Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 444 Đại Chiến Hồng Liên
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:58
Nàng để Băng Linh Huyễn Điểu truyền tin cho Hồng Chúc, thông báo an toàn nhưng có chuyện muốn trì hoãn một thời gian mới có thể trở về, để bọn họ không cần lo lắng.
Tiếp theo, Hoàng Bắc Nguyệt tìm ở nạp giới bộ quần áo màu đỏ lúc đầu Mặc Liên thay cho mình, bộ quần áo này chắc là của Hồng Liên, mặc vào sẽ không gây sinh nghi.
Sau khi chuẩn bị tốt mọi thứ, nàng mới chậm rãi đi ra ngoài, lạnh lùng hừ một tiếng, thủ vệ chung quanh lập chạy như điên đến.
“Hồng Liên tôn thượng thật lợi hại, nhanh như vậy đã chữa khỏi Thôn Thiên Hồng Mãng!”
“Bớt sàm ngôn đi!” Hoàng Bắc Nguyệt quát một tiếng, mấy người kia lập tức câm miệng.
Đi khỏi vách đá tuyệt mệnh một lát, tựa hồ có thể đi vào cửa Điện Quang Diệu, mấy người kia dừng lại, giơ lên tay trái của chính mình.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn trong lòng bàn tay bọn họ có một hình hoa sen màu vàng, nói vậy đó chính là chìa khóa mở cửa Điện Quang Diệu.
“Mời Hồng Liên tôn thượng đưa ấn ký nghiệm chứng thân phận của ngài!” Một thiếu niên nhỏ tuổi cung kính nói với Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay lên, lạnh lùng liếc mắt nhìn thiếu niên kia, sau đó trước mặt mọi người hung hăng tát một cái!
“Bằng ngươi cũng muốn nghiệm chứng ta?”
Một cái tát của nàng quá độc ác, thiếu niên kia lập tức ngã ra đất, nửa bên mặt sưng lên, sợ hãi nhìn nàng.
Những người còn lại giật nảy mình, âm thầm nghĩ tiểu t.ử này thật không hiểu chuyện! Dám để Hồng Liên tôn thượng tức giận!
“Tiểu t.ử thúi! Đã dạy ngươi bao nhiêu lần rồi! Ngươi còn dám phạm thượng, chán sống rồi sao!” Vài người muốn mua vui cho Hồng Liên, đi tới đá mấy cái vào thiếu niên xui xẻo kia.
“Hồng Liên tôn thượng, tiểu nhân biết sai rồi, ngài đại nhân đại lượng, tạm tha tiểu nhân lúc này đi!” Thiếu niên kia bị đ.á.n.h như đầu heo, khóc bò bên chân Hoàng Bắc Nguyệt xin tha thứ.
Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ thầm xin lỗi ngươi, sau đó một cước đá văng hắn, căm ghét nói: “Dông dài cái gì? Nhanh đi mở cửa!”
“Vâng vâng” Lần này thiếu niên kia không dám chần chờ, lập tức đem đồ án hoa sen trong tay nhắm vào một điểm hư không. Hoa sen liền phát sáng, lóe ra cửa lớn trước mắt
Cửa này lớn gấp mấy lần cánh cửa do hạt mầm của Chi Chi tạo ra, hẳn đây là cửa chính của Điện Quang Diệu.
Hoàng Bắc Nguyệt bước nhanh vào, nàng chưa từng nghĩ bản thân có một ngày nghênh ngang, được người trước sau cung kính, sao vây quanh trăng đi vào Điện Quang Diệu!
Hồng Liên, thời đại của ngươi hoàn toàn kết thúc.
Đi vào cửa chính, ngẩng đầu liền nhìn thấy cửa lớn của Điện Quang Diệu, quần thể kiến trúc dựa vào núi, càng lên cao càng trang nghiêm, tầng cao nhất là Quang Minh Thần Điện có mây trắng vờn quanh, tạo cảm giác thần thánh không thể xâm phạm!
Hoàng Bắc Nguyệt hít sâu một hơi, quả nhiên Điện Quang Diệu không phải trôi nổi trên không như lời đồn, mà là xây dựng ở trên một ngọn núi cao, bị kết giới che nên người ngoài không thể nhìn thấy.
Sau khi đi vào, mấy người kia rất ân cần, không biết từ đâu nâng kiệu tới, mời nàng ngồi lên.
Nhìn bậc thang cao như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt không cự tuyệt, thật sự sau một hồi ác chiến rất mệt mỏi, muốn bước lên trên thì mệt c.h.ế.t mất.
Tự tại ngồi trên cỗ kiệu, mấy người kia bước đi như bay, nâng nàng bay nhanh lên trên.
“Hồng Liên tôn thượng, có đi gặp Thánh quân trước không?” Một người tên là Mã Ngụy nói, hắn là kẻ biết nịnh nọt nhất trong đám người này.
Người như thế giữ lại sau này hữu dụng, cho nên Hoàng Bắc Nguyệt tỏ thái độ tốt với hắn: “Ta rất mệt!”
Đơn giản ba chữ, Mã Ngụy cơ trí hiểu rõ, nháy mắt ra hiệu, cỗ kiệu xoay một cái, tiến vào rừng cây xanh biếc rợp bóng, đi vài bước, giữa vườn cây xanh có một tòa biệt viện lịch sự tao nhã.
Toàn bộ mái ngói trên nóc nhà của biệt viện đều là màu đỏ, từng mảnh gạt ra như vô số sen hồng nở rộ.
Trên tấm biển của biệt viện viết ‘Hồng Liên điện’, đại khái chính là nơi ở của Hồng Liên, không biết Mặc Liên có cách xa đây không?
Nàng bước xuống kiệu, trong biệt viện lập tức có mấy thị nữ nhu thuận chạy đến, nhìn thấy Hồng Liên liền vội vàng quỳ xuống: “Không biết tôn thượng về, không kịp nghênh đón, nô tỳ đáng c.h.ế.t!”
“Các ngươi đúng là đáng c.h.ế.t, tuy nhiên trước khi c.h.ế.t giúp ta chuẩn bị nước nóng.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc mắt những thị nữ, trong lòng biết Hồng Liên có phương thức đặc biệt thông tri những thị nữ trước khi trở về để bọn họ có thời gian chuẩn bị sẵn hầu hạ nàng.
Nàng không biết thông tri thế nào, bởi vậy lúc này không thể trách bọn họ. Tuy nhiên, Hồng Liên không phải người nhân từ nên nàng cũng không cần nhân từ.
Nghe được lời của nàng, mấy thị nữ sắc mặt trắng bệch, nhận mệnh đứng lên, đi theo Hoàng Bắc Nguyệt.
Nhóm người Mã Ngụy rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi, vỗ n.g.ự.c tỏ vẻ may mắn.
“Hồng Liên tôn thượng quả nhiên khó hầu hạ.”
“Biết là tốt rồi, đi nhanh lên, đi nhanh lên!”
Giữ lại mạng nhỏ thấy không dễ, nào dám ở lại Hồng Liên điện lâu, mỗi người đều chuồn nhanh!
