóa một chút, nàng từ Nguyệt Dạ biến thành Hồng Liên mà thôi.
“Nói cách khác, tiểu t.ử kia nói có lẽ là thật sự” Thánh quân thấp giọng nói một câu, Hoàng Bắc Nguyệt không nghe rõ ràng, đã nói: “Thuộc hạ không nghe rõ, Thánh quân nói lại lần nữa xem?”
“Không liên quan đến ngươi.” Thánh quân thản nhiên nói, “Hồng Liên, nhất định phải nhanh lấy được Vạn Thú Vô Cương, Nguyệt Dạ không ra, ngươi bức nàng đi ra.”
“Thuộc hạ đã rõ!” Hoàng Bắc Nguyệt khí phách trả lời.
Vừa nói xong, ngẩng đầu lên, thấy hoa mắt, Thánh quân biến mất khỏi chỗ vừa đứng, trong nháy mắt liền tới trước mặt nàng.
Nàng vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng, Thánh quân lại vươn tay, nâng cằm nàng, giơ mặt nàng lên, ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt tinh tế đoan trang.
Hoàng Bắc Nguyệt giật mình một cái, liền không nhúc nhích mặc hắn nhìn, nàng biết rõ từ trên mặt, Thánh quân không nhìn ra điểm gì khác giữa Hồng Liên và nàng, cho nên rất yên tâm.
Nàng cũng lần đầu tiên cẩn thận nhìn mặt nạ Thánh quân. Mặt nả rất lớn, dùng vàng đúc lên, bảo thạch vây quanh. Đồng thời nghệ nhân cũng tạo mặt nạ có chút dữ tợn, như một con thần thú há mồm c.ắ.n nuốt hết thảy.
Nàng đ.á.n.h bạo nhìn hắn, hắn đột nhiên thấp giọng hỏi: “Ngươi muốn nhìn khuôn mặt sau mặt nạ sao?”
“Thuộc hạ không dám.” Nàng dời ánh mắt, cung kính nói.
“Có gì không dám đây?” Thánh quân bắt được tay nàng, dịu dàng dẫn dắt tay nàng lên mặt nạ, giọng nói tràn ngập đầu độc, “Gỡ nó ra.”
Hoàng Bắc Nguyệt sốt ruột, nàng không rõ Thánh quân có ý gì, tuy nhiên trong tiềm thức biết, đây là một chuyện nguy hiểm!
Nàng đưa tay lùi về, nhỏ giọng nói: “Hồng Liên không dám!”
“Tại sao?” Thánh quân hỏi.
“Hồng Liên sợ hãi, một khi nhìn thấy khuôn mặt thực sự của Thánh quân, từ nay về sau sẽ gặp vạn kiếp bất phục!”
Thánh quân cười, tiếng nói trầm thấp có chút mị hoặc “Thông minh nha đầu.”
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng âm thầm nói: Cái này không gọi là thông minh, là là bảo vệ tính mạng. Chỉ cần làm Hồng Liên một ngày, thì sẽ không để bản thân lâm vào thật lớn nguy hiểm trước khi chưa đạt mục đích!
Thánh quân buông nàng ra, gió lạnh thổi trúng vạt áo trên người chậm rãi tung bay. Vạt áo phất ở trên mặt nàng, lúc ẩn lúc hiện thoáng ngửi thấy một mùi vị đặc thù, trái tim chậm rãi chìm xuống, không khỏi cảm thấy khí trời xe lạnh mùa xuân lại lạnh thấu xương.
**** Bắc Nguyệt hoàng triều ****
Sáng sớm hôm sau, Hoàng Bắc Nguyệt đã liên lạc được với Hồng Chúc, dự định lập tức đi Biệt Nguyệt sơn trang.
Bởi vì đối phó với Thánh quân, nàng không muốn lợi dụng cảm tình của Mặc Liên, để hắn chờ ở khách điếm, nói sớm nhất chạng vạng, chậm nhất sáng mai sẽ tới tìm hắn.
Nàng mặc dù hứa hẹn như vậy, nhưng biết Mặc Liêm trong lòng không có bất kỳ cảm giác an toàn nào. Nhưng nếu mang theo hắn, đến lúc nàng đối phó Thánh quân sẽ khiến Mặc Liên lâm vào hoàn cảnh lưỡng nan. Nàng sẽ rất khinh bỉ bản thân như vậy!
Nếu như thuận lợi, trên đời này không có Thánh quân, Mặc Liên sẽ tự do.
“Mặc Liên, nếu có một ngày ngươi không phải là Mặc Liên, ngươi muốn làm việc gì nhất?” Vì trấn an cảm xúc Mặc Liên, nàng không thể làm gì khác hơn là tìm chút ấm áp, mang theo đề tài hy vọng nói với hắn.
Mặc Liên suy nghĩ một chút, cuối cùng không thể lừa gạt lòng mình. Vì vậy nói: “Nhìn thấy ngươi.”
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng đau xót, càng phát giác ra cảm tình của Mặc Liên cùng Hồng Liên, càng thấy có lỗi với Mặc Liên.
“Ta sau khi trở về sẽ mang ngươi đi tìm luyện d.ư.ợ.c sư tốt nhất trên thế giới, chữa mắt cho ngươi. Đến lúc đó, ngươi đừng cảm giác nhìn chán ta là tốt rồi.”
Mặc Liên ôm mặt nàng, nghiêm túc lắc đầu: “Sẽ không.”
Hoàng Bắc Nguyệt cười bắt tay hắn, nói: “Vậy tốt rồi, ta phải đi, ngươi nhớ kỹ không nên một mình chạy loạn, biết không?”
“Ừ.” Mặc Liên gật đầu, “Ta chờ ngươi.”
“Được.” Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, đi tới cửa, lại nghe Mặc Liên nói: “Ta chờ ngươi.”
“Được!”
“Ta chờ ngươi.”
Hoàng Bắc Nguyệt ‘khì khì’ một tiếng cười nói: “Tốt lắm, còn nói nữa thì ta không đi được .”
Mặc Liên lúc này mới câm mồm, nghe tiếng nàng đóng cửa, nghe tiếng bước chân nàng đi xa.
“Nguyệt” Mặc Liên mờ mịt, trong lòng có cảm giác bất an.
