Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 457 Hổ Lang Kết Minh
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:00
Quả nhiên có quan hệ cùng Vạn Thú Vô Cương, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng âm thầm suy nghĩ, nhưng mấy ngày nay nàng cũng dùng Vạn Thú Vô Cương làm thí nghiệm cũng không có hiệu quả gì, có lẽ không có bí quyết, hoặc thời gian không đủ.
“Nhưng Vạn Thú Vô Cương trong tay Nguyệt Dạ!” Hoàng Bắc Nguyệt nói, lúc đầu đ.á.n.h nhau ở Biệt Nguyệt sơn trang, đám người Mạnh Kỳ Thiên sau khi trở về đã bẩm báo Thánh quân.
Vạn Thú Vô Cương bị Nguyệt Dạ - người đeo mặt nạ quỷ nhanh chân đến lấy trước, nhưng không ai biết Nguyệt Dạ chính là nàng.
“Tìm ra hắn, bằng mọi cách phải lấy lại Vạn Thú Vô Cương!” Thánh quân lạnh lùng nói.
“Nhưng người này hành tung bất định…”
Thánh quân đột nhiên nói: “Hắn nếu biết Vạn Thú Vô Cương, vậy hắn nhất định có liên quan tới Hiên Viên Vấn Thiên, ngươi chỉ cần lợi dụng tin Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t, tự nhiên có thể dẫn hắn đến.”
Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ thầm Thánh quân quả nhiên cáo già! Nếu nàng hôm nay không phải Hồng Liên, không nghe được lời dặn dò của Thánh quân, bất kể như thế nào, nghe tin Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t, cho dù biết rõ là giả cũng sẽ đi tìm tòi sự thật, như vậy chẳng khác nào đi vào bẫy của bọn họ.
Quả nhiên gừng càng già càng cay!
“Thuộc hạ đã rõ!” Hoàng Bắc Nguyệt thanh thúy lên tiếng, “Nếu Thánh quân không có dặn dò gì khác, thuộc hạ xin đi làm việc”
“Đi thôi.” Thánh quân miễn cưỡng vẫy vẫy tay, Hoàng Bắc Nguyệt liền rời khỏi.
“Xem ra chỉ cần có Vạn Thú Vô Cương, Thánh Quân sẽ mở ra được Thiên Phạt.”
Hoàng Bắc Nguyệt bước nhanh trong trời tuyết, Yểm cũng mở miệng nói chuyện.
“Chẳng lẽ muốn ta đem Vạn Thú Vô Cương giao cho hắn sao?” Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt lạnh lùng .
Yểm nói : “Có thể tương kế tựu kế.”
Hoàng Bắc Nguyệt hít sâu một hơi, nói : “Nếu không bất đắc dĩ, ta không muốn đi bước này, Vạn Thú Vô Cương rất trọng yếu đối với ta!”
Trong khoảng thời gian này nàng có thể rời khỏi Điện Quang Diệu. Có thể lợi dụng thời cơ này để nghiên cứu bí mật trong tàn quyển! Nếu thật sự không mở ra được, nàng mới lựa chọn hỗ trợ Thánh quân.
Từ lúc đi tới thế giới này, Vạn Thú Vô Cương chính là pháp bảo để nàng sống yên ổn. Trừ phi đứng trước sống c.h.ế.t, nếu không nàng sẽ không đem Vạn Thú Vô Cương ra đặt cược.
Đi ra khỏi Tàng thư các, giữa đường gặp Mạnh Kỳ Thiên, hai người cũng thường lui tới nên thản nhiên liếc mắt nhau một cái.
“Hồng Liên tôn thượng.” Mạnh Kỳ Thiên cười đi tới, “Gần đây tôn thượng tựa hồ rất dụng công, cả ngày ra vào Tàng thư các.”
“Hừ! Trên đời này cường giả vi tôn, Điện Quang Diệu ngày sau muốn quân lâm đại lục, đương nhiên phải cần cao thủ.” Hoàng Bắc Nguyệt không thèm nhìn hắn một cái, kiêu ngạo mà nói.
