Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 415 Phong Vân Hội Tụ

Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:39

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua những người này, biết bọn họ hiện tại không ai dám phản kháng, liền thu hồi lệnh bài, xoay người rời đi.

Những người kia nhìn thấy nàng rời đi, vốn tưởng có thể thở phào một hơi, đột nhiên trong lúc đó một ánh sáng trắng từ bên ngoài hội quán võ chợt lóe, rơi xuống nơi Hoàng Bắc Nguyệt vừa đứng, rồng màu bạc xoay tròn một vòng, liền hóa thành một thiếu nữ xinh đẹp lanh lợi.

“Cô ấy là triệu hồi thú của ta, các ngươi có nghi vấn gì có thể tìm cô ấy.” Vẫn chưa đi xa, Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên bổ sung một câu.

Cả đám lính đ.á.n.h thuê nuốt nước miếng, sợ thừ người không dám hành động, trước có một số lính đ.á.n.h thuê không phục một cái cô gái giữ Vương lệnh, giờ phút này tất cả đều ngoan ngoãn chịu phục.

Thần thú, thần thú đó!

Một cao thủ có thần thú bên người, bọn họ làm sao dám chống lại? Đừng nói bọn họ không dám, sợ rằng Thành Tu La muốn đối phó nàng cũng không dễ dàng.

Chẳng trách nàng bị Thành Tu La gióng trống khua chiêng đuổi g.i.ế.c, nếu là một cô gái mềm yếu, Thành Tu La chỉ cần nhấc ngón tay có thể đưa nàng đến Tây Thiên, cần gì tốn nhiều công sức.

Hiện tại hoàn toàn đã hiểu, Thành Tu La không dễ chọc, người thiếu nữ này càng không dễ chọc!

Vài ngày sau, tin tức Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê xuất hiện tại Nước Tây Nhung liền truyền khắp Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, lính đ.á.n.h thuê các nơi nghe được tin tức đều chạy tới thành Kỳ Dương hội tụ, một ít thế lực hắc ám cũng lập tức phái người đến.

Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê xuất hiện, tất cả trăm vạn lính đ.á.n.h thuê thiên hạ đều nghe theo hiệu lệnh!

Trăm vạn lính đ.á.n.h thuê. Đây đúng là một lực lượng k.h.ủ.n.g b.ố?

Lúc trước lính đ.á.n.h thuê phân tán các nơi làm theo ý mình, giờ vì khối lệnh bài xuất hiện mà ngưng tụ cùng một chỗ!

Thế lực khổng lồ, Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La cũng không thể khinh thường.

Trong khoảng thời gian ngắn, khắp nơi sóng quỷ vân quyệt, ào ào vũ bão.

Vua của lính đ.á.n.h thuê xuất hiện, cục diện Đại lục Tạp Nhĩ Tháp sẽ lại một lần nữa thay đổi!

Thành Tu La

“Ngài hạ lệnh đuổi g.i.ế.c cô ấy?” Giọng nói lãnh khốc từ sâu trong bóng tối truyền đến, lạnh rợn người.

Âm Hậu quay đầu lại nhìn không thấy người, nhưng biết hắn tới, chỉ là không muốn hiện thân trước mặt bà mà thôi. Tâm trạng thất vọng vô tận cùng bi thương, nhưng bà không biểu lộ ra, sửa soạn làn váy, Âm Hậu ngồi ngay ngắn ở trên ghế, phượng nghi uy nghiêm, đoan trang cao quý.

“Phải” không cần giấu diếm, chuyện này cả thiên hạ đều biết, Tu La vương làm sao không biết?

“Cho dù ta muốn bảo trụ cô ấy, ngài vẫn cố ý muốn g.i.ế.c cô ấy?” Giọng nói của Phong Liên Dực nghe rất nguy hiểm.

Âm Hậu bảo thủ nói: “Không sai, ta nhất định lấy mạng Hoàng Bắc Nguyệt! Dực  nhi, không giữ nữ nhân này được, mẫu hậu muốn tốt cho ngươi, tương lai ngươi sẽ rõ.”

“Vì tốt cho ta?” Phong Liên Dực cười khẩy, “Mẫu hậu nói giải thích tốt như thế nào?”

Âm Hậu liếc mắt về chỗ hắc ám của hắn, nhẹ nhàng mím môi, không thốt ra lời.

Phong Liên Dực nói: “Mẫu hậu sợ cái gì? Biết rõ đoạn tuyệt tình ái, ngài sợ ta có cảm tình với cô ấy mà bị Minh biến thành người giống ngài sao?”

“Ngươi…? Âm Hậu trong mắt chứa lệ quang trong suốt, đây là điều mà nàng đau đớn nhất, sao hắn có thể tùy ý động đến?

Đoạn tuyệt tình ái, hắn quả nhiên là đoạn tuyệt tình ái không có cực nhỏ cảm tình! Nhưng tại sao nhớ mãi không quên nha đầu kia như trước vậy, cố chấp không bỏ qua đây?

“Mẫu hậu, ta muốn Hoàng Bắc Nguyệt, nếu ngài muốn g.i.ế.c cô ấy, ta chỉ còn cách…”

“Ngươi vì ả mà đối địch với mẫu hậu sao?” Âm Hậu kích động đứng lên, “Ta là mẫu thân của ngươi, ả là cái gì?”.

