Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 427 Vua Của Lính Đánh Thuê
Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:42
Nàng nói chuyện khiến Quân Ly giật mình, lúc phục hồi tinh thần lại đã thấy nàng xoay người rời đi, áo choàng màu đen bay lên. Hắn đuổi theo, hung hăng bắt được bả vai nàng, “muốn đi dễ thế sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhếch miệng, thật nhanh giơ tay lên bắt hắn lại, người xoay lại, trên tay mang theo ánh chớp lóe ra, vỗ tới mặt hắn!
Quân Ly lắp bắp kinh hãi, lập tức ngửa ra sau, đồng thời cũng tung ánh chớp đối đ.á.n.h với nàng,
Hai tay chạm vào nhau, vô số chớp điện dũng mãnh tiến ra, phạm vi ảnh hưởng lan mở rộng, hết thảy xung quanh trong nháy mắt bị san thành bình địa, khí thế hung mãnh không tưởng tượng được
Quân Ly không ngờ chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà thực lực của nàng tăng mạnh như vậy. Cho nên sau phút giao thủ ngắn ngủi, lúc tách ra, Linh Tôn liền không ra tay tiếp, ngước ánh mắt bí hiểm nhìn nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy: “Ta yếu, cũng sẽ không yếu cả đời! Hiện tại không cần vội, sau này, chúng ta có nhiều thời gian giao thủ!”
Dứt lời, thấy Băng Linh Huyễn Điểu kêu trên đầu, nàng nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, lạnh lùng nhìn Quân Ly, lướt gió bay đi.
Quân Ly sợ sệt nhìn bóng lưng nàng, qua hồi lâu mới chậm rãi giơ tay lên, nhìn lòng bàn tay vừa giao thủ với nàng lộ ra m.á.u thịt và khớp xương màu trắng. Máu tươi nhỏ từng giọt xuống đất.
Đáy mắt màu đỏ thấm trong nháy mắt ánh lên sát ý lạnh liệt.
“Hoàng Bắc Nguyệt…”
Rời khỏi Công hội lính đ.á.n.h thuê, Băng Linh Huyễn Điểu bay vào trời cao, người trên lưng không cất tiếng ra lệnh, rốt cuộc muốn đi đâu?
“Chủ nhân, chúng ta đi đâu đây?” Thấy sắp bay ra ngoài thành, Băng Linh Huyễn Điểu rốt cuộc không nhịn được hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, nhìn bàn tay trắng muốt dưới áo choàng màu đen có vết thương rách da thịt, không ngừng chảy m.á.u.
Nàng nhìn một lát, sau đó chậm rãi dùng băng gạc băng bó vết thương rồi nói: “Dừng ở đây đi.”
Nơi này sao?
Băng Linh Huyễn Điểu nhìn thoáng qua phía dưới, toàn là ao đầm hoang vu của nước Tây Nhung. Sau đại chiến lần trước, nơi này vẫn còn vết tích chiến đấu, đặc biệt khi ánh chớp của Mặc Liên cuốn qua, ao đầm liền biến thành vùng đất khô khốc nứt nẻ không một nhành cây ngọn cỏ.
Nơi này chẳng có gì, không biết chủ nhân muốn dừng ở đây làm gì?
Trong lòng Băng Linh Huyễn Điểu mặc dù có nghi vấn, nhưng vẫn yên lặng hạ xuống, xuyên thấu qua từng lớp mây đen cùng mưa phùn liên miên, chậm rãi thấy rõ ràng phía dưới đất, có hai bóng người một trước một sau đi tới.
Hai người kia bước đi rất thong thả, mặc kệ mưa rơi, ngay cả ô cũng không che, mặc kệ bị mưa thấm ướt.
Hình như nghe được tiếng đập cánh của Băng Linh Huyễn Điểu, người đi phía sau chậm rãi ngẩng đầu lên, tóc dài tuyết trắng chậm rãi tản ra sau, lộ ra đồ đằng màu đỏ quỷ dị trên mặt.
Đúng là Ma thú Vương tộc của Thành Tu La!