Mạnh Kỳ Thiên cười nói: “Chỉ là Hồng Liên tôn thượng thường xuyên ra vào Tàng thư các, mang tài liệu có ấn ký, nếu có người biết lại trách ta.”
“Có ta ở đây, ngươi sợ cái gì?” Ngữ khí không đem bất kỳ kẻ nào vào mắt.
Dần dần đi cách xa Tàng thư các, trên đường cũng không có người, Mạnh Kỳ Thiên mới thu hồi nụ cười dối trá, thấp giọng nói: “Mấy ngày nay Thánh quân cũng thường xuyên đi Tàng thư các, chỉ sợ phát hiện ngươi khác thường, ngươi cẩn thận một chút.”
“Ta đây tự có chừng mực.” Nếu để Mạnh Kỳ Thiên biết mục đích Thánh quân đi Tàng thư các, chỉ sợ hắn sẽ hộc m.á.u.
“Bắc Nguyệt quận chúa, mặc dù ngươi ngụy trang xuất thần nhập hóa, tuy nhiên, vì đại sự, không nên đ.á.n.h rắn động cỏ.” Mạnh Kỳ Thiên nghiêm túc nói, hắn mặc dù tin tưởng năng lực Hoàng Bắc Nguyệt, tuy nhiên Thánh quân bí hiểm, hắn luôn luôn có ba phần kiêng kỵ.
Hoàng Bắc Nguyệt dừng bước chân, xoay người nhìn hắn: “Ta biết rồi, tuy nhiên lúc này Thánh quân cho ta ra ngoài, dụ Nguyệt Dạ ra lấy Vạn Thú Vô Cương. Mạnh Kỳ Thiên, ngươi ở Điện Quang Diệu nhiều năm như vậy, hơn nữa thông minh tuyệt đỉnh, ngươi biết tác dụng của Vạn Thú Vô Cương không?”
“Ta chỉ biết có lời đồn rằng Vạn Thú Vô Cương có thể gọi về tất cả năng lượng trong thiên địa, uy lực vô cùng, Thánh quân muốn, đơn giản là vì đạt được thiên hạ.”
Xem ra mỗi người cũng nghĩ như vậy, tưởng Vạn Thú Vô Cương là bảo bối tuyệt thế, đáng tiếc, không mấy người biết Vạn Thú Vô Cương rốt cuộc sử dụng thế nào, hơn nữa còn có bao nhiêu hung hiểm nương theo.
“Thì ra là thế, nhưng các ngươi mất nhiều công phu như vậy chưa từng lấy được Vạn Thú Vô Cương. Nói vậy nhiệm vụ lần này của ta không thể hoàn thành.” Hoàng Bắc Nguyệt cười khổ.
“Chúng ta trước là vì không tìm được Vạn Thú Vô Cương ở đâu, cho nên mới lãng phí nhiều thời gian như vậy, tuy nhiên hiện tại biết ở trong tay Nguyệt Dạ cũng dễ xử lý rồi.” Mạnh Kỳ Thiên cười nói, “Lấy thực lực của ngươi, hơn nữa có Mặc Liên trợ giúp, hẳn là không khó.”
“Ngươi hy vọng ta tìm được Vạn Thú Vô Cương rồi giao cho Thánh quân?”
“Cái này phải xem ngươi nghĩ như thế nào.” Mạnh Kỳ Thiên thản nhiên cười.
“Ta và ngươi cũng không người lương thiện.” Hoàng Bắc Nguyệt hiểu ý cười, nghĩ Mạnh Kỳ Thiên thông minh, liền đem tàn quyển Thiên Phạt cùng bộ phận ký hiệu tương tự Vạn Thú Vô Cương giao cho hắn.
Mạnh Kỳ Thiên cúi đầu nhìn, không khỏi kinh ngạc: “Đây là cái gì?”
“Có lẽ là mấu chốt có thể đối phó với Thánh quân.” Hoàng Bắc Nguyệt đơn giản nói.