Phong Liên Dực trầm mặc chớp mắt, thâm trầm trong bóng tối, qua hồi lâu mới truyền đến tiếng người trầm thấp “Ta chỉ biết nếu nàng c.h.ế.t, ta không muốn làm Tu La vương nữa.”

Nói xong, trong bóng tối liền truyền đến tiếng bước chân.

Âm Hậu mở to hai mắt, đôi mắt sáng chớp động lệ quang ẩn giấu đe dọa!

“Dực nhi! Ngươi u mê không tỉnh ngộ, mẫu hậu chỉ có thể mời Linh Tôn ra mặt ”.

“Linh Tôn?” Phong Liên Dực cước bộ chợt dừng lại, một tiếng cười khẩy,

“Hắn là cái gì? Tu La vương là ta, không phải hắn!”

“Dực nhi! Dực nhi!” Âm Hậu vội vã gọi hắn, rốt cuộc gọi không có hồi đáp, chỉ có tiếng bước chân vang xa dần.

Âm Hậu cúi người dựa lưng vào ghế, khóc buồn bã thương tâm.

“Vị Ương!” Khóc trong chốc lát, Âm Hậu đột nhiên ngẩng đầu hô một tiếng.

Vị Ương đứng hầu ở bên lập tức đi tới, khom người hỏi: “Âm Hậu có gì dặn dò?”

“Mời Linh Tôn đến!” Âm Hậu c.ắ.n răng, tựa hồ hạ quyết tâm.

Vị Ương chấn động, vội vàng nói: “Âm Hậu, xin ngài cân nhắc! Mời Linh Tôn đến không chừng sẽ khiến bệ hạ phản bội…”

“Ta không quản được nhiều chuyện như vậy”. Âm Hậu buồn bã nói: “Vị Ương, Dực nhi căn bản không hiểu bị Minh hại thành quái vật đau đớn cỡ nào, ta sao có thể trơ mắt nhìn hắn đau đây”?

“Nhưng vừa rồi bệ hạ nói…” Vị Ương vẫn còn do dự.

Âm Hậu cười khổ: “Hắn đã đoạn tuyệt tình ái, chẳng mấy chốc sẽ quên tình cảm cá nhân. Chỉ cần Hoàng Bắc Nguyệt không xuất hiện, ta cam đoan không cần một tháng, Dực nhi sẽ không ngoan cố như vậy”.

Vị Ương nghe xong gật đầu, chậm rãi lui xuống.

“Vị Ương”. Âm Hậu như nhớ ra gì đó gọi Vị Ương trở lại: “Ngươi đi nói với Linh Tôn, Vương lệnh của Lính đ.á.n.h thuê đã xuất hiện, hắn không phải vẫn muốn điều tra Công hội lính đ.á.n.h thuê hay sao, có lẽ đây là cơ hội tốt”.

“Vâng”, Vị Ương lĩnh mệnh, lập tức đi xuống.

Âm Hậu dựa vào thành ghế, lẩm bẩm nói: “Vương lệnh lính đ.á.n.h thuê… Vấn Thiên, đồ vật này là của ngươi….”

Điệu Quang Diệu

Đàn chim bay xẹt qua bầu trời, mây trắng lững lờ bao phủ, bên trong thần điện Quang Minh lộ ra ánh sáng nhu mỹ.

Lõm bõm…lõm bõm… Một hòn đá lọt vào suối phun lên vô số nước b.ắ.n tung tóe.

“Hồng Liên tôn thượng sao lại trút giận ở đây thế?” Mạnh Kỳ Thiên từ xa đi tới vừa vặn nhìn thấy Hồng Liên đang ngồi bên suối phun, tay cầm viên đá ném vào trong suối.

Hồng Liên nhìn thấy hắn, vẻ mặt cau có, ngoa ngoắt ngồi xuống chỗ suối phun, chỉ tay về chỗ thần điện Quang Minh hỏi: “Mạnh Kỳ Thiên, ngươi tinh thông bác học, thử nói xem vì sao Mặc Liên lại quỳ 3 ngày ở trong thần điện Quang Minh?”.

“Suy cho cùng, ta trời biết, đất biết, cũng không biết lòng người, huống hồ Mặc Liên tôn thượng là người như vậy, sao ta hiểu được” Mạnh Kỳ Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía thần điện, trong mắt có một tia m.á.u.

Hồng Liên căn bản không hiểu thâm ý của hắn, khinh thường nói: “Vô dụng”.

Mạnh Kỳ Thiên cũng không giải thích, nhếch miệng cười hỏi: “Hồng Liên tôn thượng, ta muốn gặp Thánh quân, ngươi đi cùng không?”

“Không đi, trông thấy bộ dạng Mặc Liên chỉ bực thêm”. Hồng Liên hừ lạnh một tiếng, nhảy xuống khỏi suối phun, đi xa dần.

Mạnh Kỳ Thiên lắc đầu một cái, đi về hướng thần điện Quang Minh.

Thần điện này xây dựng tại nơi cao nhất, cao v.út trong mây, nhìn từ đằng xa tựa như ở giữa đám mây, bị ánh mặt trời chiếu đến có cảm giác thần thánh.

Đứng trước thần điện Quang Minh, cả người tựa như con kiến hôi. Đẩy cánh cửa cao lớn của thần điện, tiếng kẽo kẹt vang lên, cảm giác rất trống trải.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 415: Chương 415 Phong Vân Hội Tụ | MonkeyD