Như vậy, người đi phía trước hắn nhất định là Tu La vương Phong Liên Dực!
Băng Linh Huyễn Điểu kêu xé tai, không lập tức hạ xuống, mà là xoay quanh trên đỉnh đầu hai người, cố gắng nhắc nhở Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt chống tay trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, thân thể xoay tròn từ giữa không trung nhảy xuống, áo choàng vù vù bay múa, trong nháy mắt rơi trên mặt đất, đầu gối khụy một bên, chậm rãi đứng lên.
Nàng rơi xuống trước mặt Phong Liên Dực. Người mặc áo choàng đen đột nhiên xuất hiện khiến hắn ngẩn ra, hơn nữa Băng Linh Huyễn Điểu xoay quanh trên đỉnh đầu khiến hắn híp mắt lại, bỗng nhiên nhớ tới tràng cảnh tái hiện vô số lần trong mộng.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi xốc mũ áo choàng ra, khuôn mặt thanh lệ chậm rãi lộ ra, mi cong mắt trong suốt, mũi cao thẳng, môi đỏ mọng chúm chím nhẹ nhàng.
Phong Liên Dực mắt sáng lên: “Quả nhiên là nàng!”
Trông thấy nàng lại xuất hiện, hắn không kịp chờ đợi bước lên, Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên giơ tay ngăn hắn bước tiếp, “Đừng tới đây, ta có mấy lời muốn nói với ngươi.”
Hắn dừng bước, con ngươi màu tím nhạt nhìn nàng thật sâu: “Thương thế của nàng ra sao?”
“Đã không còn đáng ngại, đa tạ quan tâm.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, liến hắn một cái, thấy sắc mặt hắn vẫn có chút tái nhợt. Trên gương mặt tuyệt sắc có thể làm điên đảo thế gian lờ mờ nhìn thấy bị hành hạ thống khổ.
Vết thương do Mặc Liên tạo thành với hắn mà nói là việc nhỏ, độc của nàng hành hạ hắn là chính.
“Phong Liên Dực, ta là người ích kỷ lại tự phụ. Ta đời này làm sai rất nhiều chuyện, trong đó khiến ta khổ sở nhất chính là từng làm tổn thương ngươi.” Nàng dùng ngữ điệu rất bình thản tự thuật, tận lực làm giọng nói bằng phẳng không gợn sóng.
Nhưng hắn vẫn cảm giác trong lòng xúc động, khàn khàn mở miệng: “Ta không trách nàng.”
Trong nháy mắt, hốc mắt Hoàng Bắc Nguyệt đỏ lên, mặc dù cố gắng đè nén, nhưng vẫn có thể nhìn thấy lệ quang lóe lên, “Ngươi khiến ta áy náy, ta tới ngoài việc muốn xin lỗi ngươi, còn muốn nói cho ngươi biết, ta thật sự thích ngươi, ngươi nói không sai, chúng ta trời sinh hấp dẫn nhau. Cho dù không xuất hiện, nhưng như ánh lửa sáng trong bóng tối, từ nơi xa vẫn nhìn thấy nhau.”
Phong Liên Dực vui mừng, đuôi lông mày giãn ra, như ánh mặt trời đột nhiên xuất hiện giữa bầu trời mưa dầm liên miên vậy. Trong thoáng chốc chiếu sáng tâm tình lo lắng mấy ngày nay.
Mà phía sau Lệ Tà híp con ngươi, tràn ngập nguy hiểm nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.
“Trước khi ngươi trở thành Tu La vương, ta và ngươi định thành hôn, đi xa thiên nhai. Mặc dù ngươi không còn nhớ rõ, nhưng ta chưa từng quên!”
Phong Liên Dực bước lại, cầm bả vai nàng, cúi đầu nhìn thật sâu vào mắt nàng “Chúng ta trời sinh hấp dẫn nhau, đoạn tuyệt tình ái thì sao? Ta có thể yêu thương nàng một lần nữa.”
Hoàng Bắc Nguyệt liền rơi nước mắt xuống.