Mạnh Kỳ Thiên trong khoảnh khắc liền hiểu, cẩn thận thu vào trong nạp giới, thấp giọng nói với náng: “Trên đường cẩn thận.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, bởi vì có quan hệ với Nhã hoàng hậu, nàng hợp tác cùng Mạnh Kỳ Thiên không sợ trở mặt. Hai người thông minh hợp tác không phải đưa đối phương vào chỗ c.h.ế.t, mà là lợi dụng lẫn nhau, cùng nhau được lợi.
Rất rõ ràng, quan hệ của bọn họ thuộc về vế sau.
Ngày thứ hai, Hoàng Bắc Nguyệt mang Mặc Liên rời khỏi Điện Quang Diệu, đi Thành Kỳ Dương, bí mật gặp Hồng Chúc và A Tát Lôi.
Nhìn thấy nàng cùng Mặc Liên ở cùng một chỗ, cơ hồ tất cả mọi người lập tức muốn ra tay, Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng nâng tay lên, ý bảo bọn họ không nên hành động, sau đó nói với Mặc Liên: “Mặc Liên, ta có một số việc, ngươi ở đây chờ ta một chút được không?”
Mặc Liên rõ ràng cảm giác được sát khí mãnh liệt, nhưng do ở cùng nàng nên không quá lo lắng liền gật đầu.
Hoàng Bắc Nguyệt mang đám người A Tát Lôi đi xa một chút. Hồng Chúc không nhịn được hỏi: “Chủ nhân, sao người lại ở cùng Mặc Liên? Chẳng lẽ hắn quy hàng?”
“Nói càn!” Cát Khắc đã sớm chú ý tỉ mỉ tới y phục trên người nàng, liền hỏi: “Vương, y phục của ngươi là thế nào?”
“Ta g.i.ế.c Hồng Liên.” Hoàng Bắc Nguyệt biết chuyện này giải thích rất phức tạp, liền đơn giản nói qua, “Tóm lại, sau này ở bên ngoài nhìn thấy ta, coi ta trở thành Hồng Liên là được!”
Đám người Cát Khắc gật đầu, A Tát Lôi cười nói: “Vừa rồi nhìn từ xa tưởng Hồng Liên cùng Mặc Liên tới! Vương, ngươi giả trang quá giống!”
Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, ở cùng người của chính mình, không cần ngụy trang khổ cực, rất dễ dàng, “Ta không ở đây, thời gian qua có chuyện gì phát sinh không?”
Cát Khắc tranh thủ nói cho nàng mọi chuyện gần đây xảy ra, việc nhỏ đơn giản xẹt qua, đại sự thì nói nhiều thêm vài câu, trải qua một lần trọng thương, Cát Khắc so với trước kia càng thêm thành thục chững chạc, khiến nàng vô cùng vui mừng.
“Thiên đại Đông nhi đã đề nghị nữ hoàng thông qua hòa thân làm thủ đoạn để kết minh với nước Nam Dực, có thể từ nước Nam Dực chọn lựa hoàng t.ử có tài đức ở rể nước Tây Nhung.” Cát Khắc lên tiếng, gần đây thương thảo có vẻ kịch liệt.
“Hòa thân?” Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi, nghĩ đến nữ hoàng còn nhỏ như vậy, loại tuổi này nên ngây thơ lãng mạn, hòa thân quá sớm.
“Trong triều đại thần đều đồng ý, chỉ có Bắc Đường Du các hạ cực lực phản đối.”
Bắc Đường Du phản đối cũng không ngoài ý muốn, hắn chân chính quan tâm nữ hoàng, như thế nào nhẫn tâm nhìn nàng tuổi còn nhỏ hi sinh hạnh phúc vì nước nhà?
Hoàng Bắc Nguyệt hỏi: “Nữ hoàng ý tứ thế nào?”
Cát Khắc nói: “Nữ hoàng bệ hạ nói việc này để cân nhắc thêm.”
A Tát Lôi ồn ào đứng lên: “Nếu nữ hoàng đồng ý, giữa mấy vị hoàng t.ử ở nước Nam Dực chỉ có thái t.ử Chiến Dã là người thích hợp nhất!”
