Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 422 Ma Thú Vương Tộc

Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:41

Bởi vì trận đại chiến nên bầu trời mưa ào ào, sấm vang chớp giật, ở đất nước mưa quanh năm này, rất hay có mưa rào, mưa tầm tã không ngừng. Đường vốn lầy lội càng thêm khó đi.

Trong bụi cỏ thấp lù có tiếng sột soạt, sau đó một người ngã xuống bùn, trong lòng nữ t.ử bị hắn gắt gao che chở.

“Phong Liên Dực” Hoàng Bắc Nguyệt uống phải một ngụm nước bùn, chật vật nhổ ra, trong nước bùn mang theo vết m.á.u nhạt.

“Ta không sao.” Phong Liên Dực ho một tiếng, ôm nàng ngồi xuống, “Nàng thế nào?”

Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, vừa rồi nếu hắn không kịp thời chạy tới, còn dùng cả bản thân đỡ cho nàng thì nàng đã sớm biến thành tro bụi.

Nhưng vì thế nên hắn bị trọng thương.

Trong lúc chỉ mành treo chuông, hắn cũng không nghĩ nhiều, thậm chí chưa từng nghĩ phải bảo vệ chính mình, chỉ nghĩ phải bảo vệ nàng, bởi vậy chính mình cũng…

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, thấy sắc mặt hắn tái nhợt, bên khóe miệng như chảy m.á.u, trong lòng đau xót “Ngươi hết t.h.u.ố.c chữa rồi, vì cứu ta mà c.h.ế.t sẽ khiến người trong thiên hạ chê cười đấy!”

“Người trong thiên hạ liên can gì đến ta?” Phong Liên Dực nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, “Cho dù c.h.ế.t, trước khi c.h.ế.t ta cũng muốn nàng nói thật cho ta, rốt cuộc nàng có quen ta hay không?”

Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn, trong ánh mắt hắn hiện đầy tơ m.á.u, nhưng vẫn cố chấp chờ đợi câu trả lời của nàng.

“Quen!” Hoàng Bắc Nguyệt hít sâu một hơi, quyết đoán mở miệng, “Như thế thì sao? Chuyện đã qua rồi”.

Lời chưa nói hết, đã được hắn ôm c.h.ặ.t vào lòng, hắn trầm giọng nói: “Ta biết không thể nào ta không quen nàng, Hoàng Bắc Nguyệt, tại sao nàng vẫn làm bộ người xa lạ đây?”

Nàng cảm giác hai mắt chua xót, nước mưa vắt ngang trên mặt, không biết mình có chảy nước mắt ra hay không, có điều đau lòng đến mức khó thở.

Nàng dùng chút khí lực đẩy hắn ra nói “Ngươi là Tu La vương đoạn tuyệt tình ái, mà ta Hoàng Bắc Nguyệt không bao giờ vào Thành Tu La! Còn có, ngươi từng phản bội ta!”

“Ta giống nàng ghét cay đắng thân phận Tu La vương! Nếu ta từng phản bội nàng, nàng có thể lấy mạng ta tùy lúc” Phong Liên Dực tiến lên, một phát bắt được tay nàng, “Hoàng Bắc Nguyệt, nàng có bao nhiêu nhẫn tâm, sao có thể bỏ rơi ta?”

Mưa to giàn giụa, trên mặt nàng nước mắt giàn dụa, cười khổ hai tiếng: “Rõ ràng là ngươi bỏ rơi ta”.

“Không thể nào” Hắn trả lời như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, suýt chỉ tay lên trời thề tuyệt đối không có chuyện này!

“Ngươi ngày đó đã hẹn ta sau khi từ Thành Tu La trở về sẽ cùng ngươi đi xa thiên nhai. Nhưng khi ta trở lại đã thấy ngươi thành Tu La vương! Ngươi căn bản nói dối ta!”

Phong Liên Dực ngơ ngẩn, hết thảy những thứ này hắn đều không biết!

“Ta chỉ biết ta ngủ một giấc dài, khi tỉnh lại đã là Tu La vương. Mà toàn bộ nội dung trong mơ ta đều quên. Ta nhớ kỹ mọi người, nhưng duy nhất lại quên nàng”.

Hắn nói xong, bên khóe miệng chậm rãi tràn ra dòng m.á.u.

“Ngươi bị thương.” Hoàng Bắc Nguyệt khàn khàn nói.

Phong Liên Dực lắc đầu, trầm thấp nói: “Chúng ta trời sinh hấp dẫn nhau phải không?”

Nàng mím c.h.ặ.t môi, quay đầu không nói một lời.

Phong Liên Dực nói: “Nàng theo ta đi.”

Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, theo hắn đi? Đi đâu được?

Thế giới lớn như vậy, nhưng con đường phía trước mịt mờ, nàng không nhìn thấy hi vọng nhỏ nhoi nào.

Trong bụi cây truyền đến tiếng sột soạt, sau một lát liền có tiếng bước chân đến gần.

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức toàn thân cảnh giác, nếu có người muốn đ.á.n.h lén phía sau, nàng tuyệt đối sẽ không nương tay!

“Hoàng Bắc Nguyệt!” Giữa tiếng mưa truyền đến tiếng gọi đầy lo lắng.

Nàng cẩn thận nghe, giọng nói này là của Thiên đại Đông nhi, nàng vậy mà đã tìm tới!

Phong Liên Dực lập tức bắt tay nàng, sốt ruột nói: “Theo ta đi!”

Hoàng Bắc Nguyệt do dự một chút, Thiên đại Đông nhi đã xuất hiện từ trong bụi cây. Không chỉ Đông nhi, còn có nữ hoàng Nước Tây Nhung cùng Bắc Đường Du!

Nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt quả nhiên ở đây, Thiên đại Đông nhi thở dài nhẹ nhõm một hơi, song nhìn thấy Phong Liên Dực thì sắc mặt nàng lạnh âm trầm: “Không ngờ Tu La vương ở đây!”

Phong Liên Dực không nhìn Đông nhi, chỉ nhìn chằm chằm Hoàng Bắc Nguyệt, trong con ngươi màu tím nhạt tràn ngập khẩn cầu thắm thiết, hy vọng nàng cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, theo hắn rời đi.

Nhưng cuối cùng Hoàng Bắc Nguyệt hung hăng rút tay về, nói : “Hôm nay đa tạ ân cứu mạng của ngươi!”

Nàng quay đầu thật nhanh, không nhìn thấy vẻ thất vọng trong ánh mắt hắn. Màu tím là màu khiến người ta tuyệt vọng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.