“Chiến Dã là thái t.ử, làm sao có thể ở rể?” Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt hắn một cái, Chiến Dã là người kiêu ngạo như vậy, tương lai là hoàng đế nước Nam Dực, chuyện ở rể này đều vô căn cứ!
A Tát Lôi than thở nói: “Nước Tây Nhung thực lực yếu nhất trong bốn nước, tương lai nếu vì cầu an bình, chỉ có thể lựa chọn đầu nhập vào một quốc gia nào đó, mà nữ hoàng hòa thân, lấy giang sơn làm đồ cưới, tìm kiếm cường quốc bảo vệ, đúng là thủ pháp mà mấy nước nhỏ hay dùng.”
Hoàng Bắc Nguyệt im lặng, loại tiền lệ này nàng cũng từng nghe nói, nhưng nàng không hy vọng loại chuyện này phát sinh ở Chiến Dã. Cho dù hắn sau này làm hoàng đế, có tam cung lục viện, nàng cũng hy vọng hắn có thể thật sự lấy nữ nhân mình thích.
“Việc này chúng ta không cần nhúng tay, nhìn hai nước quyết định đi.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói, “Hiện tại Thánh quân tưởng rằng người c.h.ế.t là ta không phải Hồng Liên, cho nên các ngươi đem tin tức ta đã c.h.ế.t tản ra ngoài, thuận tiện, các ngươi mang theo hũ tro cốt trở về nước Nam Dực đi.”
Nghe xong lời của nàng, mọi người trợn mắt, Hồng Chúc nói: “Chủ nhân, như vậy nhiều điềm xấu!”
“Vì dẫn rắn ra khỏi hang, chỉ có thể hy sinh một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói, bọn họ muốn thăng bằng căn cơ, đương nhiên phải trở về nước Nam Dực. Tuy nhiên nhiều người như vậy đột nhiên trở về sẽ gây hoài nghi, vừa vặn lợi dụng tin nàng c.h.ế.t che gấu tai mắt .
“Cứ như vậy, lính đ.á.n.h thuê làm sao bây giờ?” Cát Khắc lo lắng nói, Vua của lính đ.á.n.h thuê mới xuất hiện, hiện tại truyền ra tin người c.h.ế.t, sợ rằng lòng quân không yên.
“Các ngươi âm thầm thông báo cho Thượng Quan Vô Vân cùng La Thuần hai thủ lĩnh đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn. Chỉ cần bọn họ ổn định bất động, các tiểu đoàn lính đ.á.n.h thuê khác cũng không dám lộn xộn.”
Cát Khắc cười nói: “Hóa ra Vương đã nghĩ kĩ đối sách!”
“Sự tình trọng đại, ta cũng không dám đi sai cách.” Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc nói, “Chuyện này, trừ Thượng Quan Vô Vân cùng La Thuần, phải tránh không thể để cho bất kỳ kẻ nào biết, kể cả người của nước Nam Dực, thậm chí là Chiến Dã cùng Lạc Lạc.”
Không phải nàng không tin tưởng bọn họ, mà là từ lúc biết Thánh quân có lẽ là người bên cạnh trưởng công chúa Huệ Văn năm đó thì nàng không thể không cẩn thận.
Lần này dẫn rắn ra khỏi hang là ở nước Nam Dực, đối thủ là Thánh quân, nàng không dám khinh thường. Nếu không kiếm củi ba năm thiêu một giờ, sau này tuyệt đối không có cơ hội như vậy nữa!
Cát Khắc đám người cũng nghiêm túc gật đầu: “Vương cứ yên tâm!”
Hoàng Bắc Nguyệt dặn dò một ít việc vặt, liền từ biệt bọn họ, đi ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy Mặc Liên bất động đứng nguyên tại chỗ chờ nàng.
“Đi, chúng ta đi nước Nam Dực!” Hoàng Bắc Nguyệt nói với hắn.
Mặc Liên không hỏi nhiều, nàng đi đâu, hắn tự nhiên theo tới đó, xuống Địa ngục hắn cũng đi theo, cần gì phải hỏi?
